Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1689: Ngươi Mau Đi Đi, Chỉ Còn Nửa Giờ Nữa Thì Thành Huyền Vũ Sẽ Rời Đi



Ọe ~~~

Cầm Phi Nhi co giật khóe miệng, cổ họng nhấp nhô, cuối cùng phun ra hết đồ ăn tối hôm qua.

Cô nôn ra mật xanh mật vàng, sau đó hữu khí vô lực ngồi trở lại vị trí của mình, nhìn ông nội với ánh mắt cuộc đời này không còn gì để luyến tiếc:

- Ông nội, ta sắp chết rồi.

Tim của Già Lực Lỗ ngừng đập nửa giây, hắn dở khóc dở cười nói:

- Ngươi đừng nói bậy, đó chỉ là triệu chứng say xe thông thường mà thôi.

- Ta thật sự cảm giác mình sắp chết rồi... Ta muốn viết di thư.

Cầm Phi Nhi thều thào.

-...

Già Lực Lỗ co giật khóe miệng, cháu gái lại bắt đầu đóng kịch rồi.

Lão cười khổ hai tiếng, lấy bình nước ấm treo bên hông đưa cho Cầm Phi Nhi:

- Uống chút nước đi, ngươi sẽ cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Bình nước làm bằng gỗ, vừa lớn vừa cồng kềnh.

- Vâng.

Cầm Phi Nhi miễn cưỡng lên tinh thần, cầm lấy bình nước rồi ngửa mặt uống hai ngụm, lúc này trạng thái tinh thần mới tốt hơn được một ít.

Xe thú tiếp tục đi tới, trước khi đến bờ biển thì Cầm Phi Nhi vẫn luôn là dáng vẻ hữu khí vô lực kia.

Ục ục ục ~~~

- Ông nội, ta đói, nhưng ta không có cảm giác thèm ăn...

Cô nói một cách yếu ớt.

- Chờ đến thành Huyền Vũ thì ông nội dẫn ngươi đi ăn ngon.

Già Lực Lỗ thu hồi ánh mắt khỏi cửa sổ.

Cầm Phi Nhi nghe vậy thì mới lên tinh thần một chút, truy hỏi:

- Vậy chúng ta sắp đến thành Huyền Vũ rồi sao?

- Nhanh thôi, sắp đến rồi.

Già Lực Lỗ kiên nhẫn nói.

- Ông nội, ngươi đã nói câu này mười ba lần rồi đấy.

Cầm Phi Nhi bĩu môi.

-...

Già Lực Lỗ lựa chọn im lặng không nói lời nào.

Nửa giờ sau, lão mở mắt ra, ngửi thấy mùi mằn mặn trong không khí.

- Lần này thật sự sắp đến rồi.

Già Lực Lỗ định thần lại và quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa.

Cầm Phi Nhi cũng lên tinh thần, nàng nhìn về phía ngoài cửa sổ, lập tức kích động nói:

- Ông nội, ta nhìn thấy biển rộng, còn có một con đường lơ lửng.

- Con đường lơ lửng?

Đôi mắt của Già Lực Lỗ hơi nheo lại, sau khi nhìn thấy con đường mây mù kết nối thành Huyền Vũ và bến cảng thành Tát Luận thì không khỏi chấn động trong lòng.

- Đông đông đông ~~~

Lúc này, có tiếng chuông du dương từ xa truyền đến.

- Mau lên, thành Huyền Vũ sắp rời đi rồi, phải nhanh chóng đi lên đó.

Khi những người qua đường nghe thấy tiếng chuông thì sắc mặt của mọi người đột nhiên biến đổi.

- Ngồi xe thú chạy tới đó hy vọng là kịp.

Ở ngoài thùng xe, đám đông trở nên kích động khi nghe thấy tiếng chuông, có người vội vàng chạy về phía thành Huyền Vũ, có người thì chạy trở về.

………..

Bên trong xe thú, Cầm Phi Nhi ngạc nhiên hỏi:

- Ông nội, bọn hắn đang nói cái gì vậy?

- Ta không biết.

Già Lực Lỗ lộ ra vẻ mặt ngây ngốc.

Cầm Phi Nhi nghe vậy lại thò đầu ra khỏi thùng xe lần nữa, lớn tiếng hỏi một người qua đường:

- Chú, vì sao mọi người đều nói thành Huyền Vũ sắp rời đi?

Người qua đường nhìn thoáng qua Cầm Phi Nhi, sau đó nói với giọng điệu chắc nịch:

- Ngươi mới tới thành Tát Luận hôm nay đúng không?

- Đúng vậy, ta đang muốn đến thành Huyền Vũ.

Cầm Phi Nhi hồn nhiên gật đầu.

- Vậy thì ngươi phải nhanh chân lên, thành Huyền Vũ sắp rời đi rồi!

Người qua đường la lớn.

Cầm Phi Nhi cắn môi dưới, khó hiểu hỏi:

- Ta hoàn toàn không hiểu ý của ngươi...

- Thành Huyền Vũ có thể di động, nó lập tức sẽ rời đi thành Tát Luận.

Một người khác tốt bụng giải thích.

- A, thành Huyền Vũ có thể di động sao?

Đôi môi tái nhợt của Cầm Phi Nhi trắng mở lớn, giống như vừa nghe được một bí mật kinh thiên động địa.

Người qua đường hô to:

- Ngươi mau đi đi, chỉ còn nửa giờ nữa thì thành Huyền Vũ sẽ rời đi.

Năm ngày trước, báo đã đưa tin thời gian xuất phát chính xác của thành Huyền Vũ là bảy giờ ba mươi sáng nay.

Bây giờ, tiếng chuông báo hiệu bảy giờ đã vang lên, như vậy chỉ còn nửa giờ nữa thì tòa thành khiến người ta lưu luyến này sẽ rời đi.

Cầm Phi Nhi lấy lại tinh thần, vội vàng quay đầu hô to:

- Ông nội, chúng ta phải mau chóng đến thành Huyền Vũ!

- Được.

Già Lực Lỗ đè nén sự nghi ngờ trong lòng xuống, điều khiển xe thú chạy lên con đường mây mù, đi thẳng đến thành Huyền Vũ cách đó mấy ngàn mét.

Trên con đường mây mù, một số người đang chạy trở về, cũng có một số người đang đi đến thành Huyền Vũ.

Cầm Phi Nhi nói với vẻ mặt mong đợi:

- Ông nội, thành Huyền Vũ này thật sự rất đặc biệt, vì sao bọn họ đều nói là nó biết di động chứ?

- Đợi chút nữa thì ngươi sẽ biết thôi.

Già Lực Lỗ cũng có vài phần bối rối, điều này không hề được đề cập trong tình báo mà Hắc Phượng Hoàng đưa cho lão.

Hơn mười phút sau, xe thú thành công lái vào quảng trường phía trước Huyền Không Các.

Cầm Phi Nhi đẩy cửa thùng xe ra, cô nhìn thấy trên quảng trường có rất nhiều xe thú, còn có cứ điểm Huyền Không Các cao ngất ngưởng, phía sau là cầu thang dẫn đến nơi cao hơn, xe thú không thể tiến về phía trước được nữa.

- Ông nội, hình như xe thú không lên được đâu.

Cô hồn nhiên nói.

Già Lực Lỗ chỉ liếc nhìn một cái thì đã bị hấp dẫn bởi khí tức to lớn của Huyền Không Các.

- Ông nội?

Cầm Phi Nhi vươn tay vẫy vẫy trước mặt Già Lực Lỗ.

Già Lực Lỗ định thần lại, cố giả vờ bình tĩnh nói:

- Chúng ta xuống xe trước đi.

- Vâng.

Cầm Phi Nhi vội vàng xuống xe, tiếp đó ngẩng đầu nhìn Huyền Không Các cao vút.

Cô khen ngợi một câu:

- Ông nội, cửa thành này cao thật đấy.

Già Lực Lỗ không có trả lời, lúc này lão đang quan sát cứ điểm Huyền Không Các với tâm trạng nặng nề, lão lưu ý đến Thành Phòng Quân đứng canh gác ở trên, trong lòng càng trở nên cẩn thận đối với thành Huyền Vũ.

Ầm ầm ~~~

Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội, nước biển dâng trào.

- Con đường mây mù đứt gãy rồi!

Không biết ai hô to một câu, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người trong quảng trường.

Mọi người quay lại và thấy con đường mây mù nối liền đến bến cảng thành Tát Luận đã bị đứt gãy trong lúc chấn động.

Sau khi tất cả những người trên con đường đi xuống an toàn thì con đường mây mù mới hoàn toàn tan rã và biến mất, như thể nó chưa từng xuất hiện.

Đôi mắt của Cầm Phi Nhi trợn to, kích động nói:

- Ông nội, cây cầu biến mất rồi, chúng ta không thể trở về được nữa!

Già Lực Lỗ co giật khóe miệng, tại sao không thể đi trở về mà cháu gái lại vui vẻ tới như vậy?

Ầm ầm ~~~

Một tiếng gầm rú dữ dội hơn vang lên, mặt đất dưới chân lại bắt đầu chấn động lần nữa.

Ở bến cảng, Mai Đặc và Khải Tân Tư đứng chung một chỗ, nhìn chăm chú vào Rùa Đen ở phía xa.

- Em gái không trở về sao?

Khải Tân Tư thấp giọng hỏi.

Mai Đặc thở dài, lắc đầu nói:

- Không, cha cũng bảo con bé đừng trở lại.

Khải Tân Tư cảm thán:

- May mắn là Sương Nhi thích Mục Lương, nếu không loại liên hôn mang theo mục đích như vậy sau này cô ấy sẽ không thể hạnh phúc được.

- Đại ca, bây giờ nói cái này hơi sớm rồi.

Mai Đặc lắc đầu, cười khổ nói:

- Thái độ của Mục Lương đối với em gái rất mơ hồ, không biết bọn họ có thể kết hôn hay không đây?

- Với dung mạo của Sương Nhi, Mục Lương không thể nào không thích.

Khải Tân Tư nói một cách tự tin.

Bạn cần đăng nhập để bình luận