Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2207: Có Thể Ngươi Và Bọn Hắn Có Duyên.



Lăng Hương nhíu mũi thon, lẩm bẩm:

- A, nên đi như thế nào đây...

- Rột rột ~~~

Đột nhiên, bụng của Linh Vận phát ra tiếng kêu kháng nghị, tiếng sau lớn hơn tiếng trước, buồn bực nói:

- Ta đói bụng.

- Chờ một chút, chơi xong ván này thì chúng ta lại đi ra ngoài ăn.

Lăng Hương kiên trì nói.

Linh Vận đứng dậy:

- Chúng ta có thể đi ăn rồi trở lại, bàn cờ vẫn còn ở đây, không mọc chân chạy đi được.

-...

Lăng Hương do dự một chút, dưới ánh mắt kiên trì của bạn thân, cuối cùng vẫn là gật đầu thỏa hiệp.

- Vậy được rồi, ăn xong trở về lại tiếp tục.

Cô thận trọng đứng lên, không dám chạm vào bàn cờ trên giường.

- Biết rồi, đi nhanh thôi.

Linh Vận phất tay nói.

Lăng Hương vội vã mang giày rồi bị bạn thân lôi kéo rời khỏi phòng.

- Cộp cộp cộp ~~~

- Ngươi muốn ăn cái gì?

Lăng Hương ngây thơ hỏi.

Linh Vận bẻ ngón tay nói:

- Ta muốn ăn bánh bao, còn muốn ăn cháo linh mễ.

Lăng Hương vỗ tay nói:

- Được rồi, chúng ta ăn phần lớn.

Hai người vừa nói chuyện phiếm vừa đi nhà ăn, bên trong đã có không ít người đứng xếp hàng.

Linh Vận dừng bước, kinh ngạc nói:

- A, lại nhìn thấy ba người kỳ quái kia nữa rồi.

Lăng Hương quay đầu nhìn lại, ba người mặc áo choàng đen đang ngồi ở một góc hẻo lánh, thức ăn bày đầy trên mặt bàn, gần như là tất cả món ăn ở quầy hàng đều có ở đây, bĩu môi nói:

- Bụng của bọn hắn tốt thật đấy, nhiều như vậy có thể ăn hết sao?

Linh Vận thanh thúy nói:

- Có thể là sức ăn của bọn hắn khá lớn.

Lăng Hương cảm thán:

- Ta cảm thấy thật trùng hợp, gặp được bọn hắn nhiều lần như vậy.

Linh Vận nói nửa đùa nửa thật:

- Có thể ngươi và bọn hắn có duyên, thế nào, có muốn đi qua đó chào hỏi một tiếng hay không, biết đâu tìm được người ngưỡng mộ ngươi thì sao.

- Còn lâu nhé, ta cảm thấy bọn hắn nhất định rất xấu, nếu không thì tại sao đi đến chỗ nào cũng đều mặc áo choàng đen chứ?

Lăng Hương ghét bỏ lắc đầu.

Linh Vận trêu ghẹo nói:

- Có lẽ là quá đẹp trai cho nên mới phải dùng áo choàng che mặt lại chăng?

- Không thể nào! Bọn hắn lại không phải là Hồ Tiên, cũng không phải là Mục Lương.

Trong đầu Lăng Hương lập tức hiện lên dáng dấp của cô gái đuôi hồ ly và Mục Lương.

- Ngươi nói cũng đúng.

Linh Vận gật đầu nhận đồng.

Lăng Hương nghiêm mặt nói:

- Hơn nữa, ngươi suy nghĩ thử xem, trước đó bọn hắn đi đường kì quái như vậy, nhất định là có vấn đề, người như vậy ta không muốn quen biết đâu.

Linh Vận không khỏi buồn cười nói:

- Được rồi, ta cũng không muốn.

- Không để ý tới bọn hắn nữa, ngươi mau đi mua đồ ăn đi.

Lăng Hương thúc giục.

Linh Vận phất tay nói:

- Đã biết, ngươi tìm chỗ ngồi đợi ta.

Lăng Hương hừ nhẹ một tiếng, ngồi xuống bên cạnh một bàn trống.

Trong nhà ăn đột nhiên vang lên giọng nói nhắc nhở của nhân viên phục vụ:

- Còn ba tiếng nữa thì phi thuyền sẽ tiến vào vương quốc Huyền Vũ, mời các hành khách chuẩn bị sẵn sàng xuống thuyền.

- A, sắp đến rồi!

Đôi mắt đẹp của Lăng Hương lập tức sáng ngời.

Ba tên mặc áo choàng đen nghe vậy chợt khựng lại, đôi mắt ai nấy đều sáng lên.

Bọn hắn liếc nhìn nhau, đáy mắt hiện lên vầng sáng như mực.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~~

- Cuối cùng cũng đến nơi rồi.

Tên tóc dài nhếch miệng cười gằn.

Tên tóc vàng thấp giọng nhắc nhở:

- Càng đến gần thì càng phải cẩn thận.

- Biết rồi, dông dài mãi.

Tên tóc dài bĩu môi.

Tên to con nói với giọng khàn khàn:

- Khi nào đến vương quốc Huyền Vũ, chúng ta phải nghĩ biện pháp che giấu tung tích trước, sau đó tìm cách rời đi kênh Sương Mù để đến một mảnh đại lục khác.

Tên tóc vàng lạnh lùng nói:

- Được rồi, đừng bàn chuyện này ở ngay đây, cẩn thận bại lộ thân phận.

- Ừm, cẩn thận một chút.

Tên to con gật đầu.

Ba tiếng trôi qua nhanh chóng, phi thuyền vận chuyển đã đến gần kênh Sương Mù.

- Ầm ầm ~~~

Tiếng sấm đánh xuống không ngừng nghỉ, vùng biển bão táp bên ngoài ocn kênh vẫn giăng đầy sấm chớp.

Phi thuyền vận chuyển bắt đầu giảm độ cao, bay về phía cổng lưu ly khổng lồ.

- Ầm ầm ~~~

Bên trong khoang thuyền, Lăng Hương và Linh Vận mới vừa chơi xong một ván cờ tướng, kết quả vẫn là Linh Vận thắng.

- Đáng ghét, tại sao ta lại thua chứ!

Lăng Hương vò đầu bứt tóc hô một tiếng.

Linh Vận hất cằm lên, đắc ý nói:

- Bình tĩnh nào, ngươi vốn dĩ không bằng ta mà.

- Đánh rắm, một ván nữa.

Lăng Hương thở phì phò thúc giục.

Linh Vận lắc đầu từ chối, nói:

- Không chơi nữa, phi thuyền sắp hạ cánh rồi, chúng ta nên thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuống thuyền thôi.

- Đáng ghét, vậy khi nào trở về hai ta lại chơi tiếp.

Lăng Hương cắn răng nói.

Linh Vận lại lắc đầu lần nữa:

- Không muốn, vương quốc Huyền Vũ có nhiều nơi vui chơi giải trí như vậy, tại sao ngươi lại mãi đòi chơi cờ tướng chứ?

-...Ngươi nói cũng phải.

Lăng Hương bĩu môi, chợt nghĩ tới điều gì, đột nhiên hỏi:

- Ngươi nói xem, cha ta và cha ngươi đã trở lại chưa?

Linh Vận nghe vậy cơ thể lập tức cứng đờ:

- Ta không biết… Chắc chưa trở về đâu?

- Không sao, có Phượng Nhi yểm trợ, coi như bọn hắn trở lại trước thì chúng ta cũng sẽ không có việc gì.

Cô xua tay không thèm để ý.

- Cũng đúng, chúng ta không có bị thương, an toàn trở về.

Lăng Hương ngây thơ gật đầu.

- Ông ~~~

Không lâu sau đó, phi thuyền vận chuyển bay qua Hải Quan, tiến vào khu vực lưng rùa, hạ cánh xuống bãi đáp gần đó.

Thân thuyền nhẹ nhàng chấn động một cái, phi thuyền an toàn đáp xuống mặt đất.

Cửa buồng mở ra, dưới sự chỉ dẫn của tiếp viên, người trong khoang thuyền lục tục đi xuống.

Trước khi rời thuyền còn phải kiểm tra Văn Điệp Thông Quan và Hộ Chiếu Thông Quan lần nữa, sau khi xác định thân phận thì mới có thể thật sự rời đi.

- Cuối cùng đã trở về rồi.

Linh Vận duỗi người.

Lăng Hương ngây thơ nói:

- Ta không qua bên kia nữa đâu, chẳng có gì vui cả, còn không bằng ở lại vương quốc Huyền Vũ.

- Đúng vậy.

Linh Vận gật đầu nhận đồng.

Lăng Hương khoác vai bạn tốt, lẩm bẩm:

- Không biết hiện tại cha và mọi người đang ở đâu?

- Cộp cộp cộp ~~~

Đột nhiên, hai bóng người xuất hiện ở bên cạnh nàng.

- Tiểu thư Linh Vận.

Hổ Tây và Mễ Á bình tĩnh nhìn hai cô gái.

- Các ngươi là ai?

Linh Vận và Lăng Hương lùi về phía sau hai bước.

Mễ Á lạnh nhạt nói:

- Bệ hạ chúng ta muốn gặp các ngươi, mời cả hai theo chúng ta đến khu Trung Ương một chuyến.

- A, Mục Lương muốn gặp chúng ta sao?

Linh Vận sửng sốt một chút.

- Chờ một chút, tại sao ngài ấy lại muốn gặp chúng ta chứ?

Lăng Hương nhất thời khẩn trương, hỏi:

- Chẳng lẽ cha ta đã xảy ra chuyện gì rồi sao?

Mễ Á lạnh nhạt đáp:

- Không phải, các ngươi đến đó sẽ biết thôi.

Hai người còn muốn nói điều gì đó thì đã bị Hổ Tây và cô gái tai mèo chộp lấy, ngay sau đó thi triển năng lực rồi biến mất tại chỗ.

……..

- Ông~

Không gian dao động một chút, bốn bóng người đột ngột xuất hiện ở tầng tám.

- Khụ khụ khụ ~~~

Linh Vận và Lăng Hương vừa chạm chân xuống đất lập tức khom lưng ho khan, sắc mặt có chút trắng bệch.

Bạn cần đăng nhập để bình luận