Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1279: Tác Dụng Phụ Của Ma Dược Ẩn Thân Phỏng Chế



Ngang ngang...

Phía trước Thiên Môn Lâu, Rồng Biển xuất hiện. Nó khống chế nước biển cuồn cuộn cao tới trăm mét, đem ngàn vạn con hư quỷ cấp thấp cuốn xuống đáy biển, giảm bớt áp lực cho Thành Phòng Quân.

Rồng Biển cấp chín cũng cực kỳ hung mãnh, những con hư quỷ bị cuốn vào xoáy nước đều bị xay cho nát nhừ. Mục Lương cúi đầu nhìn thoáng qua, nhưng anh không ra tay giúp Thành Phòng Quân chống đỡ hư quỷ cấp thấp.

Binh sĩ phải trải qua quá huyết chiến, mới có thể xem như một đội quân mạnh mẽ, anh đành phải đảm nhận nhiệm vụ khống chế mức độ khốc liệt của trận đánh lần này. Anh nhìn về phía hư quỷ cấp cao trên không trung. Đại bộ phận chúng đã bị Sương Mù Mộng Ảo vây khốn.

Mục Lương di chuyển, anh đánh chết những con hư quỷ ngoài cấp tám.

Khặc khặc …

Đàn hư quỷ rít gào, luồng khí tức màu đỏ xuyên qua bầu trời lao tới, lại bị Mục Lương dùng Vặn Vẹo Trọng Lực đỡ được.

Ong ong dụ...

Binh lính không quân khống chế ong thợ, bắt đầu ném quả Bom, mỗi một viên đều bay tới chỗ hư quỷ dày đặc.

- Quân công! Quân công!

Binh lính không quân hô, sau khi ném hết số quả Bom, bọn họ cầm lấy cung nỏ bắn ra tên nổ mạnh, khiến cho mảng lớn hư quỷ bị đánh bay.

- Quá sung sướng, hung hăng đánh cho ta.

Tạp Lý hưng phấn hô.

Hắn vỗ cánh, con ngươi màu máu nhìn không nháy mắt, dẫn dắt binh lính không quân trợ giúp các nơi, từ trong Phố Buôn Bán, tới gần tường thành ở Sơn Hải Quan.

Mậu Đạt, Đại Tề và Kha Đa Lạp khẩn trương nhìn chung quanh.

- Không bị người phát hiện chứ?

Đại Tề khẩn trương nói

- Chúng ta leo qua cửa sổ, chắc không bị phát hiện.

Kha Đa Lạp nhỏ giọng nói.

Mậu Đạt trầm giọng thúc giục nói:

- Đừng lãng phí thời gian, nhanh lấy ra ma dược ẩn thân.

- Được...

Kha Đa Lạp lấy một cái bình nhỏ, đổ ra ba viên ma dược màu đen, cực kỳ giống socola màu đen.

- Nhanh lên, đi lên liếc mắt một cái, sau đó rời đi.

Mậu Đạt bình tĩnh dặn dò.

Hiệu quả của ma dược ẩn thân phỏng chế rất ngắn, còn có tác dụng phụ nghiêm trọng, không thể tùy ý làm bậy.

- Được.

Kha Đa Lạp và Đại Tề dùng sức gật đầu.

Kha Đa Lạp ngẩng đầu nhìn về phía tường thành, hắn nhịn không được nuốt nước miếng, quá cao rồi.

- Tường thành cao quá.

Hắn giật giật khóe miệng.

- Sợ ư?

Đại Tề nhếch miệng liếc Kha Đa Lạp một cái.

- Không có.

Kha Đa Lạp cắn răng lắc đầu.

Mậu Đạt thở sâu, trầm giọng nói:

- Vậy đi thôi, đừng lãng phí thời gian.

Ba người không hề do dự, nuốt ma dược ẩn thân vào bụng, rồi không nói hai lời bắt đầu leo lên tường thành. Thân thể ba người dần trở nên trong suốt, rồi biến mất hoàn toàn.

Tốc độ leo lên của ba người rất nhanh, tiếng trống bên tai càng ngày càng vang. Bảy tám phút sau, ba người mới đi đến đỉnh tường thành.

Tiếng gầm rú vang lên bên tai, tường thành đều đang chấn động.

Đạp đạp đạp...

Ba người chạm chân xuống đất, bị khung cảnh trước mắt doạ cho sợ ngây người.

Trên không trung, Mục Lương đang đánh chết hư quỷ cấp cao, tia chớp màu tím bay ngang trời

Ừng ực ừng ực...

Kha Đa Lạp nuốt nước miếng, hắn đã bị thực lực của Mục Lương làm rung động.

- Thật đáng sợ.

Đại Tề thấp giọng sợ hãi than.

- Câm miệng, im lặng xem.

Mậu Đạt thấp giọng răn dạy một câu.

Hắn đi về phía trước, tới trước vách ngăn của tường thành, nhìn khung cảnh phía trước Sơn Hải Quan.

- Này!

Kha Đa Lạp ngừng thở, tầm mắt đã bị đàn hư quỷ chiếm cứ. Hắn sợ run, sắc mặt hắn có chút trắng bệch.

Đại Tề thấp giọng nói:

- Đây là thuỷ triều hư quỷ sao, đáng sợ hơn ta tưởng tượng...!

Trống trận vang vọng trời cao, đại pháo linh khí luân phiên nã pháo, tiếng gầm rú không ngừng.

- Thật là đáng sợ, còn đáng sợ hơn ma thú cuồng bạo hóa.

Kha Đa Lạp run rẩy nói, hắn nhịn không được muốn chạy trốn.

- Tuyệt đối không thể trêu chọc thành Huyền Vũ, không thể trêu vào.

Mậu Đạt nhìn chằm chằm đại pháo linh khí trên cửa, âm thầm hạ quyết tâm.

Đại Tề nhắc nhở:

- Đội trưởng, thời gian không còn nhiều lắm.

- Đi, trở về.

Mậu Đạt gật đầu, xoay người bước nhanh rời đi.

Kha Đa Lạp quay đầu lại nhìn thoáng qua.

Cùng lúc đó, Mục Lương đang đánh chết hư quỷ cấp cao trên không trung cũng quay đầu nhìn hắn một cái.

Cả người hắn run lên, sợ tới mức lập tức quay đầu bỏ chạy.

Một giây trước khi hiệu lực của ma dược ẩn thân mất tác dụng, ba người thuận lợi rời khỏi tường thành, và an toàn về tới Phố Buôn Bán.

- Thật là đáng sợ, hơn nữa, dường như chúng ta đã bị phát hiện.

Kha Đa Lạp thở dài, hắn vẫn còn sợ hãi mở miệng.

Đại Tề và Mậu Đạt cau mày, nhìn chằm chằm vào cái miệng cứ mở lại khép của Kha Đa Lạp, nhưng không nghe thấy âm thanh gì. Kha Đa Lạp há miệng thở dốc, hắn hiểu được đây là tác dụng phụ của ma dược ẩn thân.

Đại Tề lớn tiếng nói:

- Nhanh như vậy đã bị tác dụng phụ rồi?

Mậu Đạt đen mặt, nâng tay ra hiệu cho mọi người trở về.

Ba người tựa như chơi trò đoán chữ dựa trên hành động, liên tục ra hiệu cho nhau, rồi tự mang những suy nghĩ khác nhau quay trở về.

…………..

Trên trời cao, đám mây màu máu hơi vặn vẹo một chút, có một thứ gì đó rất nhanh bay qua. Đây là một đám mây màu máu cực kỳ lạ lùng, bởi vì bên trong nó chính là Ốc Đảo.

- Chúng ta thật may mắn, vẫn chưa gặp hư quỷ!

Tứ trưởng lão Ốc Đảo đứng trên tầng đỉnh ốc đảo, nghiêng đầu nhìn về phía Bối Nhĩ Liên.

Bối Nhĩ Liên nghiêm mặt nói:

- Không thể thả lỏng cảnh giác.

Sau khi Ốc Đảo đưa các thành chủ về, bọn họ lại lựa chọn đi vòng, quay về thành Huyền Vũ, để đón những nhân viên đang ở tạm tại đó.

- Tam trưởng lão nói đúng.

Nhị trưởng lão trầm giọng nói.

- Chúng ta ở trên không trung, tỷ lệ gặp được hư quỷ không lớn.

Tứ trưởng lão ốc đảo nhún vai, thân thể hắn thoải mái dựa vào rào chắn.

- Đừng quên, hư quỷ cấp cao cũng biết bay.

Bối Nhĩ Liên nhíu mày liếc tứ trưởng lão.

- Rồi rồi rồi, ta vẫn nhớ.

Tứ trưởng lão ngáp một cái, xoay người cúi đầu nhìn về phía mặt đất mênh mông vô bờ, những nơi ánh mắt hắn chạm tới đều có màu đỏ.

- Cũng không biết thuỷ triều hư quỷ lần này liên tục trong bao nhiêu ngày.

Hắn nhẹ giọng cảm thán một câu.

- Ít nhất cũng sẽ liên tục ba ngày.

Bối Nhĩ Liên thấp giọng nói.

Trong quá khứ, thời gian liên tục của thuỷ triều hư quỷ sẽ không ít hơn ba ngày.

- Hy vọng chúng ta vẫn tiếp tục gặp may.

Tứ trưởng lão cảm thán nói.

Sau đó, hắn nghiêng đầu hỏi:

- Còn bao lâu nữa mới tới thành Bắc Hải?

Trước khi Ốc Đảo tới thành Huyền Vũ, sẽ phải đi qua thành Bắc Hải.

- Trước khi trời tối sẽ đến.

Bối Nhĩ Liên thuận miệng trả lời một câu. Cô vẫn đang quan sát không trung, đề phòng có hư quỷ xuất hiện.

Tiếp theo cô nhẹ giọng nói nhỏ:

- Không biết hiện tại thành Bắc Hải thế nào...?

- Hử?

Bối Nhĩ Liên tập trung nhìn, đã thấy ở chân trời xa xa, có rất nhiều điểm đen đang tới gần.

- Cảnh giới!

Cô nhăn mày, rồi xoay người hô một câu.

- Có hư quỷ sao?

Thân thể tứ trưởng lão run lên, tư thế lười biếng lúc nãy đã biến mất.

- Ừm, đều là hư quỷ mạnh hơn cấp sáu.

Bối Nhĩ Liên ngưng trọng nói.

Đạp đạp đạp...

Ốc Đảo nhất thời trở nên náo nhiệt, nhóm thủ vệ vội vã đi lên tầng đỉnh, giơ lên trường cung cảnh giác nhìn chằm chằm vào không trung xa xa.

- Nếu không có mệnh lệnh, không ai được ra tay.

Đại trưởng lão xuất hiện, sắc mặt lão ngưng trọng nhìn chăm chú về phương xa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận