Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1472: Lòng Hiếu Kỳ Hại Chết Người, Hy Vọng Ngươi Về Sau Có Thể Nhớ Kỹ



- Vâng!

Trong ánh mắt Ngôn Băng hiện lên vẻ vui mừng, cô biết Mục Lương sẽ không mặc kệ mà.

- Đi đi, nhớ chú ý an toàn.

Mục Lương bình thản nói.

- Vâng!

Ngôn Băng nâng tay lên chào theo nghi thức quân đội.

Sau đó, cô xoay người vội vã rời khỏi phòng làm việc, cô cần đi tìm Ny Cát Sa trước, tiếp theo mới triệu tập đội viên của bộ đội U Linh. Ngôn Băng muốn trước khi trời tối giải quyết xong tổ chức Kim kia, nếu không Lợi Áo Đức và những người khác sẽ chết.

Cô không cho rằng Lợi Áo Đức có khả năng trộm được những thứ hắn cần trước khi trời tối, nhưng nếu thất bại, vậy chờ đợi hắn chỉ có tử vong. Kỳ thật, ngay cả khi trộm được, tới sau này, nếu như hắn sai lầm dù chỉ một lần thôi, cuối cùng hắn vẫn phải chết.

Ngôn Băng đi rồi, Mục Lương cúi đầu suy nghĩ thêm một hồi, anh quyết định sẽ chế tạo ra một bộ khôi giáp U Linh phù hợp cho Duy Lợi Á sử dụng. Duy Lợi Á là hải yêu, chiến trường chủ yếu của cô ấy là ở trong nước.

Anh đưa tay rút ra một tờ giấy, cầm lấy bút bắt đầu thiết kế, đồng thời cũng đang suy nghĩ khi chế tác khôi giáp, nên sử dụng loại tài liệu nào mới tốt.

Vảy Thủy Tinh Ngư? Vảy Rồng Vân Mây Đen? Hay vảy Rồng Biển?

Mục Lương ngừng tay một chút, nhẹ giọng nói thầm:

- Có lẽ tất cả đều dùng được...

Ở đầu bên kia, Đồ Lan đi tới phía trước Huyền Không Các, cô kinh ngạc tới mức há to miệng khi nhìn cứ điểm khổng lồ trước mặt.

- Thật lớn.

Vẻ mặt cô đầy chấn động.

Đồ Lan giương miệng, cúi đầu nhìn lệnh bài trong tay. Sau khi thở sâu một hơi, cô đã hạ quyết tâm cất bước đi đến Huyền Không Các.

Cô đứng vào phía sau đội ngũ đang xếp hàng, đi từng bước một tới gần quầy đăn ký. Chờ chừng mười phút, cuối cùng, mới đến lượt cô.

- Xin chào, vào thành cần văn điệp thông quan, cần...

Nhân viên công tác nhìn về phía Đồ Lan, thuần thục giới thiệu.

Đồ Lan sửng sốt một chút rồi ngạc nhiên nói:

- Chuyện kia… Ta đến đây để tìm người.

- Tìm ai?

Nhân viên công tác lễ phép hỏi.

- Ta cũng không biết, có người cho ta lệnh bài này, bảo buổi chiều nay ta tới đây tìm hắn.

Nói xong, Đồ Lan lấy ra lệnh bài Mục Lương đã đưa cho cô.

Nhân viên công tác nhìn thấy lệnh bài, lập tức lộ vẻ sửng sốt, khuôn mặt cô ấy nghiêm túc lên.

Sau đó, cô ấy đứng lên nói:

- Các hạ đi theo ta qua bên này.

- Vâng vâng....

Ánh mắt Đồ Lan mờ mịt, cô đi theo nhân viên công tác qua một bên. Rất nhanh sau đó, hai người bọn họ đã bước vào thành thông đạo.

Nhân viên công tác tìm được Tán Viêm, nghiêm mặt nói:

- Đại nhân Tán Viêm, người này có lệnh bài của thành chủ đại nhân.

- Lệnh bài của thành chủ đại nhân!

Vẻ mặt Tán Viêm cũng trở nên nghiêm túc, hắn thận trọng đánh giá Đồ Lan.

- Thành chủ đại nhân!?

Đồ Lan kinh ngạc lên tiếng, người trẻ tuổi cùng cô uống rượu sáng nay lại là thành chủ thành Huyền Vũ?

- Ta có thể xem lệnh bài của ngươi không?

Tán Viêm vươn tay ra.

- Có thể, có thể!

Đồ Lan vội vàng đưa lệnh bài trong tay ra phía trước.

Tán Viêm nhận lấy lệnh bài, nhìn tới nhìn lui, thận trọng đánh giá thêm vài lần. Sau khi xác định đây chính là lệnh bài do thành chủ đại nhân tự tay chế tác, hắn mới trầm giọng hỏi:

- Các hạ nhận được lệnh bài này như thế nào?

- Là một người trẻ tuổi cho ta, bên người hắn còn có ba cô gái mang khăn che mặt...

Đồ Lan vội vàng giải thích.

- Người trẻ tuổi sao? Nghe rất giống thành chủ đại nhân.

Tán Viêm có chút đăm chiêu gật đầu. Hắn trả lệnh bài đệ lại cho Đồ Lan rồi ngước mắt nói:

- Ngươi theo ta qua bên này, ta sẽ mang ngươi đi gặp thành chủ đại nhân.

- Vâng, cảm ơn...

Yết hầu Đồ Lan giật giật, nghĩ tới loại rượu mãnh liệt nóng muốn cháy phổi kia, cô không chút do dự gật đầu đồng ý. Cô xiết chặt lệnh bài, đi theo Tán Viêm. Hai người bước nhanh vào thông đạo rời khỏi Huyền Không Các.

Suốt cả đoạn đường, hai người vẫn bình tĩnh và im lặng bước đi, dọc theo cầu thang đi đến Sơn Hải Quan.

Đồ Lan không nhịn được lại hỏi thêm:

- Cái kia, người đưa lệnh bài này cho ta thật sự là của thành chủ đại nhân?

- Nếu ngươi không nói dối, chắc là đúng.

Tán Viêm trầm giọng nói.

- Ta không nói dối.

Đồ Lan vội vàng lắc đầu.

- Ừm.

Tán Viêm cũng không quay đầu lại, vẫn tiếp tục đi về phía trước.

Đồ Lan yên lặng theo sát phía sau. Tới khi đến gần Sơn Hải Quan, thấy được phía trước quảng trường có một tấm bảng gỗ lớn, bên trên viết mấy hàng chữ cảnh báo.

- Xin chú ý. Người qua đây chớ nhìn chằm chằm vào Sơn Hải Quan trong một khoảng thời gian dài, nếu không sẽ nguy hiểm tới sinh mạng.

Đồ Lan hé miệng, nơi này thì có gì mà nguy hiểm chứ?

Cô không nhịn được lòng hiếu kỳ, ngước mắt nhìn về phía Sơn Hải Quan, ánh mắt của cô vẫn dừng trên mất chữ to kia.

Mấy hô hấp sau, có khí tức đầy tanh máu đập thẳng vào mặt, khiến cho đầu cô đau đớn vô cùng. Ngay sau đó, hai mắt cô bị người che khuất, tầm mắt trở nên tối tăm.

- Ngươi không biết chữ sao?

Âm thanh nóng giận của Tán Viêm vang lên.

- Thật có lỗi, ta chỉ hơi chút tò mò...

Đồ Lan phục hồi lại tinh thần, sắc mặt trắng bệch giải thích.

- Lòng hiếu kỳ hại chết người, hy vọng ngươi về sau có thể nhớ kỹ.

Tán Viêm hừ lạnh một tiếng.

- Vâng, ta sẽ nhớ kỹ.

Đồ Lan nghĩ mà sợ nói.

…………..

Đạp đạp đạp...

Tán Viêm mang theo Đồ Lan đi vào Sơn Hải Quan, Phố Buôn Bán lại trở lại náo nhiệt như xưa, lọt vào trong tầm mắt toàn là đầu người.

- Thơm quá.

Đồ Lan kinh ngạc lên tiếng.

Cái mũi cô giật giật, ngửi thấy mùi hương mê người phả ra từ khắp nơi, cô nhịn không được hít sâu thêm mấy hơi thở.

Tán Viêm bình thản nói:

- Phố Buôn Bán có rất nhiều món ăn ngon, chờ sau khi gặp thành chủ đại nhân, ngươi có thể qua xem.

- Được.

Đồ Lan chậm rãi gật đầu.

- Đi thôi.

Tán Viêm quay đầu lại, cất bước đi về hướng Úng Thành.

Đồ Lan bước nhanh đi theo, thế nhưng đôi mắt của cô lại nhìn loạn xung quanh. Trong tầm mắt, cô thấy rất nhiều cổng, sân, chợ và cửa hàng, trong lòng tò mò khôn biết bọn họ đang bán những thứ gì.

Hơn mười phút sau, hai người xuyên qua Úng Thành, ngồi lên xe thú đi vào khu Trung Ương trong Nội thành.

Theo thời gian trôi qua, Đồ Lan thấy được từng hàng cây xanh thẳng tắp hai bên đường, thẳng đến khi thoáng nhìn thấy tán cây cổ thụ thật lớn ở phía chân trời xa xa, cô mới không nhịn được kinh hô lên tiếng.

- Cây đại thụ thật khổng lồ!

Thiếu chút nữa cô đã đứng bật dậy.

- Đó là Thánh Thụ của Thành Huyền Vũ.

Tán Viêm giới thiệu.

Đồ Lan sợ hãi than không thôi:

- Tại sao nó có thể lớn được như vậy?

- Bởi vì nó là Thánh Thụ.

Tán Viêm nghiêm túc nói.

-...

Đồ Lan giật giật khóe miệng, câu trả lời này quá đơn giản rồi.

Cô nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ xe, thấy được một loạt vòng bảo hộ, đằng sau vòng bảo hộ là hai hàng đường ray được đặt song song, còn có nhân viên công tác đang tiến hành kiểm tra tu sửa.

- Đó là cái gì?

Đồ Lan chỉ vào đường ray hỏi.

- Đó là đường ray xe lửa.

Tán Viêm thần bí nói.

- Đường ray xe lửa? Chúng nó dùng làm gì vậy?

Đồ Lan càng thêm nghi hoặc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận