Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1730: Đương Nhiên, Người Là Do Ta Bồi Dưỡng, Chẳng Lẽ Ta Lại Ghen Với Cô Bé Đó Sao?



- Sách, cũng không thể sử dụng Ma Pháp Trận Không Gian làm cho hạt Ma Lực cơ bản sắp xếp ghi chép... Rồi thực hiện chức năng của máy xử lý.

Anh tự lầm bầm nói, mở qua một trang giấy khác, tiếp tục cầm bút lên nhanh chóng vẽ ma pháp trận.

Trong khoảng thời gian này, Mục Lương đã học xong mấy loại Ma Pháp Trận Không Gian, đều là một ít rất bình thường, cao nhất cũng chỉ là cấp bốn mà thôi.

Anh muốn tổ hợp nhiều ma pháp trận không giống lại với nhau, sau đó dùng tài liệu Ma Thú phù hợp chế tạo thành ma cụ.

Cộc cộc cộc…

Lúc này, cửa thư phòng bị gõ.

- Vào đi.

Mục Lương cũng không ngẩng đầu lên, trả lời.

Cọt kẹt…

Diêu Nhi đẩy cửa đi vào, trong lòng còn ôm một con Trùng Cộng Hưởng, khôn khéo nói:

- Đại nhân, tiểu thư Bố Vi Nhân muốn trò chuyện với ngài.

Lúc này, Mục Lương mới ngẩng đầu lên, lực chú ý rơi vào trên người Trùng Cộng Hưởng trong ngực tiểu hầu gái.

- Thành chủ đại nhân, ngài có ở đây không?

Âm thanh của Bố Vi Nhân vang lên.

- Ừm, có chuyện gì?

Mục Lương buông bút máy xuống, giơ tay lên nhẹ nhàng đánh ra một chiêu, Trùng Cộng Hưởng bay lên, chậm rãi bay xuống ở trước mặt anh.

Bố Vi Nhân giọng nhẹ nhàng nói:

- Ta có việc muốn báo.

- Nói đi.

Mục Lương dựa thân thể ra phía sau, tay gối phía sau đầu.

Âm thanh dịu dàng của cô vang lên:

- Là như vậy, mấy ngày nay ta đang bàn luận chuyện mua đất với Tề Nhĩ Nạp.

Bố Vi Nhân nói tỉ mỉ, từ đàm phán với Tề Nhĩ Nạp như thế nào, đến đối phương ra giá bán đất cao, rồi đến cô và đối phương tiến hành tâm lý đánh cờ.

Mục Lương vừa lắng nghe, trong lòng lại vừa kinh ngạc, Bố Vi Nhân và Hồ Tiên càng ngày càng giống nha, đều có thiên phú buôn bán cực mạnh.

Bố Vi Nhân đề cao âm lượng nói:

- Đại nhân, chuyện chính là như vậy, mảnh đất kia ta có nắm chặt mua lại với giá thấp.

- Ừm, làm rất tốt.

Mục Lương tán dương.

Bố Vi Nhân yên lặng hơn mười giây, đột nhiên hỏi:

- Đại nhân, ngài có ý kiến chỉ đạo gì không?

Mục Lương bình thản nói:

- Từ thời gian dài phát triển đến xem, vương quốc Tây Hoa không tệ hơn vương quốc Hải Đinh, ngắn hạn có thể buông tha một bộ phận lợi ích, do đó đổi lấy càng nhiều tài phú hơn trong tương lai.

- Sau này khởi thế, lại tới cầm nắm bọn họ.

- Đã hiểu, ta biết rồi.

Bố Vi Nhânlần thứ hai yên lặng một hồi, mới đáp lại một câu:

- Trong lần thương lượng sau, nếu thích hợp ta sẽ hạ thấp một chút yêu cầu.

- Không phải, ta là để cho ngươi cho Tề Nhĩ Nạp một vài chỗ tốt, không phải muốn ngươi hạ thấp yêu cầu.

Mục Lương cười khổ một tiếng nói.

- A, lần này hiểu rõ rồi.

Âm thanh của Bố Vi Nhân vang lên cao.

- Ừm, có gặp phải phiền phức khác không?

Mục Lương ôn nhuận hỏi.

Bố Vi Nhân thản nhiên cười nói:

- Không có, ngài cứ yên tâm.

- Vậy là tốt rồi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

- Không có chuyện khác thì ta làm việc tiếp đây.

Bố Vi Nhân nhẹ nhàng nói.

- Đi thôi, chú ý an toàn, có việc thì phải lập tức liên hệ với khu Trung Ương.

Mục Lương dặn dò.

- Vâng, ta biết rồi.

Bố Vi Nhân lên tiếng, lập tức Trùng Cộng Hưởng kết thúc trò chuyện. Đôi cánh của Trùng Cộng Hưởng đang chấn động cực nhanh lại trở nên chậm xuống, lắc lắc bay lượn ở mặt bàn.

- Mang về đi.

Mục Lương khoát tay áo.

- Vâng.

Diêu Nhi đi lên trước, ôm lấy Trùng Cộng Hưởng rời khỏi thư phòng.

Tiểu hầu gái chân trước vừa đi, Nguyệt Thấm Lam chân sau đã vào thư phòng.

Cô tò mò hỏi:

- Vừa rồi Diêu Nhi mang theo Trùng Cộng Hưởng tới là đã xảy ra chuyện gì sao?

Mục Lương xoa xoa huyệt Thái Dương, ôn nhuận nói:

- Chuyện bên phía Bố Vi Nhân, mua đất gặp phải một vài vấn đề, nhưng cô ấy đã có thể giải quyết.

- Là như vậy à... Năng lực của Bố Vi Nhân vẫn rất mạnh, Hồ Tiên đã khen ngợi rất nhiều lần, ngươi cứ yên tâm đi.

Nguyệt Thấm Lam trấn an nói.

- Ta ngược lại cũng không có nhiều lo lắng.

Mục Lương mỉm cười khẽ cười nói.

Anh kéo tay cô, hỏi:

- Ngươi tìm ta có chuyện gì?

- Không có việc gì thì ta không thể tới tìm ngươi sao?

Nguyệt Thấm Lam giận trách hỏi ngược lại.

- Đương nhiên là không phải rồi, ngươi có thể tới mỗi ngày, ở đây luôn cũng được.

Mục Lương nói kéo eo nhỏ của Nguyệt Thấm Lam.

Gương mặt cười của cô ửng đỏ, vội nói:

- Chuyện ở thành Huyền Vũ, ai giúp ngươi xử lý?

- Cũng là ta.

Mục Lương cười vang nói.

Nguyệt Thấm Lam trợn trừng mắt, giọng thanh thúy nói:

- Được rồi, đừng lộn xộn nữa, ta tới là muốn hỏi ngươi một chút, hôm nay là sinh nhật của Ba Phù, có phải chúng ta nên chuẩn bị cho cô bé một phần quà sinh nhật hay không?

- Ừm, chuẩn bị một phần đi.

Mục Lương vỗ tay Nguyệt Thấm Lam.

Anh buồn cười nhìn nữ nhân này, ôn nhu nói:

- Loại chuyện này, ngươi tự mình quyết định là tốt rồi, không cần cố ý hỏi ta.

Nguyệt Thấm Lam chớp chớp con mắt màu xanh nước biển, thân thể hơi nghiêng về phía trước, ưu nhã nói:

- Ta là tới hỏi ngươi, đã chuẩn bị quà sinh nhật gì chưa?

Mục Lương suy nghĩ một chút, từ không gian mang theo người trong lấy ra một quả cầu lưu ly:

- Đưa cái này cho cô bé đi.

Quả cầu lưu ly lớn cỡ quả đấm, bên trong có một viên tinh thạch Ma Thú.

- Đây là cái gì?

Nguyệt Thấm Lam nghi hoặc nhìn Mục Lương.

Anh điềm đạm nói:

- Ma cụ không gian.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lam hơi mở, quyết miệng hỏi:

- Giống với ma cụ không gian của ta sao?

Mục Lương vỗ mu bàn tay Nguyệt Thấm Lam, buồn cười nói:

- Không giống với ngươi, không gian chứa đựng trong này nhỏ hơn một chút, chỉ có khoảng một m³, tác phẩm luyện tập lúc trước của ta.

- Ha ha, thật ra giống nhau cũng không sao cả, đều là người mình.

Nguyệt Thấm Lam mạnh miệng nói.

- Thật sao?

Chân mày Mục Lương hơi nhăn.

Nguyệt Thấm Lam ngạo nghễ nói:

- Đương nhiên, người là do ta bồi dưỡng, chẳng lẽ ta lại ghen với cô bé đó sao?

- Nếu như vậy, vậy cho cô bé cái này đi.

Mục Lương nói xong lấy ra một hộp Lưu Ly, trong đó chứa một búp bê Lưu Ly.

Nguyệt Thấm Lam nhìn trong hộp búp bê Lưu Ly, nhịn không được trừng lớn đôi mắt đẹp.

- Đùa giỡn, đây là sản phẩm thất bại.

Mục Lương lật tay một cái, thu hồi hộp Lưu Ly. Trước đây, lúc anh bắt đầu chế tạo ma cụ không gian làm quà Valentine cũng thất bại nhiều lần.

Nguyệt Thấm Lam nghiến răng ken két, rất muốn cắn anh một ngụm.

- Được rồi, tốt lắm, không phải nói giỡn.

Mục Lương đưa tay ôm eo Nguyệt Thấm Lam.

Mặt cô lại ửng đỏ, giận trách:

- Buông ra, ta muốn đi tặng quà.

Ánh sáng trong mắt Mục Lương lóe lên, có ý riêng mà hỏi:

- Không vội, còn có chuyện khác phải làm mà?

- Ta bận rất nhiều chuyện.

Ánh mắt Nguyệt Thấm Lam né tránh, sắc mặt của cô càng ngày càng đỏ.

- Thật sao?

Chân mày Mục Lương hơi nhăn lại.

- Đúng vậy, ta không lừa ngươi.

Nguyệt Thấm Lam nghiêm túc gật đầu.

- Được rồi.

Vẻ mặt của anh hiện lên tia đáng tiếc, buông tay ra.

Nguyệt Thấm Lam vội vã đứng lên, ưu nhã nói:

- Buổi tối lại nói.

Khóe môi của anh cong lên lên, thoả mãn gật đầu:

- Được.

Cô liếc mắt anh, rồi xoay người dáng đi thướt tha rời khỏi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận