Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1231: Giúp Ta Quản Lý Một Toà Vệ Thành



Mai Sa Khoa gật đầu, chậm rãi ngồi xuống, nghi hoặc hỏi:

- Lời vừa rồi của ngài là có ý gì?

- Chỉ là một kiến nghị.

Mục Lương đỡ lấy huyệt thái dương bằng một tay, dù bận rộn mà vẫn nhàn rỗi nhìn vào hắn.

Không đợi hắn trả lời, Mục Lương tiếp tục hỏi:

- Lần này ngươi đến, là để chữa khỏi cảm nhiễm Hư Quỷ, đúng không?

Mai Sa Khoa lộ ra đôi mắt giận dữ, cắn răng nói:

- Đúng vậy, ta không thể chết nhanh như thế được, ta muốn báo thù thay cho các con dân của ta!

- Rất tốt.

Khoé môi của Mục Lương giơ lên.

Anh lãnh đạm nói:

- Ta có một cơ hội cho ngươi, có cần hay không?

- Cơ hội gì?

Mai Sa Khoa sửng sốt, cau mày nhìn qua anh.

- Ta chữa khỏi cho ngươi, cảm nhiễm của Hư Quỷ, ngươi giúp ta quản lý một toà Vệ thành, đợi đến lúc có Hư Quỷ, thì ngươi sẽ ra tiền tuyến giết chết Hư Quỷ.

Mục Lương thản nhiên nói.

Thành Huyền Vũ có bốn toà Vệ thành, hiện tại Vệ thành số ba và Vệ thành số bốn vẫn còn chưa có người quản lý.

- Quản lý Vệ thành?

Mai Sa Khoa trợn to mắt.

Mục Lương thản nhiên gật đầu nói:

- Ừm, chính là thành nhỏ được xây ở trong thành Huyền Vũ, nhân khẩu chỉ có mấy ngàn người.

Mai Sa Khoa do dự, trong lòng có rất nhiều băn khoăn.

Mục Lương bỏ tay xuống, thách thức nói:

- Gia nhập thành Huyền Vũ, ngươi sẽ trở lên mạnh mẽ rất nhanh.

Anh có Trà Thụ Sinh Mệnh, có quả Tinh Thần, khiến cho đối phương mạnh mẽ cũng không xem là quá khó khăn.

Hai tròng mắt của Mai Sa Khoa sáng lên, gắt gao nhìn chằm chằm vào Mục Lương.

- Có muốn sống tiếp hay không, mới là lựa chọn mà hiện tại ngươi phải làm.

Mục Lương nhướng mắt lên, ánh mắt rơi xuống phía trên đường chỉ màu đỏ trên người Mai Sa Khoa.

Mai Sa Khoa không do dự nữa, dùng sức gật đầu:

- Được, chỉ cần có thể khiến cho ta mạnh lên, có thể để cho ta báo thù, thì làm chuyện gì cũng đều được.

- Rất tốt, thả lỏng tâm thần.

Mục Lương giơ tay lên tỏ ý. Mai Sa Khoa do dự một chút, nhưng vẫn làm theo.

Duỳ~~~

Gợn sóng vô hình khuếch tán ra.

Mục Lương thi triển Khế Ước Quần Thể, ký kết Khế Ước Ong Chúa mới với Mai Sa Khoa. Chân mày của hắn hơi run rẩy, trong lòng nhiều hơn một loại cảm giác không thể tả rõ được.

………..

Mục Lương vươn tay, đầu ngón tay loé lên trong suốt, ánh sáng xanh lấp lánh, một giọt Nước Mắt Thiên Sứ cấp 10 cô đọng lại.

- Há miệng.

Anh ngước mắt lên nhìn vào Mai Sa Khoa, gập đầu ngón tay búng ra, Nước Mắt Thiên Sứ bay vụt ra ngoài.

Hưu!

Mai Sa Khoa vội vàng mở miệng, yếu hầu cảm thấy một hồi mát lạnh, Nước Mắt Thiên Sứ đã hoá thành dòng nước xanh, theo yết hầu trợt xuống, chảy xuống toàn thân.

- Ừm hưm…

Mai Sa Khoa kêu lên một tiếng đau đớn, cơ thể nhẹ nhàng run rẩy, cảm giác đau đớn lan rộng toàn thân.

Hắn cắn răng kiềm chế, đường chỉ màu đỏ trên người từ từ phai mờ, có một làn sương mù màu đỏ sẫm bốc lên từ cơ thể.

Quá trình giằng co này hơn mười phút, cho đến khi đường chỉ màu đỏ đã hoàn toàn biến mất, sương mù đỏ tan biến hết.

Mai Sa Khoa chậm rãi mở mắt ra, cảm giác đầu tiên là cả người thoải mái, giống như là thay da đổi thịt, cơ thể còn tốt hơn so với trước khi trúng cảm nhiễm Hư Quỷ.

- Cảm thấy như thế nào?

Mục Lương bình tĩnh lên tiếng hỏi.

Mai Sa Khoa đứng lên, thở dài nói:

- Cảm thấy cả người thoải mái, tốt mà từ trước đến giờ chưa từng có!

Khoé môi của Mục Lương nhếch lên, lãnh đạm nói:

- Cảm nhiễm Hư Quỷ đã trị khỏi rồi, ngươi có thể nghỉ ngơi hai ngày, rồi hãy đến vệ thành nhậm chức.

Mai Sa Khoa xé toạc cổ áo, kiểm tra vết thương trên người và bên hông, đúng thật là không còn đường chỉ đáng sợ kia.

Hắn kích động nói:

- Đa tại ngài, ta có thể đến Vệ thành làm việc bất cứ lúc nào.

- Không cần gấp, hãy nghỉ ngơi trước hai ngày đi.

Mục Lương xua tay, anh ngước mắt lên nhìn về phía ngoài phòng tiếp khách, tăng cao âm lượng nói:

- Tiểu Lan!

Hai giây sau Vệ Ấu Lan liền đi vào phòng khách, cung kính hỏi:

- Thành chủ đại nhân, có chuyện gì?

Tiếng nói bình thản của Mục Lương:

- Đưa Mai Sa Khoa các hạ xuống dưới, tìm một gian phòng ở tầng sáu cho hắn.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan khôn khéo đáp lại.

Cô bé quay người nhìn về phía Mai Sa Khoa, giơ tay chỉ ý:

- Các hạ, mời đi theo ta.

- Được.

Mai Sa Khoa đứng lên.

Hắn quay người nhìn về phía Mục Lương, khom lưng hành lễ, cung kính nói:

- Thành chủ... đại nhân, hai ngày sau ta lại đến.

- Ừm.

Mục Lương gật đầu.

Mai Sa Khoa đi theo tiểu hầu gái rời khỏi, Mục Lương cũng rời khỏi phòng khách, trở về phòng sách. Anh đưa tay lấy ra một trang giấy, bắt đầu thiết kế vũ khí mới của Ly Nguyệt và Ngải Lỵ Na.

- Để ta chơi một lúc~~~

Bên ngoài cung điện, truyền đến tiếng đùa giỡn.

Trên quảng trường, Hạ Lạc, Thái Khả Khả đang lái thử xe máy.

Hạ Lạc và Thái Khả Khả chờ đợi ở phòng bếp cũng buồn chán, được biết là cơm tối phải hơn một tiếng nữa mới có thể bắt đầu, chỉ có thể rời khỏi phòng bếp tìm chuyện khác để giết thời gian.

Hai người ra khỏi cung điện, đã bị thu hút bởi xe máy của công xưởng linh khí đưa đến.

- Lạp lạp lạp, chạy thôi!!

Thái Khả Khả vui vẻ hô lên.

Âm thanh thanh thuý của Hạ Lạc dặn dò:

- Ngươi cẩn thận một chút, đừng làm hư xe máy.

- Sẽ không đâu.

Thái Khả Khả ngạo nghễ nói.

Cô vặn mạnh tay lái, xe máy nhanh chóng lao ra ngoài, trong chớp mắt đã chạy ra ngoài mấy chục mét.

- A, sao đột nhiên lại trở nên nhanh như thế chứ?

Thái Khả Khả ngạc nhiên hô thành tiếng, thiếu chút nữa không khống chế được mà quẳng xe máy ra ngoài.

Nhóm xe máy thứ hai, là do Lạc Già cải tiến, gia nhập lông vũ của Vịt Chạy Nhanh, tốc độ nhanh hơn không chỉ gấp đôi.

- Đã nói là phải cẩn thận một chút!!

Hạ Lạc yêu kiều nói, vội vàng vỗ cánh đuổi theo.

- Ta không sao, ta có thể mà.

Thái Khả Khả mạnh miệng nói.

Cô giữ lấy tay lái, sau lưng mọc ra đôi cánh trước khi sắp bay ra quảng trường, thành công biến thành người rồng, mang theo xe máy bay thẳng lên trời.

Hô hô hô~~~

Thái Khả Khả thở phào, sức lực của cô sau khi biến thành người rồng vô cùng to lớn, mang theo một chiếc xe máy là chuyện dễ như trở bàn tay. Cô vỗ cánh, thả xe máy trên quảng trường, thành công hoá nguy thành an.

- Doạ chết ta rồi.

Hạ Lạc thở phào, đôi mắt màu cam xinh đẹp trừng mắt nhìn thiếu nữ tóc xanh biếc. Thái Khả Khả biến trở lại hình người, yếu ớt mở miệng:

- Ngươi chơi đi, ta đói rồi.

Biến thành người rồng, đã gia tăng tốc độ đói bụng của cô ấy.

- Hai ngươi ở đây làm gì thế?

Thang máy dừng ở tầng tám Trung Ương, Hi Bối Kỳ đi ra. Cô từ Không Quân trở về, chuẩn bị đợi ăn tối.

- Đội trưởng Hi Bối Kỳ, chúng ta đang chơi xe máy.

Âm thanh trong trẻo của Hạ Lạc nói.

Khoé môi của Hi Bối Kỳ nhếch lên, ngạo nghễ nói:

- Lái xe máy sao, ta thành thạo!!

Cô thuần thục trèo lên xe máy, tay nắm chặt phía trước.

Thái Khả Khả chớp chớp con ngươi màu xanh biếc, tò mò nhìn. Hi Bối Kỳ khẽ thở một hơi, tay phải vặn tay nắm.

Rầm rầm rầm~~

Trong một hồi âm hưởng, xe máy chạy như bay mà ra ngoài, tốc độ nhanh kinh người.

- Sao tốc độ lại trở nên nhanh như thế rồi?

Hi Bối Kỳ ngạc nhiên hô thành tiếng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận