Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 240: Mục Tiêu Báo Thù Mới

Cô ngồi xổm người xuống, cẩn thận từng li từng tí nghiêng miệng bình, nước thuốc màu xanh nhạt thấm vào miệng vết thương ở cổ chân.
- Tê !
Ny Cát Sa hít một hơi khí lạnh, cảm nhận vết thương lành lạnh.
Nước thuốc tiếp xúc với miệng vết thương, cảm giác đau đớn đột nhiên xuất hiện, chỉ là chưa đến ba giây, cảm giác đau đớn bắt đầu giảm bớt.
- Mau uống phần còn lại đi, như vậy mới nhanh khỏi hơn.
Vưu Phi Nhi thúc giục.
- Được.
Mồ hôi lạnh trên trán Ny Cát Sa ứa ra thành giọt, ngửa đầu uống phần nước thuốc nước thuốc còn lại.
Một hồi sau.
Đột nhiên Ny Cát Sa cảm thấy cả người thoải mái hơn rất nhiều, vết thương ở cổ chân không còn đau đớn nữa, mệt nhọc trên người cũng giảm bớt rất nhiều.
- Xem ra có tác dụng với Thi Độc.
Vưu Phi Nhi quan sát một lát rồi thoả mãn gật đầu, lại phát hiện một chứng bệnh mà bí dược chữa thương có thể chữa khỏi.
Ngải Lỵ Na quan sát người trước mặt, hỏi:
- Sao lại trúng Thi Độc, lẽ nào các ngươi giao thủ với Phi Thi?
- Ừm, lúc rời khỏi thành Thánh Dương thì bị hắn phát hiện.
Đôi mắt màu xanh của Ny Cát Sa lóe lên một cái, bất đắc dĩ nói:
- Giao thủ được một chiêu, ta không phải là đối thủ của hắn.
- May mắn Thành Chủ Đại Nhân xuất hiện kịp, hai ba chiêu đã có thể diệt Tổng Đội Trưởng, chúng ta mới có thể sống sót.
A Mạn vô cùng hâm mộ, kết luận khoảnh khắc mạo hiểm chỉ bằng một câu.
Cô nói thì đơn giản dễ dàng, nhưng mọi người tại đây lại ăn một cân lớn.
- Phi Thi chết rồi!!
Ngải Lỵ Na, Ngôn Băng và Vưu Phi Nhi kinh ngạc, khắp mặt là vẻ khó tin và mơ hồ.
- Đúng nha, chết rồi.
Trên khuôn mặt xinh đẹp của A Mạn lộ ra hai má lúm đồng tiền, nhưng đã bị mạng nạ che khuất, không ai thấy được.
Cô hưng phấn đưa tay ra múa máy:
- Phi Thi bị Huyền Vũ thành chủ đóng băng thành một quả cầu khổng lồ, sau đó phịch một tiếng, cả người biến thành vụn băng rơi đầy đất.
Thân thể của Ngôn Băng, Ngải Lỵ Na và Vưu Phi Nhi run rẩy, kẻ đã từng là cơn ác mộng của bọn hắn lại có thể chết như vậy?
Ly Nguyệt cũng ngây dại.
Cô chỉ ở bên ngoài Thiên Môn Lâu để tiếp ứng bọn người Ny Cát Sa, cũng không biết Mục Lương đã giết Phi Thi.
- Chết rồi, không cần báo thù nữa?
Cô có chút xuất thần.
Mi mắt trắng bạc dưới mũ giáp cuối cùng hiện lên một tầng hơi nước, hơi nước ngưng kết thành giọt nước mắt, từng giọt nước mắt chảy xuống từ khóe mắt, rơi vào áo giáp U Linh.
- Hu hu hu, thật tốt quá. Cuối cùng Phi Thi cũng đã chết rồi.
Vưu Phi Nhi cũng không nhịn được, ôm Ngôn Băng khóc lớn lên.
- Cảm ơn.
Môi đỏ mọng của Ngôn Băng khẽ nhếch, nước mắt chảy dài trên mặt.
Đám Ny Cát Sa, A Mạn cũng không nhịn được, dưới bầu không khí đó các cô ôm nhau gào khóc ở giữa Phố Buôn Bán.
Mọi người đều nghĩ đến nỗi đau muốn báo thù, hiện tại đã có thể hoàn toàn giải thoát rồi.
Lo lắng trong lòng đã vơi đi hơn phân nửa, còn một nửa lo lắng khác thuộc về Hư Quỷ Cảm Nhiễm.
- Được rồi.
Nguyệt Thấm Lam giơ tay lên đè lên huyệt Thái Dương, có cảm giác muốn khóc không rõ.
Cô nhớ tới khoảng thời gian còn ở bộ tộc Nguyệt Đàm, bị sử dụng như một công cụ sản xuất nước, bây giờ nghĩ lại thật đúng là đáng giận mà.
- Mẹ, không sao chứ?
Nguyệt Phi Nhan dụi dụi mắt.
Nguyệt Thấm Lam nhanh chóng thu lại thương cảm, cúi đầu nhìn con gái:
- Không có việc gì, ta vẫn ổn.
Người phải ưu nhã, không thể thất thố trước mặt mọi người.
- Mẹ, mắt của ngươi đỏ rồi.
Nguyệt Phỉ Nhan mấp máy môi hồng.
- Có thể là vì gió quá lớn.
Nguyệt Thấm Lam nhanh chóng chớp mắt, làm cho đôi mắt phiếm hồng khôi phục bình thường.
Nguyệt Phỉ Nhan trừng mắt nhìn, vạch trần nói:
- Nhưng đêm nay không có gió mà.

Khóe miệng của cô co quắp, giơ tay lên cốc đầu con gái một cái.
Cô nghiêm túc nói:
- Đó là vì ngươi quá lùn, gió ở đây ở chỗ cao, ngươi không cảm giác được là chuyện rất bình thường.

- Đáng ghét, ta nào có lùn như thế?
Nguyệt Phỉ Nhan phồng miệng thở phì phò nói.
Nguyệt Thấm Lam nhếch miệng lên, tâm tình sung sướng không ít, quả nhiên con gái chính là dùng để làm vui.
- Hô !!
Ngôn Băng thở sâu.
Cô nhanh chóng ổn định lại tâm trạng, giải thoát đi tích tụ trong lòng.
- Mục Lương đại nhân đâu?
Mễ Nặc xoa mắt màu xanh lam hỏi.
Cô đang quan tâm tại sao Mục Lương vẫn chưa trở về.
- Anh ấy còn đang ngăn những người khác lại.
Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.
Vưu Phi Nhi nghe vậy trong nháy mắt ngừng khóc, vội vàng buông cánh tay đang ôm Ngôn Băng ra.
Cô khẩn trương nhìn phía bọn Ny Cát Sa, lo lắng hỏi:
- Mục Lương không sao chứ?

Ny Cát Sa cắn môi dưới, thấp giọng nói:
- Ta không biết, kẻ mà Mục Lương đại nhân phải đối mặt có thể là thành chủ thành Thánh Dương, có người nói hắn đã đạt thực lực cấp tám.

- Thành chủ thành Thánh Dương?

- Cao thủ cấp tám?

Các cô kinh hô một tiếng, ngay cả Nguyệt Thấm Lam, Nguyệt Phi Nhan cũng đều lo lắng.
- Ta đi hỗ trợ Mục Lương đại nhân.
Ngôn Băng không nói hai lời xoay người rời đi.
- Đi.
Ly Nguyệt cũng trực tiếp ẩn thân, chạy về phía Quan Hải Sơn.
- Ta cũng đi.
Ngải Lỵ Na theo sát phía sau.
- Dẫn ta theo với.
Mễ Nặc nhắc làn váy lên, muốn theo sau.
- Được rồi, các ngươi muốn đi đâu?

Âm thanh trong trẻo truyền đến.
- ...
Nguyệt Thấm Lam mím môi trầm tĩnh lại, dừng lại bước chân muốn tới Quan Hải Sơn.
Mục Lương xuất hiện ở sau lưng mọi người, trên mặt còn kèm theo nụ cười ấm áp.
- Mục Lương, ngươi không sao chứ?
Mễ Nặc chạy nhanh tới, nửa người bám lên người Mục Lương.
- Không có việc gì, rất khỏe mạnh.
Mục Lương xoa đầu cô gái, tiện tay sờ lông tai thỏ màu lam.
- Này !
Khuôn mặt xinh đẹp của Mễ Nặc ửng đỏ, hờn dỗi một tiếng, vùi đầu không dám nói lời nào.
- Đáng ghét, thật muốn chặt bàn tay này.
Khóe mắt của Mễ Á giật một cái.
- Hì hì...
Hy Bối Kỳ ở bên cạnh nhìn biểu cảm của cô gái nhỏ, nhất thời che miệng cười rộ lên.
Mục Lương xuất hiện, làm cho mọi người đều thở phào.
Ly Nguyệt, Ngôn Băng nhìn Mục Lương, trong lòng tràn đầy cảm xúc lẫn lộn.
Có cảm kích, cũng có cảm động, các nàng cực kỳ muốn xông tới dùng hành động để biểu đạt trong lòng đang kích động.
- Thực sự không sao chứ?
Nguyệt Thấm Lam đi lên trước ôn nhu hỏi.
- Ừm, không cần lo lắng.
Mục Lương bày ra ánh mắt trấn an.
- Người ra tay là thành chủ thành Thánh Dương sao?
Ngải Lỵ Na vội vàng hỏi.
- Đúng vậy, có so mấy chiêu với hắn, hắn sợ ta nên bỏ chạy rồi.
Mục Lương muốn làm mọi người thả lỏng, cho nên giọng điệu có hơi khinh bỉ.
- Mục Lương đại nhân thật lợi hại!!
Cái miệng nhỏ nhắn của A Mạn khẽ nhếch lên, trên mặt tràn đầy sùng bái.
Cô cũng theo mọi người sửa lại, gọi Mục Lương là đại nhân.
Thành chủ thành Thánh Dương vậy mà vẫn không phải là đối thủ của Mục Lương đại nhân.
Trong lòng Ny Cát Sa chấn động, hình tượng của Mục Lương trong lòng cô càng trở nên cao lớn hơn.
- Ngươi đã giết Phi Thi, hắn không có làm khó ngươi sao?
Ly Nguyệt cau mày.
- Có thể vì thực lực của hắn không cho phép nên không làm gì được ta!
Mục Lương thản nhiên nói.
Anh mỉm cười tiếp tục nói:
- Ta còn từ trong miệng hắn nghe được chút tin tức, chắc các ngươi sẽ cảm thấy hứng thú.
- Là cái gì?
Ngải Lỵ Na hiếu kỳ hỏi.
- Phi Thi nghiên cứu Dị Quỷ có lẽ là theo ý của hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận