Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2579: Thật Sự Muốn Bò Lên Giường Của Hắn.

- Ừm, Hư Quỷ Hoàng sắp thức tỉnh, mệnh lệnh trước khi mà hắn ngủ say chính là tiêu diệt toàn bộ nhân loại.

Mục Lương buông tin tình báo trong tay xuống rồi nhìn về phía cô gái tóc trắng, trầm giọng nói:

- Hiện tại, La Y sắp thức tỉnh, Vua Hư Quỷ chưa hoàn thành nhiệm vụ, sợ rằng kết cục của chúng nó sẽ rất thảm.

Ly Nguyệt chậm rãi gật đầu, lạnh nhạt nói:

- Thảo nào lũ Hư Quỷ lại điên cuồng như vậy, không màng sống chết mà công kích những tòa thành kia.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, nhàn nhạt nói:

- Chỉ tiếc là Vua Hư Quỷ đều bị chúng ta bắt được, sợ là khi La Y tỉnh lại sẽ phải rất thất vọng.

- Tuy Vua Hư Quỷ đều bị chúng ta bắt lại nhưng ở đại lục cũ vẫn còn rất nhiều Hư Quỷ cấp cao, đây cũng là một sự uy hiếp rất lớn.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

- Ừm, ngày mai bảo Cầm Vũ và Tân Tây tới tìm ta.

Mục Lương bình thản nói.

Ly Nguyệt hiểu ý, hỏi:

- Ngươi muốn bọn họ mang quân lính đi đại lục cũ hỗ trợ thanh lý bầy Hư Quỷ kia à?

Mục Lương giải thích:

- Đúng vậy, số lượng Hư Quỷ càng ít càng tốt, như vậy sau khi La Y tỉnh dậy thì chúng ta có thể bớt điều động lực lượng hơn.

Trừ anh ra thì Tân Tây là người mạnh nhất ở trong vương quốc Huyền Vũ, nếu bà ấy đến đại lục cũ hỗ trợ dọn dẹp Hư Quỷ thì có thể giải quyết rất nhiều uy hiếp.

- Ta hiểu rồi.

Ly Nguyệt chậm rãi gật đầu, đứng dậy chuẩn bị đi truyền đạt tin tức.

- Chờ một chút, cái này cho ngươi.

Mục Lương gọi lại Ly Nguyệt, sau đó lấy ra một thanh trường cung đưa cho cô.

Đôi mắt trắng bạc của Ly Nguyệt sáng lên, nói:

- Ngươi lại tặng cung cho ta à?!

- Đây là Cung Phức Hợp đã được cải tạo qua, ta nghĩ hẳn là ngươi sẽ thích.

Mục Lương ôn hòa nói.

Thanh Cung Phức Hợp này là linh khí cao cấp làm từ tài liệu ma thú cấp 9, còn được cho thêm Thép Tím được khắc ma pháp trận, uy lực mạnh hơn những thanh trường cung khác mà Ly Nguyệt từng sử dụng.

- Thích.

Ly Nguyệt cười cong mắt, đôi mắt trắng tràn đầy thần sắc vui mừng.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Nó vẫn chưa khải linh, ngươi thử xem.

- Vâng, ta làm ngay.

Ly Nguyệt lên tiếng, giơ tay nặn ra một giọt máu rồi nhỏ xuống tinh thạch ma thú được khảm trên thân cung.

- Ong ong ong ~~~

Trường cung phát ra tiếng ông ông rồi toả ra từng vòng sóng gợn, giọt máu trên tinh thạch ma thú lập tức bị hấp thu, khải linh chính thức bắt đầu.

Ly Nguyệt khẩn trương nhìn chăm chú vào trường cung, toàn bộ quá trình khải linh giằng co nửa giờ mới kết thúc.

Trường cung đột nhiên lơ lửng giữa không trung, sau khi khải linh kết thúc, trường cung run rẩy vài cái rồi rơi vào trong tay cô gái tóc trắng.

- Cung rất tốt.

Đôi mắt màu trắng bạc của Ly Nguyệt sáng ngời, sự yêu thích bộc lộ cả trong lời nói, cẩn thận vuốt ve trường cung, thích không muốn buông tay.

- Ngày mai lại đi bắn thử.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Được!

Dù ngoài miệng đáp ứng nhưng trong lòng Ly Nguyệt đã chuẩn bị chờ chút nữa báo cáo công tác xong thì đi sân huấn luyện thử uy lực của cung mới, nhìn Mục Lương, dịu dàng nói:

- Cám ơn ngươi, ta rất thích nó.

- Giữa hai chúng ta không cần phải nói cảm ơn đâu.

Mục Lương nghiêm mặt nói.

- Vâng!

Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt đỏ ửng.

Cô cất bước đi lên trước, cúi đầu lưu lại một nụ hôn trên môi Mục Lương rồi mới đỏ mặt xoay người rời đi.

Mục Lương liếm môi, đáy mắt tràn đầy vẻ tiếc nuối, đáng tiếc không thể thân mật lâu hơn một chút.

Anh vươn tay chạm vào môi, sau đó tiếp tục cầm lấy văn kiện tra xét.

Thời gian trôi qua, trong cung điện trở nên rất an tĩnh, ngoại trừ tiểu hầu gái gác đêm và lính đi tuần thì những người khác đều đã chìm vào mộng đẹp.

Trong Thiên Điện, Hi Bối Kỳ mở to hai mắt nhìn trần nhà, đôi mắt màu vàng óng lập lòe trong đêm, cô ngồi dậy vươn tay vò đầu, cảm thấy có chút phiền muộn.

- Phiền chết đi được, nhắm mắt lại đều là hình bóng của Mục Lương, như vậy làm sao ta có thể ngủ được chứ?

Hi Bối Kỳ bĩu môi.

Sau khi ăn tối xong, cô chạy như trốn trở về Thiên Điện, chờ Mục Lương trở về thư phòng thì mới dám len lén đi chính sảnh xem TV, trò chuyện với nhóm bạn tốt.

Chỉ là khi Ngải Lỵ Na và mọi người đi nghỉ ngơi, cô đành phải trở lại Thiên Điện, rửa mặt xong nằm xuống lại bắt đầu tưởng niệm Mục Lương.

Cô gái Ma Cà Rồng đã nhắm mắt hai giờ nhưng vẫn không ngủ được, điều này làm cho cô rất phiền não.

- A ~~~ Nên làm cái gì bây giờ?

Hi Bối Kỳ kéo dài giọng lầm bầm lầu bầu.

Cô nhìn về phía cửa phòng, trong lòng có chút hối hận trong nháy mắt, sớm biết rằng cô phải chịu tội như vậy thì sẽ không đòi Mục Lương một phần ba giọt máu kia.

Hi Bối Kỳ nằm xuống lần nữa, lăn qua lộn lại trên chăn mềm, mái tóc đã rối bù như tổ quạ.

- A ~~~

Cô lăn một hồi lâu vẫn không thể ngủ, thế là lại ngồi dậy lần nữa, hai má phồng lên.

- Làm sao bây giờ?

Hi Bối Kỳ ai thán một tiếng.

Cô gái Ma Cà Rồng nghĩ ngợi một chút, do dự giờ này có nên đi tìm Vưu Phi Nhi xin một chút bí dược hay ma dược có thể làm mình cấp tốc ngủ say hay không.

- Ta nhớ Phấn Hoa Mê Man có thể khiến người ta ngủ say ngay lập tức.

Cô nói thầm một tiếng.

Thiếu nữ suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn là bò dậy xuống giường, mang giày ra khỏi phòng.

- Cộp cộp cộp ~~~

Cô rời đi Thiên Điện tới chính sảnh, đang chuẩn bị đi tìm Vưu Phi Nhi thì ánh mắt dừng ở chỗ thư phòng, có ánh sáng hắt ra từ phía khe cửa.

- Mục Lương còn chưa ngủ sao….?

Yết hầu của Hi Bối Kỳ nhấp nhô, không khỏi cất bước đi về phía đó.

- Không được không được, ta không thể đi tìm Mục Lương.

Cô đi được hai bước, chợt phản ứng lại mình đang làm gì nên vội vã ngừng bước tiến, giơ tay lên vỗ vỗ hai má, nói:

- Tỉnh táo một chút nào.

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ, đã trễ như thế mà ngươi còn chưa ngủ à, hay đói bụng rồi?

Một giọng nói ngây thơ vang lên, Cầm Phi Nhi ló đầu ra từ phía sau cây cột.

Đêm nay đến phiên nàng trực đêm, vốn dĩ đang ngủ gà ngủ gật thì bị đánh thức bởi âm thanh phát ra từ cô gái Ma Cà Rồng.

- A, ta không đói, chỉ là muốn ra ngoài đi dạo một chút.

Hi Bối Kỳ vội giải thích.

Cầm Phi Nhi chớp mắt, kinh ngạc nói:

- Giờ này ngươi muốn ra ngoài đi dạo một chút?

- Ừm, ta đi tìm Mục Lương.

Hi Bối Kỳ quỷ thần xui khiến nói một câu.

Cầm Phi Nhi thanh thúy nói:

- Ồ, ra là thế, bệ hạ chắc còn chưa ngủ, tiểu thư Hi Bối Kỳ đi vào đi.

- Ừ.

Hi Bối Kỳ rũ mắt, nhanh chóng cất bước đi tới thư phòng.

Cầm Phi Nhi nhìn đối phương, trong lòng dâng lên sự nghi ngờ, không lẽ Ma Cà Rồng nào cũng đều ngủ trễ như thế sao?

Trong lòng cô gái Ma Cà Rồng đang phát điên, nàng thật sự không khống chế được bản thân.

- Cộc cộc cộc ~~~

Khi thiếu nữ phục hồi tinh thần lại thì đã giơ tay gõ cửa thư phòng.

- ... Xong rồi, mình thật sự muốn bò lên giường của Mục Lương.

Chờ Hi Bối Kỳ phục hồi tinh thần lại thì trong đầu chỉ còn lại một ý niệm này.

- Vào đi.

Giọng nói ôn hoà của anh truyền ra.

Bạn cần đăng nhập để bình luận