Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1319: Cháo Trắng Dưa Muối



Lê Tuyết gật đầu rồi đỡ em gái ngồi xuống, hiền hòa nói:

- Ngươi nghỉ ngơi một hồi đi, còn lại ta sẽ lo liệu.

- Vâng.

Lê Nhã hồn nhiên gật đầu.

Lê Tuyết chất các bộ phận đã hoàn thiện vào xe đẩy nhỏ và kéo chúng ra khỏi phòng làm việc.

Xe lửa sẽ có kích cỡ không nhỏ, vì vậy lắp ráp bên ngoài sẽ thuận tiện hơn nhiều, sau này có thí nghiệm cũng không cần phải tốn thời gian vận chuyển linh kiện ra bên ngoài nữa.

Trong khu vực của Xưởng Chế Tạo Linh Khí có một quảng trường nhỏ không mở ra cho người ngoài, phía trên quảng trường chính là quảng trường ở tầng tám khu Trung Ương, vừa vặn có thể đảm bảo sự riêng tư cho Xưởng Chế Tạo Linh Khí.

Lê Tuyết tìm ra đường ray đã được làm từ trước rồi cố định ở quảng trường.

Động lực của xe lửa là do máy hơi nước cung cấp, không cần mở điện, như vậy có thể dùng lưu ly để chế tạo đường ray, độ cứng cáp không thua kém gì đường ray thép.

- Cót két ~~~

Lê Nhã bắt đầu lắp ráp xe lửa, mọi việc đều tự tay làm, cô sợ có khâu nào phạm sai lầm, vậy thì sau đó sẽ dẫn theo một đống vấn đề.

Cô bận rộn hơn nửa giờ, sau đó em gái đến hỗ trợ.

Ục ục ục….

Bụng của hai người đồng thanh réo lên.

- Đi tìm chút gì để ăn đi.

Lê Tuyết nhìn về phía em gái.

- Vậy ta sẽ đi kiếm cái gì đó để ăn.

Lê Nhã lên tiếng.

Cô suy nghĩ một chút, xoay người trở lại phòng làm việc rồi cầm hộp cơm rời đi Xưởng Chế Tạo Linh Khí, chuẩn bị đi nhà ăn đóng gói vài món mang về.

Khi cô trở lại thì Lê Tuyết đã lắp xong bệ xe lửa, lúc này đang cắm bánh xe vào trục lưu ly đã được điều chỉnh góc độ vừa vặn.

- Nghỉ tay ăn cơm trước đi, ăn no rồi hai ta cùng nhau làm.

Lê Nhã hô một tiếng.

Lê Tuyết đáp mà không ngẩng đầu lên:

- Tới ngay đây.

Bữa tối hôm nay có bánh nhân thịt, cơm trắng, thịt hung thú kho tàu và một bát canh cà chua trứng, tất cả đều đang bốc hơi nóng, nhìn vô cùng hấp dẫn.

- Trông có vẻ ăn rất ngon.

Lê Tuyết mấp máy môi hồng.

Lê Nhã thanh thúy nói:

- Trước tiên uống chút canh đi, môi của ngươi khô nứt hết cả rồi.

- Ngươi cũng thế.

Lê Tuyết đưa tay chọc vào khuôn mặt của em gái.

Sau khi thủy triều Hư Quỷ đi qua, hai chị em vẫn luôn ở lại Xưởng Chế Tạo Linh Khí, mong muốn có thể hoàn thành việc chế tạo xe lửa xe lửa càng sớm càng tốt..

Lê Nhã xua tay cười nói:

- Nhân lúc còn nóng mau ăn đi.

- Ngươi ăn nhiều một chút, đã gầy như vậy rồi.

Lê Tuyết nhìn hai má hóp vào của em gái mà cảm thấy có chút xót xa.

Lê Nhã nghe vậy sờ sờ gò má, hồ nghi nói:

- Có sao?

- Đương nhiên.

Lê Tuyết nghiêm túc gật đầu.

Lê Nhã cười một tiếng, vui vẻ nói:

- Vậy thì cũng không tệ nha, gầy một chút sẽ đẹp hơn.

- Ngươi đã quá gầy rồi.

Lê Tuyết tức giận nói.

Lê Nhã nói qua chủ đề khác:

- Chị, ngươi nói xem bây giờ thành Tương Lai thế nào rồi?

- Ta không biết.

Động tác nhấm nuốt của Lê Tuyết chợt ngừng lại một lúc.

Thành Tương Lai có thể chống đỡ nổi thủy triều Hư Quỷ sao?

- Hừ, đám người làm ác kia tốt nhất là bị Hư Quỷ cắn chết.

Lê Nhã nghiến răng nghiến lợi, mặt mũi tràn đầy sự tức giận.

Hai mắt của cô có chút phiếm hồng, nhớ tới thành Tương Lai, nhớ lại người cha đã mất, tâm trạng đột nhiên hạ thấp.

- Mặc dù đám người Đại trưởng lão làm nhiều việc ác, nhưng dân chúng lại vô tội, nếu như Hư Quỷ xông vào thành Tương Lai thì sẽ chết rất nhiều người.

Lê Tuyết thở dài.

Cô chỉ muốn Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão thành Tương Lai cùng chết, không hề nghĩ đến việc khiến dân chúng gặp nạn.

- Hừ!

Lê Nhã hừ lạnh một tiếng, há miệng to nhai cơm như để trút giận.

Lê Tuyết nói khẽ:

- Ngày mai chúng ta đi hỏi thăm đại nhân Thấm Lan, có lẽ sẽ biết được tin tức về thành Tương Lai.

- Ừ, nhân tiện mời thành chủ đại nhân tới đây.

Lê Nhã gật đầu.

Lê Tuyết nghiêm túc nói:

- Nếu vậy thì tối nay chúng ta phải lắp ráp xe lửa cho xong, ngày mai tiến hành thí nghiệm, khi nào thành công thì mới có thể gọi đại nhân tới.

- Chắc chắn sẽ thành công, ta có dự cảm như vậy.

Lê Nhã tự tin hất hàm nói.

- Vậy thì không thể tốt hơn nữa.

Lê Tuyết cười khẽ hai tiếng, chỉ coi em gái là đang an ủi mình.

Gào minh gào minh ~~~

Lê Nhã vui vẻ lùa cơm, thức ăn ngon khiến tâm trạng của cô tốt hơn nhiều.

Lúa nước đã bắt đầu được trồng trọt với quy mô rộng, nhưng vẫn có rất ít người đủ khả năng mua gạo nấu cơm, điều này có thể nhìn ra nhà ăn ở Trung Ương tốt như thế nào.

………….

Trong phòng bếp ở cung điện, Vệ Ấu Lan đang dạy Tiểu Tử chuẩn bị bữa sáng.

- Ục ục ục….

Trên bếp, một chiếc nồi lớn đang bốc hơi nghi ngút, bên trong nấu cháo trắng sền sệt.

Vệ Ấu Lan cầm rau cải trắng, xé từng lá một xuống rồi cho vào trong chậu nước để rửa sạch.

Cô quay đầu nhìn Tiểu Tử, dặn dò:

- Nhớ kỹ, trước khi cho rau xanh vào nồi thì phải rửa lại với nước hai lần, như vậy mới có thể rửa sạch hạt cát và các chất bẩn khác.

- Vâng.

Tiểu Tử nghiêm túc gật đầu.

Vệ Ấu Lan xoay người, dùng thìa khuấy cháo gạo trắng.

- Món này nhìn có vẻ rất ngon.....

Tiểu Tử liếm môi, bất giác nuốt nước miếng một cái.

- Không cần phải gấp, sẽ có phần của ngươi.

Vệ Ấu Lan mỉm cười nói.

- A?

Tiểu Tử kinh ngạc a một tiếng, hai mắt mở to.

Khóe môi của Vệ Ấu Lan cong lên, hồn nhiên nói:

- Đương nhiên, bữa sáng hôm nay của chúng ta cũng là món này.

- Có thật không?

Đôi mắt đẹp của Tiểu Tử lập tức sáng lên, công việc ở cung điện còn có thể được ăn rau xanh sao?

Vệ Ấu Lan cười tươi như hoa đáp:

- Đúng rồi, trừ cháo trắng ra thì mỗi người còn có thêm một quả trứng gà Ba Màu, dưa muối và thịt chiên.

- Ực ực….

Tiểu Tử lại không nhịn được mà nuốt nước miếng lần nữa, đột nhiên cảm thấy mình chính là người hạnh phúc nhất trần đời.

Đôi mắt của cô bé đỏ hoe, nhỏ giọng thì thầm:

- Lúc trước ở thành Bắc Hải, ta rất hiếm khi được ăn rau xanh....

Vệ Ấu Lan vỗ bả vai của Tiểu Tử, chân thành nói:

- Sau này mỗi ngày ngươi đều có thể ăn rau xanh, yên tâm đi.

- Có thật không?

Đôi mắt đẹp của Tiểu Tử tỏa sáng.

- Đương nhiên là thật rồi.

Vệ Ấu Lan nhẹ nhàng gõ vào trán của Tiểu Tử.

Cô buồn cười nói:

- Đừng phân tâm, trước tiên phải học nấu nướng, sau này ngươi còn phải tự nấu bữa sáng cho mọi người.

- Ừ, ta sẽ nghiêm túc học tập!

Tiểu Tử gật đầu lia lịa.

- Được rồi, bây giờ học nấu bữa sáng trước, sau khi ăn điểm tâm xong thì ta sẽ dạy ngươi cách pha trà.

Vệ Ấu Lan thanh thúy nói.

- Cảm ơn.

Tiểu Tử nghiêm túc đáp lại.

Nửa giờ sau.

Mục Lương và những người khác đã có mặt ở phòng ăn, cháo gạo trắng nóng hổi được đặt trước mặt mọi người. Tiểu Tử còn bưng tới một đĩa dưa muối và trứng luộc, thịt rán có ba đĩa lớn.

- Dưa muối! Món ta yêu thích nhất.

Hi Bối Kỳ lập tức lên tinh thần.

Kể từ khi cô nếm thử món cháo gạo trắng ăn kèm với dưa muối thì đã hoàn toàn mê mẩn sự kết hợp hoàn hảo này.

- Nếu có trứng muối vậy thì càng tuyệt hơn.

Mục Lương mỉm cười nói.

- Trứng muối?

Vệ Ấu Lan chớp chớp đôi mắt đẹp, tò mò hỏi:

- Có phải là dùng muối ướp trứng gà Ba Màu không?

Mục Lương cười lắc đầu nói:

- Không phải, tối nay ta sẽ viết công thức làm cho ngươi, ngươi thử xem.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn gật đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận