Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1717: Vì Sao Lại Dừng Chân Ở Chỗ Này?



Bên kia, Mục Lương mang theo Mễ Á cùng Ly Nguyệt xuất hiện trên hòn đảo gần nhất.

Đảo không lớn, phần đất phía trên mặt biển có đường kính chỉ một cây số, trung tâm đảo là những ngôi nhà làm bằng gỗ và đá.

Có hơn chục con tàu thuyền lớn nhỏ khác nhau cập cảng quanh đảo, nhìn vào các họa tiết và ký tự trên tàu, đây là những con thuyền buôn.

Trên đảo có rất nhiều người, lúc này đều nhìn về phía Rùa Đen không xa với vẻ mặt kinh hãi, nhưng không ai để ý đến ba người, không ai để ý đến ba người Mục Lương đột nhiên xuất hiện.

Bọn họ khiếp sợ với kích thước của Rùa Đen, sợ rằng nó sẽ bất ngờ tấn công hòn đảo, họ thậm chí không thể nghĩ đến việc bỏ chạy, nỗi sợ hãi đã chiếm hết tâm trí của họ.

Có người run giọng mở miệng:

- Tại sao ma thú biển này lại bất động?

- Không biết, rất kỳ quái...

Dần dần, sợ hãi trong lòng những người này giảm một ít, chí ít không bởi vì sợ mà nói không ra lời.

- Trên người ma thú biển có kiến trúc, tốt lắm giống như là tường thành!

Có người thực lực tương đối mạnh, có thể nhìn thấy rõ ràng thứ gì đó, kêu lên.

Rất nhiều người thực lực, nghe vậy ngước mắt nhìn lại, thấy được pháo đài tam quan cùng tường thành cao ngất trên người Rùa Đen.

Trên tường thành, còn có sương mù thất thải mộng huyễn dày đặc, trông rất bắt mắt.

- Đó là thành Huyền Vũ.

Âm thanh trong trẻo vang lên, hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

- Thành Huyền Vũ?

Trong đám người truyền ra âm thanh kinh ngạc.

Mục Lương gật đầu nói:

- Một tòa thành lớn có thể di động, trên đó có khu buôn bán phồn hoa, mở cửa với thế giới bên ngoài.

Mễ Á nói bổ sung:

- Thành Huyền Vũ tới nơi này, chỉ là tạm thời dừng lại mà thôi, sẽ không công kích thành Lê Y.

- Sao các ngươi biết nhiều như vậy?

Những câu hỏi lại phát ra từ đám đông.

- Hơn nữa, các ngươi là ai?

Một gã vóc người to lớn mở miệng hỏi.

- Ta là thành chủ thành Huyền Vũ.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Tất cả mọi người đều náo động, đều vô thức lui về phía sau mấy bước, kinh hãi nhìn ba người Mục Lương.

- Yên tâm đi, lời ta mới vừa nói đều là thật, thành Huyền Vũ tới nơi này, chỉ vì việc buôn bán.

Ly Nguyệt lạnh lùng nói:

- Phố Buôn Bán có rất nhiều đồ tốt, nếu các ngươi hứng thú có thể đi xem.

Đám người đưa mắt nhìn nhau, đều nghi ngờ tính xác thực trong lời nói của Mục Lương.

Anh mở miệng hỏi:

- Các ngươi là cư dân trên đảo?

- Không phải, chúng ta đều là thương nhân, tạm thời đặt chân trên đảo mà thôi.

Có người lấy can đảm trả lời.

- Các hòn đảo xung quanh đều dành cho các thương đội và người ngoài.

Ly Nguyệt không hiểu hỏi:

- Vì sao lại dừng chân ở chỗ này?

- Vùng nước gần bờ biển quá nông để tàu lớn cập bến, thuyền lớn đều không thể cập bờ, chỉ có thể đứng ở bên này, sau đó sẽ ngồi thuyền nhỏ đi vào thành Lê Y.

Có thương nhân lên tiếng giải thích.

- Hóa ra là như vậy.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, mới hiểu được vì sao gần đường ven biển cũng không có thuyền lớn nào đậu vào. Anh đặt tay lên vai nữ tử tóc trắng cùng vai cô gái tai mèo, ấm áp nói:

- Đi thôi, chúng ta vào trong thành xem.

- Vâng.

Ly Nguyệt lên tiếng.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của các thương nhân, ba người Mục Lương biến mất trong một bóng đen.

……………..

Sự xuất hiện của Rùa Đen đến khiến dân chúng thành Y Lê khủng hoảng không thôi.

Chỉ là khi Rùa Đen ngừng tiến lên thì mọi người lại bối rối, mặc dù trong lòng sợ hãi nhưng không còn tiếp tục chạy trốn.

Trong lòng bọn họ nổi lên nghi ngờ, vì sao ma thú biển to lớn kia ngừng lại, nó tới gần thành Y Lê để làm gì?

Chỉ là hiện tại vẫn chưa có ai trả lời được những câu hỏi này, bọn họ chỉ có thể đứng ở ngoài thành theo dõi động tĩnh của Tiểu Huyền Vũ từ xa.

Dù sao thì không tới thời khắc sinh tử thì hiếm có người nào nguyện ý buông tha mọi việc để đào vong.

Ông ~~~

Vô thanh vô tức, Mục Lương mang theo Ly Nguyệt và Mễ Á xuất hiện ở bên ngoài thành Y Lê.

Khi ba người mới vừa xuất hiện thì lập tức ngửi thấy một mùi hôi thối.

Mục Lương nhăn mày, ngắm nhìn hoàn cảnh bốn phía.

Ba người đang ở bên cạnh một căn nhà gỗ lụp xụp, chân giẫm lên cái bóng của căn nhà, Mục Lương đã lợi dụng bóng đen này để nhảy vọt từ trên đảo xuống.

- Hình như ở đây là Khu Ổ Chuột...

Ly Nguyệt ngắm nhìn bốn phía và thấy nhiều phòng ốc làm bằng gỗ, da thú và đá.

Xung quanh nhà có rất nhiều vật bài tiết, đây là nguồn gốc phát sinh ra mùi hôi thối mà ba người Mục Lương ngửi được.

Anh hơi nhún chân, thân thể nhẹ nhàng bay lên cao hơn mười mét, rồi nhìn quanh không trung một vòng, cách chừng hai cây số có một bức tường cao hơn mười mét, đó chính là tường thành Y Lê.

Mà khoảng cách từ ven biển đến tường thành ước chừng khoảng năm, sáu ngàn mét, có rất nhiều ngôi nhà thấp lùn trải dài trên khu vực đó, còn có thể nhìn thấy dân chúng đang đi lại trên những con đường hẹp và quanh co.

- Trông giống như là Xóm Nghèo hơn.

Mục Lương nhẹ giọng nói nhỏ.

Anh nhìn những dân chúng đang đi lại, mặc dù quần áo của bọn họ không tính là tốt nhưng cũng không đến mức rách nát, cho nên anh mới cảm thấy bọn họ không phải người của Khu Ổ Chuột.

Anh đáp xuống mặt đất và trở lại bên cạnh Ly Nguyệt và Mễ Á, kể cho hai người nghe những gì mà hắn đã thấy.

Ly Nguyệt kinh ngạc nói:

- Nghe ngươi nói như vậy, có ít nhất một trăm ngàn người sống trong Xóm Nghèo bên ngoài thành?

- Chắc khoảng đó.

Mục Lương gật đầu, quay đầu nhìn về phía cô gái tai mèo, ôn hòa nói:

- Mễ Á, ngươi đi tìm hiểu một chút tin tức đi.

- Vâng.

Mễ Á lên tiếng, cơ thể hòa vào bóng tối của ngôi nhà.

Khi cô xuất hiện trở lại thì phát hiện mình đang ở bên trong một căn nhà gỗ mờ tối, căn nhà này rất nhỏ, chỉ có bốn mét vuông mà thôi.

Ánh sáng trong nhà rất mờ, chỉ có một chút ít tia sáng lọt vào từ hốc tường rạn nứt.

Mễ Á nhìn quanh căn phòng và thấy nơi đây không có quá nhiều đồ đạc, chỉ có một chiếc giường, một cái bàn, hai chiếc hộp gỗ xếp chồng lên nhau trong góc và một vài chiếc chén sành đặt ở bên trên.

- Khụ khụ, ngươi là ai?

Một tiếng ho yếu ớt từ trên giường truyền đến.

Mễ Á quay đầu nhìn lại chiếc giường được đặt ở góc nhà, nơi đó không có ánh sáng, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy một người đang nằm trên giường.

Cô không có trả lời mà là cất bước tới trước, nhìn rõ người trên giường.

Một bà lão nằm trên giường, ước chừng ngoài tám mươi, một chiếc chăn bông rách nát che kín toàn thân nàng, bốc ra mùi hôi chua gay mũi.

Bà lão cố gắng mở mắt ra, dường như đang dò xét cô gái tai mèo đứng ở trong bóng tối.

Mễ Á nhìn vào đôi mắt mờ đục của đối phương và im lặng hồi lâu.

Cô nhìn ra được bà lão trước mặt sắp chết, hai má bà ấy hóp lại, như da bọc xương, trên người toát ra tử khí.

- Không nói lời nào sao?

Bà lão thều thào.

Bà không sợ Mễ Á, thậm chí còn có chút tò mò, nàng sắp chết rồi, tại sao còn có người tới đây.

- Xin chào, ta muốn hỏi vài vấn đề.

Mễ Á nói khẽ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận