Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2473: Bắt Sống Hư Thất Vương. Cứu Mạng Nữ Vương Tinh Linh!

Ánh mắt của Mục Lương lạnh xuống, lạnh lẽo nói:

- Trả lời vấn đề của ta, Vua Hư Quỷ còn lại ở đâu?

- Kiệt kiệt kiệt, ngươi sẽ không thể biết được.

Hư Thất Vương cười gằn nói.

- Có vẻ như ngươi cũng bị hạ cấm chế rồi.

Mục Lương hơi nhướng mày.

- Cả chuyện này mà ngươi cũng biết?

Hư Thất Vương ngạc nhiên hỏi.

Mục Lương nhún vai, bình tĩnh trả lời:

- Hư Thập Nhất Vương nói cho ta biết, hắn vừa nói xong là lập tức nổ tung, thật là đáng tiếc.

Hư Thất Vương hoảng sợ hét lên:

- Quả nhiên, Hư Thập Nhất Vương và Hư Thập Nhị Vương đều là do ngươi giết!

- Ừm, hiện tại lại tính thêm cả ngươi nữa.

Mục Lương nói xong thì vươn tay ra, chạm ngón tay vào trán của Hư Thất Vương.

- Ông ~~~

Anh rót Máu Độc vào trong cơ thể Hư Thất Vương, tạo thành thương tổn rất lớn đối với linh hồn của đối phương.

- A.. A.. A.. A ~~~

Hư Thất Vương kêu thê lương thảm thiết, khuôn mặt vặn vẹo biến hình, từng cơn đau nhức dồn dập không dứt khiến nó thống khổ không thôi.

- Chậm rãi hưởng thụ đi, hy vọng lần sau gặp lại ngươi vẫn chưa chết.

Mục Lương khẽ lật tay một cái, Vũ Khí Phong Cấm xuất hiện ở giữa không trung, phong ấn Hư Thất Vương vào trong.

- Ông ~

Vũ Khí Phong Cấm bị thu hồi, khí tức làm người ta chán ghét nhanh chóng biến mất.

Lúc này, Mục Lương mới nhìn về phía nữ vương Tinh Linh, anh có thể cảm nhận được sinh mệnh trong cơ thể cô ấy đang tiêu tan.

- Ngươi là Tinh Linh à?

Anh đi tới trước mặt Nữ Vương Tinh Linh.

- Ừ...

Cô suy yếu đáp lại, lúc này trong lòng cô tràn đầy khiếp sợ, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Mục Lương không nháy một cái.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Nhìn ngươi không giống Tinh Linh bình thường.

Nữ Vương Tinh Linh nói với giọng khàn khàn:

- Ta là Nữ Vương Tinh Linh...

- Thì ra là vậy.

Mục Lương hơi nhướng mày, vươn tay ngưng tụ một quả cầu nguyên tố sinh mệnh rồi vỗ nó vào trong cơ thể của Nữ Vương Tinh Linh.

- Ông ~~~

Nguyên tố Sinh Mệnh nhanh chóng được cô hấp thu, sinh mệnh lực đang nhanh chóng trôi đi trong cơ thể lập tức ngừng lại, đồng thời bắt đầu hồi phục với tốc độ nhất định.

Cùng lúc đó, thương thế của cô cũng dần khép lại với tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được, chỉ sau thời gian mấy hơi thở, nhìn từ bề ngoài không thể nhận ra cô từng bị tổn thương nghiêm trọng.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Như vậy là ổn rồi.

Nữ Vương Tinh Linh khiếp sợ trợn tròn hai mắt, cô vỗ cánh bảo trì trạng thái lơ lửng, trong cơ thể tràn đầy sinh mệnh lực.

Cô cẩn thận kiểm tra tình huống cơ thể của mình, tất cả tổn thương đều khép lại, dù cho bí cảnh hoàn toàn đổ nát thì cũng sẽ không tạo thành thương tổn cho cô lần nữa.

- Thật là khí tức sinh mệnh nồng đậm, đó là gì vậy?

Nữ Vương Tinh Linh kinh ngạc nhìn về phía Mục Lương.

- Nguyên tố Sinh Mệnh.

Mục Lương mỉm cười trả lời.

- Nguyên tố Sinh Mệnh?

Yết hầu của Nữ Vương Tinh Linh nhấp nhô, nàng lo lắng đây là việc riêng của Mục Lương nên không dám hỏi thêm.

Cô hỏi ra một nghi ngờ khác trong lòng:

- Mới vừa rồi ngươi có nhắc tới Vua Hư Quỷ, ta có thể hỏi đó là cái gì không?

- Bọn chúng thuộc Hư Tộc, đến từ một mảnh đại lục khác.

Mục Lương bình tĩnh giải thích.

- Ngươi cũng biết một mảnh đại lục khác sao?

Nữ vương Tinh Linh ngạc nhiên hỏi.

Mục Lương mỉm cười đáp:

- Đương nhiên, dù sao ta cũng là người tới từ mảnh đại lục khác.

Con ngươi của nữ cô co rút lại, há miệng hỏi:

- Ngài từ đại lục khác có thể tùy ý qua lại rồi à?

- Nếu đi qua vương quốc Huyền Vũ thì chuyện này không khó.

Mục Lương nhàn nhạt đáp.

Anh nói bổ sung:

- Nhưng Hư Tộc có thể qua tới đây không liên quan tới vương quốc Huyền Vũ.

Nữ Vương Tinh Linh khàn giọng nói:

- Ta vẫn không rõ, rốt cuộc Hư Tộc là gì? Vì sao bọn chúng lại đi tới bên này?

- Cái này nói ngắn gọn thì có chút khó khăn, chính ngươi tự xem đi.

Mục Lương nói xong thì vươn tay ra, ngón trỏ chạm vào trán của Nữ Vương Tinh Linh.

- Ông ~~~

Mục Lương truyền lại nội dung liên quan tới Hư Tộc và Hư Quỷ vào trong đầu của cô bằng năng lực trao đổi ý thức.

Đôi mắt của Nữ vương Tinh Linh phóng to, tiêu hóa ký ức và các loại hình ảnh đột nhiên xuất hiện.

Phải mất nửa giờ cô mới hoàn toàn tiêu hóa ký ức mới, không khỏi nhìn Mục Lương với vẻ mặt khiếp sợ.

- Cho nên chuyện Hư Tộc đi qua đây không liên quan tới ta.

Mục Lương nhún vai.

Nữ Vương Tinh Linh chậm rãi gật đầu, cô đang tiêu hóa ký ức mới, còn có thể tiếp thu chuyện Hư Tộc hay không thì cần thêm thời gian.

- A, ta quên mất! Bí cảnh Tinh Linh!

Nữ Vương Tinh Linh chợt nghĩ tới điều gì đó, đôi mắt đẹp lập tức trợn tròn.

- Cái gì?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

Cô cố nén sự lo lắng, nhìn thẳng vào đôi mắt của Mục Lương, nói hết sức nghiêm túc:

- Cám ơn Mục Lương các hạ đã ra tay cứu giúp, sau này ta nhất định sẽ báo đáp.

Cô bỏ lại một câu rồi vỗ cánh bay vào sâu trong Rừng U Linh.

Tốc độ của cô rất nhanh, chỉ lưu lại chùm sáng màu xanh lục trên đường đi.

Mục Lương suy nghĩ một chút, cơ thể lóe lên rồi biến mất tại chỗ.

- Vù vù vù ~~~

Sau mười mấy phút, nữ vương Tinh Linh trở lại lối vào bí cảnh, hai cây đại thụ đã ngã xuống.

Cô nhìn chăm chú vào đại thụ sụp đổ, sắc mặt của cô trở nên tái nhợt vô cùng.

Nữ vương Tinh Linh run rẩy lẩm bẩm:

- Bí cảnh sụp đổ rồi...

- Nữ vương đại nhân!

Đột nhiên, một giọng nói kinh ngạc vui mừng vang lên gần đó.

Nữ Vương Tinh Linh chấn động tinh thần, quay đầu nhìn về phía sau, đám người Tây Ninh và Tây Tây Lý đứng cách đó không xa, các tộc nhân còn lại cũng tập trung một chỗ, lo lắng nhìn sang bên này.

- Tại sao các ngươi còn ở đây?

Nữ Vương Tinh Linh hỏi.

- Chúng ta muốn đi hỗ trợ ngài.

Tây Ninh nghiêm mặt đáp.

Phi Phi thanh thúy nói:

- Đúng vậy, chúng ta không thể bỏ lại Nữ Vương đại nhân.

- Đại nhân, ngài không sao chứ?

Tây Tây Lý vội vàng hỏi.

Các Tinh Linh ùa tới vây quanh Nữ Vương Tinh Linh, khẩn trương nhìn chăm chú vào cô.

- Ta không sao.

Nữ vương Tinh Linh đáp.

Tây Tây Lý đỏ mắt nói:

- Nữ vương đại nhân, bí cảnh sụp đổ.

Tây Ninh thở phào nói:

- Chúng ta vừa rời đi thì bí cảnh lập tức sụp đổ, nhưng mà cũng may các tộc nhân đều an toàn rút lui.

- Vậy là tốt rồi.

Nữ Vương Tinh Linh thở phào nhẹ nhõm một hơi.

- Đại nhân, đám Kỵ Sĩ nhân loại đâu rồi?

Phi Phi tò mò hỏi.

- Chết rồi, bị người của Hư Tộc giết.

Nữ vương Tinh Linh trầm giọng trả lời.

- Hư Tộc, đó là chủng tộc gì thế?

Các Tinh Linh nghi ngờ hỏi.

Nữ vương Tinh Linh lạnh nhạt đáp:

- Đó là một chủng tộc chí tà chí ác, đến từ một mảnh đại lục khác.

- A, một mảnh đại lục khác sao?

Các Tinh Linh kinh ngạc thốt lên, sôi nổi bàn tán.

Ánh mắt của Nữ Vương Tinh Linh lấp lóe, tiếp tục nói:

- Người của Hầu Tộc cũng đã chết cả rồi.

- Bọn chúng cũng bị Hư Tộc giết chết sao?

- Chỉ trong thời gian ngắn ngủi lại phát sinh nhiều chuyện như vậy, thật là đáng sợ mà!

Các Tinh Linh bàn tán ầm ĩ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận