Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1186: Người Quản Lý Vệ Thành Số 2



Nguyệt Thấm Lan hai mắt mờ mịt, trong lòng thở dài, có phải cô đang quá dè dặt không? Đám người bước vào cung điện, đến phòng tiếp khách.

Tiểu hầu gái bưng trà nóng và mâm trái cây tới, đặt bên cạnh Hải Điệp với thiếu nữ tóc đỏ.

- Nói ngắn gọn, từ hôm nay trở đi, các ngươi chính là thành viên của thành Huyền Vũ.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Chỉ như vậy?

Hồng Sa chớp chớp đôi mắt màu hồng xinh đẹp, không có tuyên thệ thể hiện lòng trung thành ư?

- Vậy ngươi còn muốn thế nào?

Mục Lương buồn cười nhìn thiếu nữ tóc đỏ.

- Không có gì, vậy là tốt rồi.

Hồng Sa cười vài tiếng rồi xấu hổ ngậm miệng lại.

Mục Lương ngồi thẳng người, bình thản nói:

- Chỉ cần các ngươi tuân thủ pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ, thì sẽ rất thoải mái sống ở nơi này.

- Vâng, nhất định tsẽ uân thủ pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ.

Hải Điệp có chút không được tự nhiên điều chỉnh giọng nói, để câu trả lời chân thành hơn một chút.

Hồng Sa sửng sốt, sau khi định thần lại, vội vàng cung kính hành lễ.

- Liên quan tới chuyện công việc, ngươi dự định tự đi tìm, hay là ta sắp xếp?

Mục Lương nhìn về phía thiếu nữ tóc tím. Hải Điệp không do dự, thanh thúy nói:

- Thành chủ an bài.

Mục Lương nói việc trong lòng:

- Nếu như vậy thì ngươi làm người quản lý Vệ thành số 2, tương đương với thành chủ Vệ thành.

- Để ta quản lý Vệ thành?

Con mắt màu tím của Hải Điệp sáng lên.

- Ừm, tuân theo pháp luật pháp quy thành Huyền Vũ để quản lý, một ít điều cần chú ý khác, Thấm Lan sẽ nói lại với ngươi.

Mục Lương nói rõ ràng.

Lời anh dừng lại, bình thản nói:

- Vệ thành cũng nằm dưới sự quản lý của Cục quản lý Nội thành, một số mệnh lệnh lấy Cục quản lý làm chuẩn.

- Ta hiểu rồi.

Trong lòng Hải Điệp khẽ động, nói như vậy, người trên mình là Nguyệt Thấm Lan? Đôi mắt Hồng Sa trông mong nhìn anh, chờ đợi sự sắp xếp.

Mục Lương dừng lại rồi nói:

- Ngươi thì theo Hải Điệp, làm phó thủ thành, bình thường quản lý an ninh trật tự Vệ thành.

- Vâng!

Hồng Sa lộ sắc mặt vui mừng, được như ý nguyện.

Mục Lương nói bổ sung:

- Thông báo bổ nhiệm của các ngươi sẽ được đăng trên báo chí, sau đó các ngươi trực tiếp đến Vệ thành số 2 nhậm chức.

Hồng Sa nói thầm một câu, báo chí là cái gì?

- Đúng rồi, Thấm Lan, tiệm bán báo ở Vệ thành cũng cần phải khai trương.

Mục Lương dặn dò.

Việc xuất bản tờ báo sẽ giúp các cư dân mới của vệ thành hiểu thêm thành Huyền Vũ, tăng cảm giác thân thuộc và lòng trung thành của họ.

- Yên tâm đi, ta đã sắp xếp xong xuôi, hai ngày nữa là có thể khai trương.

Nguyệt Thấm Lan cười nhẹ. Ấn bản đầu tiên của tờ báo vệ thành sẽ là luật và quy định của thành Huyền Vũ.

Khi số thứ hai của tờ báo bắt đầu, nội dung sẽ đồng bộ với tờ báo Nội thành.

- Ừm, ngươi làm việc, ta rất yên tâm.

Khóe miệng Mục Lương nhấc lên.

Lông mi nhỏ dài của Hồng Sa run run, suy đoán mối quan hệ giữa Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan.

- Còn câu hỏi nào khác không?

Mục Lương nhìn về phía Hải Điệp với Hồng Sa.

- Chúng ta sẽ sống ở đâu?

Hải Điệp hỏi.

- Tầng ba khu Trung Ương có một nhà là của ngươi, ngươi cũng có thể ở Vệ thành bên kia, có hai nơi ở.

Nguyệt Thấm Lan thay Mục Lương trả lời vấn đề này.

- Được rồi.

Hải Điệp chậm rãi gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan đứng lên, nửa đùa nửa thật nói:

- Đi thôi, ta dẫn ngươi đi dạo khu Trung Ương, kẻo về sau lại không biết đường.

- Được, cảm ơn.

Hải Điệp đứng lên, đầu tiên là khom lưng hành lễ với Mục Lương, sau đó mới theo cô gái ưu nhã rời đi.

………….

Rắc...rắc...

Kênh Sương Mù bên kia, bầu trời âm trầm, mưa to như trút xuống, kèm theo từng đợt gió to.

Những con sóng cao hơn chục mét cuồn cuộn, hết sóng này đến sóng khác, mấy chiêc thuyền lớn như lá rụng trong nước, có khả năng bị lật bất cứ lúc nào.

Đại Tề nắm lấy cánh buồm và hét lớn:

- Thuyền trưởng, sóng gió quá lớn, chúng ta vẫn là quay trở về đi!

- Đội trưởng, nếu tiếp tục như vậy, thuyền sẽ bị lật.

Kha Đa Lạp ôm thật chặt cột buồm, thân thể bị nước mưa đánh vào.

- Đánh rắm, làm sao mà lật được dễ thế?

Mậu Đạt chửi ầm lên. Sau khi đội tàu nghỉ dưỡng sức ở một hòn đảo hoang, đã thử đi vào kênh Sương Mù.

Nhưng, mới lái vào kênh Sương Mù mấy trăm mét, đã bị dòng hải lưu phức tạp đánh bay ra ngoài, không khống chế được phương hướng của con thuyền, còn chưa thực sự đi vào kênh sương mù.

Sau hai lần thử, cả hai đều có cùng một kết quả.

Đây là lần thử thứ ba nhưng gặp phải thời tiết khắc nghiệt, mưa to gió lớn ập đến đột ngột, căn bản không kịp phản ứng.

- Đội trưởng, nó thực sự sẽ lật.

Kha Đa Lạp kinh hoảng hô.

Đội thuyền đang qua lại lắc lư, biên độ vượt hơn 45 độ, nếu tiếp tục nữa, nhất định lật thuyền. Trán Mậu Đạt giật một cái, thuyền lắc lư càng ngày càng nhiều, trong lòng cũng không yên.

- Đội trưởng, đừng giễu cợt tính mạng của các đội viên.

Đại Tề quát.

- Chết tiệt, vậy quay lại đi.

Mậu Đạt cởi bỏ chiếc mũ đầy nước, buồn bực ngã ở trên boong thuyền. Trong lòng hắn rất phiền muộn, hoài nghi việc rời bến lần này là một lựa chọn sai lầm.

Ầm ầm!!

Tiếng sấm nổ tung, những tia chớp như những con rắn bạc xẹt qua bầu trời, như thể bầu trời bị xé toạc.

- Trở về địa điểm xuất phát, nhanh lên một chút, đừng chậm chạp.

Đại Tề gào thét lớn, mới khiến cho nước mưa cùng tiếng sấm không át thanh âm của mình.

- Đội phó, không được, cột buồm sắp gãy rồi, không có cách nào đổi hướng!!

Sắc mặt thuyền viên trắng bệch run giọng đáp.

- Đội trưởng, cánh buồm bị gãy.

- Đội trưởng, dòng nước quá phức tạp, chúng ta không thể kiểm soát được!!

-...

Tin tức xấu liên tiếp truyền đến, sắc mặt Mậu Đạt càng ngày càng xấu.

- Mẹ kiếp, lần này không lẽ bỏ mạng ở đây rồi sao?

Đại Tề nóng nảy.

- Theo xu hướng hiện tại, chúng ta sẽ bị đưa vào kênh Sương Mù.

Kha Đa Lạp kinh hô thành tiếng.

Đám người vội vã ngước mắt nhìn lại, phát hiện khoảng cách kênh Sương Mù càng ngày càng gần, đầu thuyền đã lái vào trong sương mù.

- Không cần lo lắng, ngược lại hải lưu sẽ đưa vào.

Mậu Đạt cười toe toét.

- Tại sao ta lại có linh cảm không tốt...

Khóe mắt Đại Tề giật một cái.

Hô hô hô...

Gió biển thổi dữ dội, mấy chiêc thuyền lớn cùng nhau lao vào kênh Sương Mù. Sương mù dày đặc, tầm nhìn cực thấp.

Mậu Đạt cau mày, đứng ở trên mũi thuyền nhìn chằm chằm phía trước, trong mắt toàn là màu xám. Sau khi đội thuyền tiến vào vùng biển đầy sương mù, gió và sóng nhỏ hơn nhiều, sự lắc lư của các con thuyền cũng chậm lại. Thời gian chậm rãi trôi qua, đội thuyền không thay đổi phương hướng.

Kha Đa Lạp kinh ngạc nói:

- Đội trưởng, có gì đó không ổn, hình như lần này không có loạn lưu!!

- Thuyền vẫn đi thẳng.

Đại Tề leo lên cột buồm, cảm thụ biến hóa chung quanh, trực giác nói cho hắn biết, có điều gì đó không ổn.

- Chúng ta đã thành công tiến nhập kênh Sương Mù rồi hả?

Mậu Đạt cũng nghi hoặc.

Dựa theo kinh nghiệm hai lần trước, hiện tại chắc phải bị loạn lưu tống khỏi kênh Sương Mù mới đúng.

Rắc...rắc...

- Xung quanh thật yên tĩnh.

Kha Đa Lạp đứng ở mạn thuyền, nhìn xuống mặt nước, chỉ thấy một vòng dòng nước ngược.

Bọn họ chỉ có thể nghe được dòng chảy và tiếng gió.

- Ta hiện tại chỉ hy vọng không đụng đến đá ngầm.

Mậu Đạt đưa tay giữ mi tâm. Nếu thuyền va phải đá ngầm và đập vào đáy tàu, vậy thật là thảm.

Bạn cần đăng nhập để bình luận