Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2731: Sống Sót Quan Trọng Hơn Tất Cả

Tân Tây liếc Cầm Vũ, nhàn nhạt nói:

- Ngươi rất tôn kính Mục Lương.

- Hắn là một người vĩ đại, đáng giá để ta kính ngưỡng.

Cầm Vũ gằn từng chữ.

Trong lòng cô, không ai có thể lay động được địa vị của Mục Lương, với cô thì anh ấy như là một thiên thần.

Nếu như không có Mục Lương thì sẽ không có cô bây giờ, càng không có cơ hội báo thù rửa hận cho dân chúng thành Sơn.

Tân Tây nhún vai không nói gì, bà từng nghe loáng thoáng về những chuyện Mục Lương làm trước đây, nhưng bà không có đích thân trải qua cho nên không có quá nhiều cảm xúc.

Bà chỉ biết là Mục Lương rất mạnh, mạnh hơn mình nhiều, hơn nữa còn có rất nhiều ý tưởng mới lạ, dường như không có gì mà thanh niên này không biết.

Tân Tây cũng rất kính nể Mục Lương, nhưng còn lâu mới tới tình trạng sùng bái, bà nguyện ý đi theo thanh niên này một là vì rượu ngon và mỹ thực, hai là vì tìm một chỗ dưỡng lão mà thôi.

Ánh mắt của Cầm Vũ lóe lên, cô muốn trở nên mạnh mẽ hơn, trở thành thanh trường mâu đánh tan toàn bộ địch thủ trong tay Mục Lương.

- Dọn dẹp chiến trường, truyền tin tức bức tường lưu ly bảo hộ ra bên ngoài đi.

Cô xoay người gọi một binh sĩ tới rồi phân phó mệnh lệnh.

- Vâng.

Binh sĩ lĩnh mệnh, xoay người vội vàng đi an bài.

Bên kia, trong cung điện khu vực Trung Ương, Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan đang đi tới tầng một Trung Ương.

Sau khi kết thúc giờ cơm trưa, Ly Nguyệt đã rời khỏi cung điện trước, đi chuẩn bị chuyện huấn luyện binh sĩ duy trì trật tự vào chiều nay.

Sau khi biết Mục Lương muốn đi quan sát, Nguyệt Thấm Lan dự định cùng đi xem.

Anh ôn hòa hỏi:

- Mấy ngày nay ngươi vất vả rồi, không cần nghỉ ngơi sao?

- Không cần, bây giờ không phải là lúc nghỉ ngơi.

Nguyệt Thấm Lan giơ tay vén một lọn tóc màu xanh nước biển ra sau tai.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, đột nhiên nói:

- Sau khi chuyện Hư Tộc kết thúc thì chúng ta có thể sắp xếp hôn lễ.

Sau khi Hư Tộc bị giải quyết toàn bộ, vương quốc Huyền Vũ cần một sự kiện vui mừng để xung hỉ, đại hôn của quốc vương và vương hậu chỉ là một phần trong đó.

Trong lòng Mục Lương có rất nhiều suy nghĩ nhưng tất cả đều xây dựng trên việc nhân loại thu được chiến lợi toàn thắng, hiện tại bọn hắn nỗ lực làm toàn bộ cũng là vì mục tiêu này.

- Hôn lễ? Với ai?

Nguyệt Thấm Lan sửng sốt.

- Với Vương Hậu.

Mục Lương hỏi một đằng trả lời một nẻo.

Trong lòng Nguyệt Thấm Lan khẽ nhúc nhích, yết hầu có chút khô khốc, chẳng lẽ là mình?

Cô cố nén ý niệm truy hỏi, chuyển chủ đề với giọng điệu không quá tự nhiên:

- Buổi chiều xong chuyện ngoài đây thì ngươi lại phải đi nghiên cứu vũ khí mới à?

- Ừ, ta muốn mau chóng chế tạo ra đạn đạo càng sớm càng tốt.

Mục Lương gật đầu một cái.

Khi nghiên cứu ra được đạn đạo thì sẽ tiến hành sản xuất hàng loạt, sau này sẽ dùng để đả kích Hư Tộc.

Chế tạo đạn đạo không phải việc đơn giản, cần thời gian tương đối dài.

Mục Lương còn muốn nghiên cứu ra nhiều loại đạn đạo để ứng đối những tình huống khác nhau, đạn đạo có năng lực Nhảy Vọt Ám Ảnh chỉ là một trong số đó.

Nhảy Vọt Ám Ảnh nghĩa là thời gian phi hành sẽ ngắn hơn, có thể đả kích mục tiêu nhanh hơn, đồng thời sẽ hạ thấp hạn chế đối với đạn đạo.

Thử nghĩ mà xem, một viên đạn đạo to bằng một gian phòng đột nhiên xuất hiện ở trước mặt kẻ địch, lúc đó sẽ là trường hợp như thế nào?

Bởi vì có suy nghĩ như vậy khiến cho Mục Lương phá lệ để bụng việc nghiên cứu đạn đạo.

Nguyệt Thấm Lan không nói gì, đi theo anh tới tầng một, chẳng mấy chốc đã tìm được toà nhà số tám.

- Bệ hạ.

Binh sĩ canh gác trước cửa giơ tay nghiêm chào.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu rồi bước vào trong.

Toà nhà số tám có sáu tầng, tầng một là khu vực sinh hoạt, còn có chỗ để huấn luyện và giảng bài.

Ly Nguyệt đang nói gì đó trên bục giảng, bảng đen treo trên tường đã chi chít chữ.

Phía dưới bục giảng là năm mươi tên lính ngồi thẳng tắp, tay cầm bút ghi ghi chép chép gì đó ở trên sổ.

Ly Nguyệt phát hiện Mục Lương nhưng mà chỉ gật đầu chào hỏi rồi tiếp tục giảng giải:

- Nhớ kỹ, nhiệm vụ đầu tiên của binh sĩ duy trì trật tự là làm cho toàn bộ quân nhân tuân thủ quân kỷ quân quy, sửa đúng sai lầm của bọn hắn.

Mục Lương chắp tay sau lưng, không có quấy rầy cô gái tóc trắng giảng bài.

- Nghiêm cấm xuất hiện tình huống lạm dụng chức quyền, ác ý xử phạt quân nhân.

Ly Nguyệt nghiêm túc nói:

- Mỗi một vị binh sĩ bị các ngươi khấu trừ điểm quân công sẽ bị mời đi nói chuyện, nếu như phát hiện xuất hiện tình huống ác ý xử phạt thì các ngươi sẽ bị bỏ tù, đưa lên tòa án Quân Sự giải quyết.

- Vâng.

Các binh lính duy trì trật tự đồng thanh đáp lại, sắc mặt cũng biến thành nghiêm túc.

Khi bọn hắn bằng lòng trở thành binh sĩ duy trì trật tự thì đã đọc về điều lệ, chế độ cần biết khi nhập đội, những nội dung này được viết rất rõ ràng.

Giọng nói của Ly Nguyệt tiếp tục vang lên càng thêm nghiêm túc:

- Chức trách của các ngươi là trợ giúp nhóm binh lính nhìn thẳng vào quân kỷ quân quy, sửa chữa sai lầm của bọn hắn.

- Từ hành vi, cử chỉ đến ăn, mặc, ở, đi lại, có bất kỳ chỗ không đúng nào thì đều phải sửa lại.

Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan an tĩnh xoay người rời đi, buổi giảng bài sẽ không kết thúc nhanh như vậy.

Nguyệt Thấm Lan và Mục Lương rời đi tòa nhà số tám tại tầng một khu Trung Ương, chậm rãi đi tới Thang Vận Chuyển.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Hình như Ly Nguyệt có nói hôm nay là ngày huấn luyện cuối cùng của binh sĩ duy trì trật tự phải không?

- Vâng.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu một cái, nhấc mắt lên, hỏi:

- Ngươi cảm thấy thời gian huấn luyện quá ngắn à?

Mục Lương bình thản nói:

- Không phải, nhóm binh sĩ duy trì trật tự này chỉ là thử việc thôi, trong vòng ba tháng không phạm sai lầm thì mới có thể chuyển sang chính thức, hơn nữa cứ cách vài tháng sẽ phải tiến hành huấn luyện hai, ba lần.

Nếu quân kỷ quân quy có bất cứ biến động gì hoặc chính sách mặt trên có biến biến hóa thì toàn bộ binh sĩ duy trì trật tự đều phải hiểu rõ ràng trước, cái này thì cần phải tiến hành mở hội nghị nhiều lần.

- Vậy thì là gì?

Nguyệt Thấm Lan chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển.

Mục Lương hỏi:

- Không có gì, trang phục của binh sĩ duy trì trật tự đã chuẩn bị xong chưa?

- Đang may gấp, trong vòng hai ngày là sẽ hoàn thành.

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy đáp.

Sau khi cô gái tóc trắng lựa chọn ra binh sĩ duy trì trật tự thì đã phân phó xưởng trang phục bắt đầu thiết kế và may gấp một nhóm trang phục, kết thúc huấn luyện là có thể mặc vào.

- Ừm, vậy thì không còn chuyện gì rồi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

- Bây giờ phải về cung điện sao?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, bình tĩnh nói:

- Đừng nóng vội, ta muốn đi xem Phong Vũ và Chí Hải.

Hai người đã tới vương quốc Huyền Vũ gần nửa tháng, mỗi ngày đều ở bên trong Sở Nghiên Cứu tại tầng sáu Trung Ương để nghiên cứu ngoại khoa giải phẫu và nội khoa giải phẫu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận