Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1875: Hàng Tồn Kho Không Còn Nhiều



Đôi mắt của Mục Lương lóe lên tia sáng, trầm mặc một hồi.

Hồ Tiên hưng phấn, nhịn không được hỏi:

- Các hạ có biết có bao nhiêu vương quốc phái người tới hay không?

Xích nói:

- Ta biết, có tám vương quốc đã phái người tới, trong vòng mười ngày thì có thể tới đây.

- Vòng tình báo của các hạ rất rộng.

Mục Lương bình thản nói.

- Vẫn tạm.

Xích hơi lắc đầu, không đào sâu về vấn đề này.

Mấy người lại hàn huyên một hồi, Xích với Bích Kỳ mới đứng dậy rời đi, hẹn xong liền chờ phi thuyền vận chuyển vận chuyển hàng đi tới thành Thiên Bình rồi ngồi phi thuyền mà trở về.

Cơ thể Bích Kỳ yếu, không muốn ngồi xe thú trở về, chỉ có thể chờ phi thuyền.

Sau khi hai người rời đi, Hồ Tiên và Mục Lương đứng dậy đi tới thư phòng.

- Mục Lương, nếu như lời bọn họ nói là sự thật, chúng ta phải bắt đầu chuẩn bị trữ hàng.

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên sáng lên nói.

Vương quốc trong đất liền đều tới thành Huyền Vũ mua vật tư, sẽ mang đến cho thành Huyền Vũ bao nhiêu tiền lời?

- Nhà xưởng phải xây rộng hơn!

Mục Lương nhịn không được mà bật cười.

- Không chỉ là nhà xưởng, đồng ruộng nghỉ canh tác cũng phải đưa vào sử dụng mới được.

Hồ Tiên cười tươi như hoa nói.

…………..

Cộp cộp cộp.

Chính sảnh cung điện, Nguyệt Thấm Lan nhanh nhẹn đi tới, váy đầm dài màu trắng bao vây lấy eo thon, mỗi một lần cô cất bước, vòng eo đều cực uyển chuyển.

- Mục Lương, ta tới rồi.

Cô giơ tay lên gõ cửa thư phòng.

Cô vốn đang bận rộn trong cục quản lý, bị tiểu hầu gái dùng Trùng Cộng Hưởng kêu qua đây.

- Vào đi.

Giọng Mục Lương từ trong phòng truyền ra.

Cọt kẹt.

Nguyệt Thấm Lan đẩy cửa đi vào, mới vào đã thấy Hồ Tiên cũng ở trong phòng.

Chân mày của cô hơi nhăn lại, ưu nhã hỏi:

- Vội vàng bảo ta quay về, có chuyện gì không?

- Thành chủ thành Thiên Bình đã tới.

Mục Lương giơ tay lên ý bảo cô ngồi ở bên cạnh.

- Sau đó thì sao? Nói hợp tác gì sao?

Nguyệt Thấm Lan đi lên trước, ưu nhã ngồi ở bên cạnh anh.

- Bọn họ muốn có giao dịch hợp tác lâu dài, đây không phải là điều quan trọng.

Mục Lương chăm chú nói.

Nguyệt Thấm Lan nghe vậy kinh ngạc hỏi:

- Cái gì mới là quan trọng?

Con ngươi màu đen của Mục Lương lóe lên ánh sáng, mỉm cười nói:

- Hắn nói sáu vương quốc trong đất liền, đều đã phái người tới thành Huyền Vũ, tới mua sắm vật tư.

- Là... Là thật sao?

Nguyệt Thấm Lan mở to đôi mắt đẹp màu xanh biển.

Mục Lương gật đầu:

- Ừm, Diêu Nhi nói hắn không có nói dối.

Hồ Tiên nghiêm túc nói:

- Bây giờ vấn đề là, nếu như những vương quốc này đều giống như thành chủ thành Thiên Bình mua sắm vật tư như vậy, chúng ta không có nhiều như vậy hàng hóa.

- Đây chính là một vấn đề.

Nguyệt Thấm Lan nhăn lại cặp chân mày đẹp mắt.

Mục Lương ngón tay gõ mặt bàn nói:

- Quan trọng nhất là vấn đề gạo và mì tạp hóa, kho lúa đã bị Xích mua hết rồi, ngô dầu tồn trữ cũng không nhiều.

Giọng Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng bảo:

- Vấn đề căn bản vẫn là đồng ruộng không đủ nhiều, chỉ cần nâng lương thu hoạch sản lượng lên, vấn đề ngô dầu và gạo, lúa mì các loại là có thể giải quyết.

- Như vậy thì để cho cho Thành Phòng Quân hỗ trợ khai thác đồng ruộng, đây cũng là một dạng huấn luyện.

Mục Lương trong sáng nói:

- Có Lĩnh Vực Sinh Mệnh, vấn đề thu hoạch lương thực không cần lo, trong thời gian ngắn là có thể thu hoạch.

Anh còn định để Thủy Tinh Ngư hỗ trợ, tưới nước cho đồng ruộng, làm cho cây nông nghiệp tốt hơn.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu nói:

- Đồng ruộng mới mở khẩn cấp đó, chủng loại chủ yếu là lúa nước số 2, lúa mì, bắp, khoai lang.

- Đúng rồi, ngó sen bán cũng rất chạy, sản lượng đang được nâng cao.

Hồ Tiên nhắc nhở.

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc nói:

- Ngó sen vốn ít, giá ta nhớ là rất đắt, còn bán chạy?

Ngó sen trồng ở gần đảo Người Cá, được Người Cá phụ trách xử lý, sản lượng vẫn luôn không cao.

Hồ Tiên nhún vai nói:

- Những quý tộc kia rất giàu có, ngó sen là thức ăn ngon như vậy, sao bọn họ sẽ không từ bỏ.

Ngoại trừ ngó sen, giống như Mỹ Thực Lâu, những cửa hàng thức ăn khác, mỗi ngày đều muốn dùng mấy ngàn cân ngó sen làm thành hộp ngó sen, thái ngó sen thành mảnh nhỏ, để nấu canh xương hầm ngó sen, rau xanh xào tơ trắng.

- Được rồi, ta đây thật sự không nghĩ tới.

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc.

- Vậy mở rộng quy mô trồng trọt ngó sen, để công nhân mới thuê đi hỗ trợ.

Mục Lương gật đầu nói.

- Ừm, ta sẽ sắp xếp.

Nguyệt Thấm Lan lấy ra cuốn sổ ghi lại.

Anh dặn dò:

- Các công xưởng lớn đều phải xây thêm, nhất là công xưởng may trang phục, công xưởng ép dầu, công xưởng chưng cất rượu.

Giọng Hồ Tiên quyến rũ:

- Công xưởng làm gốm cũng phải mở rộng, hoa quả đóng hộp, mứt, rượu mấy thứ này, đều phải dùng hũ sành.

- A, những thứ này đều là vấn đề.

Nguyệt Thấm Lan thấy nhức đầu, nàng biết mấy ngày sắp tới sẽ bận đến nỗi đầu không dính gối.

Hồ Tiên cười khẽ nói:

- Còn phải sắp xếp người ngắt phiến lá Đại Thụ Sinh Mệnh, Trà Tinh Thần còn tồn trữ cũng không nhiều, mấy thứ này có thể kiếm được rất nhiều tinh thạch ma thú, phải chú ý.

- Ta biết rồi, để Không Quân hỗ trợ.

Nguyệt Thấm Lan chậm rãi gật đầu, cảm thán nói:

- May mắn là bàn chải đánh răng, giày tồn kho còn rất nhiều, nếu không ta sẽ bận như điên.

Phi thuyền vận chuyển quay về từ đại lục cũ, cũng chở hàng hóa bên kia về, giống như bàn chải đánh răng, giầy, vải lanh các thứ, còn tồn kho rất nhiều.

- Kêu thêm người giúp.

Mục Lương thanh thúy nói.

- Ta cũng nghĩ như vậy.

Nguyệt Thấm Lan quay về lấy ý kiến.

- Các ngươi đây là muốn mang người của thành Y Lê đi.

Hồ Tiên cười quyến rũ nói.

- Cũng không phải là không thể được.

Mục Lương cười một tiếng.

Hồ Tiên cong khóe môi nói:

- Tô Lâm Y Tư biết được sẽ tìm tới cửa.

- E rằng có thể đi tới vương quốc Người Thú để thuê người.

Nguyệt Thấm Lan đột nhiên nói.

- Vương quốc Người Thú cách chỗ chúng ta quá xa.

Mục Lương lắc đầu nói.

Vương quốc Người Thú, đất đai nơi đó rất cằn cỗi, nhìn từ thông tin thăm dò, không tốt hơn bao nhiêu so với đại lục cũ.

Nguyệt Thấm Lan chăm chú nói:

- Về sau biết đâu càng cần thêm công nhân, Người Thú trời sinh có khí lực lớn, là sức lao động rất tốt.

Chờ Rùa Đen tiến hóa đến cấp mười hai, thành Huyền Vũ sẽ mở rộng gấp mười lần, đến lúc đó rất trống trãi, muốn phát triển liền cần nhiều người hơn.

- Ừm, viết phần kế hoạch cho ta, hợp lý, lại phái người tới vương quốc Người Thú.

Mục Lương chậm rãi gật đầu nói.

Có thể, vừa lúc có khả năng cân bằng số lượng chủng tộc đặc thù của thành Huyền Vũ...

- Được.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng.

Anh nghiêm túc nói:

- Những chuyện vừa mới nói, các ngươi mau đi làm sớm, có vấn đề nói cho ta đầu tiên.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan và Hồ Tiên đáp lại.

- Đi làm việc đi, ta cũng bận có việc.

Mục Lương nói đứng lên, chuẩn bị đi ra khỏi phòng làm việc.

Ma cụ và linh khí cũng bán rất tốt, chỉ là ma cụ và linh khí chỉ có mình anh là có thể làm được, vì kiếm thêm nhiều tinh thạch ma thú, cũng phải tăng giờ làm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận