Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1382: Chị, Ngươi Ăn Lót Dạ Một Chút Đi



Khóe môi của Mục Lương giương lên, bình tĩnh nói:

- Tiểu Huyền Vũ, ngẩng đầu lên đi.

Hống hống hống ~~~

Rùa Đen nhận được chỉ thị nên tỉnh dậy, cái đầu khổng lồ nhô cao khỏi mặt nước.

Nguyệt Thấm Di nghe tiếng nhìn lại, sau đó Rùa Đen lại mang đến xung kích mới cho tinh thần của cô.

Cơ thể nàng lảo đảo một cái, kinh ngạc nói:

- Thành Huyền Vũ được xây ở trên lưng Hung Thú Biển sao?

Nguyệt Thấm Lan cải chính:

- Tiểu Huyền Vũ là Man Thú Hoang Cổ, không phải Hung Thú Biển.

-.....

Đôi môi hồng của Nguyệt Thấm Di khẽ nhếch, sự ngạc nhiên không hề giảm bớt chút nào.

Cứ tưởng tượng mà xem, một ai đó nói với ngươi rằng có một tòa thành lớn vượt biển mà đến, thử hỏi ngươi có tin hay không?

- Chúng ta trở về trước đi, ngồi xuống rồi chậm rãi trò chuyện.

Mục Lương nói với giọng rõ ràng.

- Được.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Mục Lương tăng tốc độ, mang theo hai cô gái bay về phía Nội Thành rồi tiến vào khu vực Trung Ương.

Lúc này, Nguyệt Thấm Di mới lấy lại tinh thần, đồng thời cô lại nghĩ tới một vấn đề khác, nếu cây xanh trong thành Huyền Vũ không phải đến từ đại lục mới, vậy cố hương đã có thể trồng sống cây xanh trên diện rộng rồi sao?

Cô đè nén vô số nghi ngờ xuống đáy lòng, bắt đầu dò xét cung điện trước mắt và Trà Thụ Sinh Mệnh to lớn tựa như một ngọn núi ở phía sau.

Cộp cộp cộp….

Vệ Ấu Lan và các tiểu hầu gái bước nhanh ra bên ngoài, ngoan ngoãn hành lễ:

- Thành chủ đại nhân, hoan nghênh về nhà.

Các tiểu hầu gái tò mò đánh giá Nguyệt Thấm Di, ai nấy đều không thể giấu được sự kinh ngạc trong mắt mình, sự giống nhau của hai chị em khiến các cô bé vô cùng tò mò.

Mục Lương gật đầu nói:

- Ừ, chuẩn bị trà và một chút điểm tâm đưa đến phòng tiếp khách.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan và Tiểu Tử ngoan ngoãn lên tiếng.

Nguyệt Thấm Di bị em gái kéo vào cung điện, cả hai có quá nhiều điều muốn nói với nhau.

Hồ Tiên bước ra Thiên Điện, đúng lúc bắt gặp Nguyệt Thấm Lan và chị gái đi vào phòng tiếp khách.

Tám chiếc đuôi hồ ly của nàng lập tức xõa tung, kinh ngạc nhìn về phía Mục Lương:

- Ta mới vừa bị hoa mắt sao?

- Không đâu, đó là chị gái của Thấm Lan.

Mục Lương bật cười rồi giải thích.

Cô gái đuôi hồ ly ngây ngốc trông rất đáng yêu, khiến hắn muốn vươn tay véo má một cái.

Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên sáng lên, vui vẻ hỏi:

- Tìm được chị gái của cô ấy rồi sao?

- Ừ, giao hàng đến tận nhà.

Mục Lương nói nửa đùa nửa thật.

Anh còn chưa đi đến vương quốc Hải Đinh thì Nguyệt Thấm Di đã xuất hiện tại thành Huyền Vũ, nói là ‘giao hàng đến tận nhà’ cũng không có gì sai.

Hồ Tiên trợn mắt một cách kiều mị, lộ ra vẻ phong tình vạn chủng.

- Ta đi xem một chút.

Cô nói xong rồi nhanh chóng chuyển hướng đến phòng tiếp khách.

Mục Lương giữ chặt đuôi của Hồ Tiên, nhẹ nhàng nói:

- Đừng nóng vội, để thời gian cho hai cô ấy ở chung một chỗ đi.

Phần đuôi bị nắm truyền đến cảm giác tê dại, cơ thể Hồ Tiên như nhũn ra.

Cô xoay người lại vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Mục Lương rồi tức giận trừng anh một cái.

- Khụ khụ, ta không cẩn thận nắm nhầm.

Mục Lương ho nhẹ hai tiếng.

- Hừ!

Hồ Tiên hiển nhiên không tin, hừ dỗi một tiếng rồi xoay người rời đi.

Cô phải trở về Phố Buôn Bán, những tên hải tặc kia còn chưa rời đi, hôm nay cô phải hoàn thành vài khoản lớn giao dịch.

Ngày hôm qua đám hải tặc đi theo Hồ Tiên tiến vào Trân Bảo Lâu, không có gì bất ngờ xảy ra, ai nấy đều nhìn trúng rất nhiều thứ và cũng thành công bị móc rỗng tinh thạch ma thú.

Mục Lương nhún vai, xoay người trở về thư phòng.

Trong phòng tiếp khách, Nguyệt Thấm Lan và Nguyệt Thấm Di ngồi cạnh nhau, trước mặt bày đủ loại đồ ăn vặt và hoa quả, còn có một bình Trà Tinh Thần cấp 10 nóng hổi đang bốc khói.

- Chị, ngươi ăn lót dạ một chút đi.

Nguyệt Thấm Lan đưa tay ra hiệu.

- Đây là loại trái cây gì vậy?

Sự chú ý của Nguyệt Thấm Di rơi vào đĩa đựng trái vải.

Nguyệt Thấm Lan giới thiệu nói:

- Đây là quả vải, loại trái cây đặc sản chỉ có ở thành Huyền Vũ.

Cây vải trồng ở thành Huyền Vũ đã được Trà Thụ Sinh Mệnh cải tạo, không nói ngoa khi nói rằng nó là đặc sản độc nhất vô nhị.

Nguyệt Thấm Di cảm thấy hứng thú cầm một quả lên rồi lột bỏ xác ngoài.

Quả vải vừa vào miệng, vị ngọt độc đáo lập tức lan tỏa, lấy lòng đầu lưỡi.

- Ăn ngon thật!

Nguyệt Thấm Di tán thưởng nói.

Độ ngon của quả vải còn hơn hẳn các loại trái cây do hoàng cung đặc biệt cung cấp.

- Ngươi nếm thử bánh ngọt và Trà Tinh Thần đi, hương vị cũng rất tốt.

Nguyệt Thấm Lan cực lực đề cử.

Được.

Nguyệt Thấm Di nhấm nháp từng món bánh ngọt, đôi mắt xanh nước biển càng ngày càng sáng, nàng vừa ăn vừa liên tục thốt lên.

- Ăn ngon... Cái này cũng ngon... Cái này còn ngon hơn...

Mười phút sau, những chiếc đĩa trước mặt đã vơi hơn phân nửa, lúc này Nguyệt Thấm Di cũng đã lửng dạ.

Cô nhấp một ngụm trà Tinh Thần, ngay lập tức, tinh thần trở nên phấn chấn, ý thức tỉnh táo chưa từng có, tinh thần lực cũng mạnh hơn rất nhiều.

- Trà Tinh Thần này là đồ tốt!!

Nguyệt Thấm Di lại kinh ngạc thốt lên lần nữa.

Cô đã quên mất mình đã thốt ra bao nhiêu câu cảm thán trong ngày hôm nay rồi, chỉ biết rằng từ khi nàng bước lên Huyền Không Các thì tinh thần vẫn luôn ở trong trạng thái phấn khích.

………….

Nguyệt Thấm Lan rót trà đầy ly cho chị gái một lần nữa, sau đó dịu dàng thúc giục:

- Chị, ngươi mau nói cho ta biết ngươi đã ở đâu suốt những năm qua....

- Chờ một chút, ta uống thêm vài ly trà đã.

Nguyệt Thấm Di giơ tay ra hiệu đừng có gấp rồi nâng ly trà lên, tinh tế nhấm nháp trà Tinh Thần.

Đôi mắt đẹp của cô khẽ nheo lại, cảm nhận được sự thư giãn do trà Tinh Thần mang tới, thể xác và tinh thần hoàn toàn thả lỏng.

Nguyệt Thấm Lan bất đắc dĩ, đành phải lặng lẽ tiếp tục rót trà cho chị gái, mãi đến khi uống hết cả một ấm trà thì Nguyệt Thấm Di mới thỏa mãn đặt ly xuống.

- Tiểu Lan, đi đổi bình trà mới.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan cầm lấy ấm trà, chuẩn bị rời đi.

Nguyệt Thấm Di vội vàng nói:

- Thêm chút nước nóng còn có thể pha được vài lần nữa, thay trà mới quá lãng phí.

- Không sao đâu, chúng ta đều uống mỗi ngày, trà Tinh Thần vẫn còn rất nhiều.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn nói.

Nguyệt Thấm Di ngơ ngác nhìn về phía em gái, ngạc nhiên hỏi:

- Đồ tốt như vậy mà các ngươi có thể uống mỗi ngày sao?

- Ừ, mỗi ngày đều uống.

Trong mắt của Nguyệt Thấm Lan thoáng qua ý cười, đảo mắt một vòng, ưu nhã nói:

- Một ấm trà Tinh Thần vừa rồi có giá bán là hai trăm ngàn đồng Huyền Vũ một cân ở Trân Bảo Lâu.

Lúc trước ở hội đấu giá, giá khởi điểm của Trà Tinh Thần cấp 10 chính là hai trăm ngàn đồng Huyền Vũ.

- Một cân có giá hai trăm ngàn đồng Huyền Vũ?

Nguyệt Thấm Di mờ mịt chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển, không hiểu giá trị của đồng Huyền Vũ.

- Hai trăm ngàn đồng Huyền Vũ vào lúc đó tương đương với hai trăm vạn khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng.

Nguyệt Thấm Lan giải thích.

- Cái gì!!

Nguyệt Thấm Di vừa nghe được con số này lập tức ngồi không yên, cổ họng có chút chát.

Cô mới vừa uống hết một thứ có giá trị hai trăm vạn khối tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng?

Bạn cần đăng nhập để bình luận