Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 914: Nhưng Nó Đơn Giản Và Nhanh Chóng.



Hắn đang do dự, có nên nhờ thành chủ đại nhân ra tay hay không?

- Nhị thống lĩnh và Tam thống lĩnh đều chết hết rồi sao? Mãi chưa xuất hiện.

Lý Phúc khó chịu rống giận.

Thành Bắc Hải có tổng cộng ba vị thống lĩnh.

Đại thống lĩnh phụ trách an toàn bên ngoài thành, Nhị thống lĩnh phụ trách an toàn bên trong thành.

Tam thống lĩnh là nữ thống lĩnh duy nhất, chủ yếu phụ trách an toàn cho Phủ Thành Chủ.

Nhưng khi Cua Quỷ Xanh công thành với quy mô lớn như vậy, nếu không có mệnh lệnh đặc thù thì thống lĩnh đều phải ưu tiên tới thủ thành.

- A!!

Thủ vệ phát ra tiếng la thảm thiết, đã có thủ vệ bị thương nặng, bị càng của Cua Quỷ Xanh bẻ gãy tay chân.

Sắc mặt của Lý Phúc càng ngày càng khó coi, hắn tiện tay bẻ gãy chân của một con cua gần đó, nhắm chuẩn vào con ở đằng xa rồi ném mạnh.

Phốc!

Lực cánh tay của hắn mạnh kinh người, chân cua bị ném giống như trường mâu, nhẹ nhàng xuyên qua cơ thể của Cua Quỷ Xanh cấp 2.

- Thực lực không tệ, có điều phản ứng chỉ huy hơi chậm.

Mục Lương khoanh hai tay trước người, bình chân như vại mở miệng đánh giá.

Đôi mắt xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan lấp lóe, quay đầu ưu nhã hỏi:

- Mục Lương, có muốn thử đào hắn về thành chúng ta không?

Bối Nhĩ Liên hơi cau mày, đào?

- Cái này để sau đi.

Mục Lương không thèm để ý mà khoát tay.

- Vâng.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Cô cúi đầu nhìn, nhàn nhạt nói:

- Nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ phải đợi thêm một lúc nữa.

- Thật lãng phí thời gian.

Đôi mắt màu đen của Mục Lương trở nên thâm thúy.

Anh giơ tay lên, nguyên tố nước dâng lên xung quanh cơ thể.

Bối Nhĩ Liên kinh ngạc nhìn Mục Lương, anh muốn ra tay sao?

Ào ào…..

Xung quanh thành Bắc Hải, mặt nước dao động mãnh liệt hơn.

Đột nhiên, một con sóng lớn quỷ dị dâng lên cuồn cuộn, cuốn về phía đám Cua Quỷ Xanh đang công thành, nhưng lại hoàn mỹ tránh đi các thủ vệ thành Bắc Hải.

Đàn cua bị dòng nước mạnh cuốn lên, không tài nào thoát ra được.

Vẻ mặt của Lý Phúc lộ ra sự nghiêm túc, chẳng lẽ có Hung Thú Biển mạnh hơn công thành?

- Khí tức hàn băng!!

Một giọng nói bình tĩnh vang lên trên đầu của hắn.

Lốp bốp…..

Khí tức hàn băng lập tức khuếch tán, bao trùm sóng nước đang dâng trào.

Dưới ánh mắt choáng váng của Lý Phúc và một đám thủ vệ, sóng lớn nhanh chóng kết băng, đóng băng tất cả Cua Quỷ Xanh ở bên trong.

Lý Phúc ngẩn người, khí lạnh đập vào mặt khiến hắn tỉnh táo trở lại.

- Chuyện gì vừa mới diễn ra vậy?

Thủ vệ trợn mắt há hốc mồm nhìn xung quanh.

- Thật là.....

Đuôi lông mày của Bối Nhĩ Liên run lên.

Từ không trung nhìn xuống thành Bắc Hải, vùng nước trong phạm vi một trăm mét xung quanh Mục Lương đều đã biến thành băng.

Mặc kệ là Cua Quỷ Xanh đã lên bờ hay vẫn còn trong nước, tất cả đều bị đông cứng thành tượng băng.

- Hắt xì!

Bọn thủ vệ nhảy mũi, khí lạnh lan tràn khiến mọi người run cầm cập.

Hai chân của Nguyệt Thấm Lan chạm đất, giận trách:

- Mục Lương, động tĩnh này hơi lớn rồi!

- Nhưng nó đơn giản và nhanh chóng.

Mục Lương nhún vai, vẻ mặt anh sao cũng được.

Hai người từ trên trời đáp xuống, đứng trước cổng chính thành Bắc Hải.

Bối Nhĩ Liên cũng hạ cánh, cô đứng trên một khối băng cứng, bên cạnh chính là Cua Quỷ Xanh bị đóng băng.

Mục Lương giơ tay gõ vào khối băng vài cái, nhàn nhạt nói:

- Không biết hấp lên có ngon không?

Anh nhớ tới món cua hấp ăn ở kiếp trước, không biết Cua Quỷ Xanh hấp lên ăn có ngon giống như vậy hay không.

Mục Lương quay đầu nhìn về phía Lý Phúc đang cảnh giác, bình tĩnh hỏi:

- Thịt của Cua Quỷ Xanh có thể ăn không?

- Được... Có thể ăn, hương vị không tệ.

Lý Phúc lắp bắp trả lời.

Thịt Cua Quỷ Xanh có thể nói là đặc sản thứ hai của thành Bắc Hải, tươi mới ngon miệng.

- Các hạ, những thứ này là do ngươi làm à?

Lý Phúc nhìn lớp băng trước mặt.

- Ừ.

Mục Lương gật đầu.

- Các hạ là?

Lý Phúc ngập ngừng hỏi.

Trong lòng của hắn có chút lo lắng, mặc dù Cua Quỷ Xanh đã được giải quyết, nhưng đối phương không rõ lai lịch, khó tránh khỏi có ý đồ khác.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Các ngươi quá chậm, chúng ta muốn vào thành sớm một chút.

- Thì ra là vậy.....?

Lý Phúc co giật khóe miệng, lý do này thật đúng là tùy hứng.

- Giữ lại một ít Cua Quỷ Xanh cho ta, ta sẽ mang theo khi rời đi.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Lý Phúc gật đầu đáp:

- Được.

Trong lòng của hắn không bình tĩnh, thực lực của người đàn ông trước mắt sâu không lường được, hoàn toàn không thể nhìn thấu.

Lý Phúc hít sâu một hơi, thần sắc hắn nghiêm túc, trịnh trọng khom lưng hành lễ:

- Cám ơn các hạ đã giúp đỡ.

Mục Lương nhàn nhạt gật đầu, thuận miệng hỏi:

- Thành chủ của ngươi có ở đây không?

Trong lòng Lý Phúc khẽ động, bọn họ đến đây tìm thành chủ đại nhân?

Hắn ngước mắt cẩn thận hỏi:

- Thành chủ đại nhân có ở đây, xin hỏi chư vị đến đây có chuyện gì không?

Bối Nhĩ Liên tiến lên trước một bước, bình tĩnh nói:

- Chúng ta có việc muốn thương lượng với thành chủ của các ngươi.

- Các hạ là?

Lý Phúc nghi ngờ hỏi.

Bối Nhĩ Liên lãnh đạm nói:

- Ta là Tam trưởng lão Ốc Đảo, người quen của Bố Vi Nhân.

- Tam trưởng lão Ốc Đảo!!

Lý Phúc chấn động tinh thần.

- Ta tìm thành chủ của các ngươi có việc, dẫn ta đi gặp cô ta.

Bối Nhĩ Liên bình thản nói.

Lý Phúc cười đáp:

- Cảm phiền để ta đi thông báo trước một tiếng.

- Vậy thì đi thôi.

Bối Nhĩ Liên phất tay.

- Không cần, cô ta đã tới rồi.

Mục Lương phát giác ngẩng đầu lên, ánh mắt anh bình tĩnh nhìn về phía cửa thành.

- Ngươi nói vậy là sao?

Bối Nhĩ Liên lộ ra vẻ mặt khó hiểu.

- Thành chủ đại nhân tới!!

Ở cửa thành, dân chúng vây xem bắt đầu xôn xao.

Đám đông tách ra, một người phụ nữ mặc váy đen bước nhanh về phía cửa thành.

Cô ta cao một mét tám, vòng eo thon thả đong đưa khi bước đi.

Người này không ai khác chính là Bố Vi Nhân, cô ta có một mái tóc dài màu xanh lục, khóe mắt xếch lên có một loại đẹp kì lạ, phối hợp với dáng người ma quỷ kia quả thực khiến người ta không tài nào dời mắt được.

Mục Lương hơi nhướng mày, hứng thú nhìn chằm chằm Bố Vi Nhân.

- Khụ!!

Nguyệt Thấm Lan nhìn Mục Lương, đôi mắt màu xanh nước biển cô chớp chớp, vội ho nhẹ một tiếng.

Mục Lương cười khẽ, giơ tay ôm eo của cô gái ưu nhã.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh trở lại, khóe miệng cô nở một nụ cười tao nhã.

Phía sau Bố Vi Nhân còn có một người phụ nữ khác mặc khôi giáp Cua Quỷ Xanh, mũ giáp che khuất nửa mặt của cô, không thể thấy rõ diện mạo.

Cô cũng là Tam thống lĩnh, thực lực cấp 7 sơ cấp.

- Thành chủ đại nhân!!

Lý Phúc vội vàng cung kính hành lễ.

Bố Vi Nhân nhìn thoáng qua lớp băng bên ngoài thành, nghiêm túc hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Thành chủ đại nhân, không biết vì sao mà lần này Cua Quỷ Xanh xuất hiện nhiều hơn trước.

Lý Phúc đáp với thần sắc khẩn trương, giơ tay về phía ba người Mục Lương, vội vàng nói:

- May mắn mà có bọn họ tương trợ nên chúng ta mới có thể chống đỡ sự tấn công của Cua Quỷ Xanh.

- Bọn họ?

Bố Vi Nhân cau mày, quay đầu nhìn về phía ba người Mục Lương.

Cô bắt gặp một bóng hình quen thuộc, kinh ngạc thốt lên:

- A? Dì Nguyệt Thấm?

- Dì Nguyệt Thấm, cuối cùng, ngươi đã trở về!!

Mặt của Bố Vi Nhân lộ kích động, bước nhanh đi tới Nguyệt Thấm Lan trước mặt, kích động muốn lôi kéo tay của cô.

Lông mày của Mục Lương nhăn lại, bước ra chắn trước người Nguyệt Thấm Lan, sắc mặt anh lạnh lùng nhìn chăm chú vào nữ nhân tóc xanh lá kia.

P/S: có vẻ như nơi đây con gái đều tóc xanh…

Bạn cần đăng nhập để bình luận