Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2577: Hi Bối Kỳ Hành Động Kỳ Lạ.

Mục Lương đặt tay lên trên cổ tay của cô gái Ma Cà Rồng, tầm mắt hơi rũ xuống.

- Đông đông đông ~~~

Hi Bối Kỳ cắn môi dưới, cảm thụ được nhiệt độ từ trên cổ tay truyền tới, rõ ràng cảm nhận được tiếng tim đập của mình càng lúc càng nhanh.

- Tại sao nhịp tim của ngươi lại nhanh như vậy?

Mục Lương thuận miệng hỏi một câu.

- A, ta cũng không biết nha.

Hi Bối Kỳ có chút chột dạ nhìn khắp nơi, vẫn không dám đối diện với Mục Lương.

Anh cau mày, cẩn thận kiểm tra cơ thể của cô gái Ma Cà Rồng, sau hai lần dò xét thì vẫn không phát hiện vết thương ẩn hay căn bệnh ngầm nào, chỉ có duy nhất nhịp tim là đập nhanh hơn rất nhiều, ngước mắt nhìn cô gái Ma Cà Rồng, khó hiểu nói:

- Không có di chứng và vết thương ẩn, nhưng tim ngươi đập nhanh như vậy có lẽ không phải là bình thường.

- Thì ra là thế, vậy phải làm thế nào bây giờ?

Hi Bối Kỳ nhìn lên trên trần nhà, cố gắng hết mức không trực diện ánh mắt của Mục Lương.

Anh nhìn thiếu nữ lộ ra vẻ mặt quái dị, đôi mắt thâm thúy lóe sáng, dường như đã rõ ràng cái gì rồi.

Anh suy nghĩ vài giây, loại cảm giác muốn thân thiết bởi vì huyết dịch mang tới này hình như không thể dùng phương pháp ngoại lực để tiêu trừ.

Hi Bối Kỳ thấy Mục Lương không nói gì, không nhịn được lên tiếng hỏi:

- Mục Lương, có chuyện gì vậy?

Mục Lương bình thản nói dối:

- Không có gì, có thể là do ngươi tâm hỏa thịnh vượng, bảo Vưu Phi Nhi chế vài lọ ma dược hạ hỏa uống vào là tốt rồi.

Anh đâu thể nói thẳng là do ngươi sắp phát tình nên mới có biểu hiện như vậy.

- Ồ ồ, vậy là tốt rồi.

Hi Bối Kỳ âm thầm thở phào một hơi.

- Không sao rồi, thân thể khỏe mạnh bình thường.

Mục Lương thả tay xuống.

Hi Bối Kỳ thu tay về, vội vàng nói:

- Vậy ta đi tắm đây.

Cô sợ nếu mình còn ở lại đây lâu hơn nữa, ngửi được khí tức tỏa ra từ người Mục Lương thì sẽ không thể khống chế mà bổ nhào vào người anh ấy.

- Ừm, đi thôi.

Mục Lương lên tiếng.

Hi Bối Kỳ thở ra một hơi, nhanh chóng đi ra ngoài mà không quay đầu lại, mãi cho đến khi rời khỏi thư phòng, đóng chặt cửa thì cô mới hoàn toàn bình tĩnh lại.

- Không được, lần sau mình không thể ở cùng một chỗ với Mục Lương!

Cô cắn môi dưới, vệt đỏ trên mặt chậm rãi phai đi, chỉ là nhịp tim vẫn còn đập rất nhanh.

- A.. A.. A.. ~~~

Hi Bối Kỳ há miệng kêu la không tiếng động, ánh mắt có chút u oán, thật ra mới vừa rồi cô rất muốn nhào vào người của Mục Lương, chỉ là chút lý trí còn sót lại cố gắng chống đỡ mới giúp cô nhịn tới bây giờ.

- Nên làm cái gì bây giờ?

Cô nắm tóc, bước nhanh trở về ở Thiên Điện.

Cô gái Ma Cà Rồng nằm trên giường lớn, chôn đầu vào gối nằm, suy tính kế tiếp mình phải làm gì.

Hi Bối Kỳ nằm một hồi, khi sắp hít thở không thông thì mới xoay người lại, mặt đối diện trần nhà rồi bắt đầu thất thần, cô suy nghĩ một chút, gương mặt càng ngày càng đỏ hơn, nhỏ giọng thầm thì:

- Làm sao bây giờ, cứ thế này sợ là mình sẽ vô thức nửa đêm leo lên giường Mục Lương mất.....

Thiếu nữ càng nghĩ càng cảm thấy khả năng này rất lớn, hai lỗ tai lập tức đỏ lựng.

- Không được, ta phải rụt rè, không thể hùng hổ như vậy được.

Hi Bối Kỳ xoay người ngồi dậy rồi vội vã đi vào phòng tắm, tính toán tắm rửa một chút làm cho bản thân tỉnh táo lại.

Cô biết khi hấp thu máu của Mục Lương lần nữa thì mình sẽ không thể khống chế được bản thân, có điều cô không ngờ nó lại nghiêm trọng tới như vậy, suýt nữa thì đã bất chấp tất cả mà nhào tới anh rồi.

- Ào ào ~~~

Bọt nước lạnh lẽo đánh vào cơ thể làm cho tâm tình xao động của cô gái Ma Cà Rồng cấp tốc bình tĩnh lại, chỉ cần không thèm nghĩ tới dáng dấp của Mục Lương thì nhịp tim của cô có thể khôi phục tần suất bình thường.

Thiếu nữ tắm nước lạnh hơn mười phút rồi mới tắt vòi hoa sen, lau người sạch sẽ rời đi phòng tắm, thay đồ ngủ chuẩn bị ra ngoài ăn cơm.

- Cộp cộp cộp ~~~

Khi Hi Bối Kỳ đi tới nhà ăn thì Ly Nguyệt và những người khác đã ngồi xuống, Mục Lương cũng có mặt ngồi ở chủ vị.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía cô gái Ma Cà Rồng, ưu nhã nói:

- Ta đang định bảo An Kỳ đi gọi ngươi đấy.

- Ta đang tắm mà.

Hi Bối Kỳ không dám nhìn thẳng Mục Lương, cắm đầu rũ mắt nhanh chóng tới vị trí của mình rồi ngồi xuống.

Nguyệt Phi Nhan dò đầu tới gần, quan tâm hỏi:

- Hi Bối Kỳ, ánh mắt ngươi có vấn đề à, sao cứ nhìn xuống mãi thế?

- Ánh mắt của ngươi mới có vấn đề!

Hi Bối Kỳ không khỏi trợn trắng mắt.

- Sao lại mắng ta chứ, ta đang quan tâm ngươi mà!

Nguyệt Phi Nhan tức giận nói.

- Ta đã cấp 8 sơ cấp rồi.

Hi Bối Kỳ đột nhiên nói một câu không liên quan.

- ...

Nguyệt Phi Nhan há miệng, đôi mắt đỏ trừng lớn, hết chỗ nói rồi.

Hi Bối Kỳ cười rất gợi đòn, đưa mặt tới gần cô gái tóc đỏ, nói:

- Hì hì, cấp 8 sơ cấp nha, hâm mộ không?

- Hiện tại ta rất hy vọng ánh mắt của ngươi có vấn đề.

Nguyệt Phi Nhan trợn trắng mắt, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.

- Ta là cấp 8 sơ cấp.

Hi Bối Kỳ lặp lại một lần nữa làm cho cô gái tóc đỏ càng thêm cạn lời.

Mọi người trong nhà ăn liếc nhìn nhau, sau đó không hẹn mà đều bật cười, bầu không khí bữa tối trở nên vui vẻ, náo nhiệt hơn nhiều.

………

Trung tâm Huyền Vũ, Chủ Thành.

Trong phòng nghỉ ngơi lầu ba.

Tây Ni thả chìa khoá xe đạp ba bánh lên trên bàn, lười biếng ngồi xuống ghế dựa rồi chậm rãi thở ra một hơi.

Cô vừa mới đưa xong phần đồ ăn cuối cùng, hoàn thành toàn bộ đơn đặt hàng trong tay, chỉ còn chờ Khắc Lai Mạn đưa xong đồ ăn trở lại là có thể tan tầm đi về nhà.

- Có chút mệt.

Tây Ni vươn tay xoa bóp cổ, hôm nay cô đã giao hai mươi ba phần ăn, chạy đến mười tám địa điểm khác nhau.

Trải qua cả ngày công việc, có thể nói là cô đã nắm giữ thuần thục việc lái xe đạp ba bánh, đối với phần công tác này càng thêm thuận buồm xuôi gió.

Cô đang nghĩ ngợi thì cửa phòng bị đẩy ra từ bên ngoài, Khắc Lai Mạn cầm chìa khóa đi vào.

- Ngươi đã trở về rồi.

Tây Ni giơ tay lên, hữu khí vô lực vẫy vẫy.

Khắc Lai Mạn buông chìa khoá nói:

- Ta thấy xe đạp ở bãi đậu xe, biết ngươi đã trở lại trước rồi.

- Chỉ sớm hơn ngươi năm phút đồng hồ thôi.

Tây Ni ngồi thẳng người nói.

- Hơi mệt một chút, nhưng thu hoạch hôm nay không tồi.

Trên mặt của Khắc Lai Mạn hiện lên sắc mặt vui mừng, lấy ra mấy tờ đồng Huyền Vũ từ trong túi áo.

Tây Ni vui vẻ nói:

- Ngươi cũng thu được tiền boa à?

- Đúng vậy, cho nên ta mới nói là thu hoạch không tệ lắm.

Trên mặt Khắc Lai Mạn hiện ra ý cười, bắt đầu đếm xem tiền boa mình nhận được trong ngày hôm nay.

Tây Ni nói nhỏ:

- Hạ Nhất Nặc đại nhân nói, tiền boa nhận được đều là của chúng ta, không cần đưa lại.

Khi hai người đi giao thức ăn, có chút quý tộc và phú thương chi rất rộng rãi, sẽ cho hai người một khoản tiền nhỏ coi như phí chạy chân.

Bạn cần đăng nhập để bình luận