Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2171: Đến Nơi An Toàn.



- Đại khái là Mục Lương tương đối quen thuộc ngươi.

Hồ Tiên đáp với giọng điệu nhẹ nhàng.

Thống Lĩnh Huyền Điểu không hiểu hỏi:

- Không phải còn có Thống Lĩnh Đầu Chó sao? Các ngươi cũng nhận thức hắn ta mà?

Cô không tin lại là lý do nghe như nói giỡn kia.

Hồ Tiên nói nửa đùa nửa thật:

- Ừm, đại khái là hắn xấu hơn ngươi, thực lực cũng không bằng ngươi cho nên Mục Lương không thích.

-...

Thống Lĩnh Huyền Điểu co giật khóe miệng, lý do này thật sự rất miễn cưỡng.

Thống Lĩnh Huyền Điểu lắc đầu, cười khổ nói:

- Thực lực của ta không đủ mạnh mẽ, các Thống Lĩnh còn lại sẽ không đồng ý ta trở thành Thú Vương mới.

- Cái này đơn giản thôi, chỉ cần ngươi trở thành cường giả cấp 8 là được rồi.

Nguyệt Thấm Lan hời hợt nói.

Thống Lĩnh Huyền Điểu nói với giọng khàn khàn:

- Đột phá cấp 8 nào có dễ dàng như vậy chứ?!

- Chúng ta có biện pháp, hơn nữa không hề để lại di chứng.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười.

- Hả...

Thống Lĩnh Huyền Điểu hít sâu một hơi, nhớ tới những vật phẩm được bán trong hội đấu giá, chuyện này dường như cũng không phải là không được.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Trừ cái đó ra, chúng ta sẽ giúp ngươi khống chế các Thống Lĩnh còn lại, để ngươi ngồi vững vàng vị trí Thú Vương.

Ánh mắt của Thống Lĩnh Huyền Điểu lấp lóe, đúng là khiến cô động lòng, đồng thời trọng trách trên vai cũng sẽ nặng hơn.

- Ta không muốn vương quốc Người Thú đi hướng hủy diệt.

Cô ngẩng đầu lên, trong ánh mắt tràn đầy sự kiên định.

- Rất tốt.

Khóe môi của Hồ Tiên cong lên, hiểu rõ Huyền Điểu đã có lựa chọn.

Nguyệt Thấm Lan thong thả đứng lên, ưu nhã nói:

- Ngươi theo ta trở về khu Trung Ương, chúng ta bàn chuyện tỉ mỉ hơn.

- Vâng, được thôi.

Thống Lĩnh Huyền Điểu hít một hơi thật sâu, trịnh trọng gật đầu.

……..

- Ong ong ong ~~~

Sâu bên trong kênh Sương Mù, ở màn sương mù vô tận đưa tay không thấy năm ngón, phi thuyền vận chuyển xé gió đi tới trước.

Trong phòng nghỉ ngơi.

Mục Lương buông bài mạt chược trong tay xuống, ngước mắt nhìn về phía đi tới của phi thuyền, giống như ánh mắt có thể xuyên thấu qua thân thuyền và nhìn thấy bên ngoài.

- Có chuyện gì vậy?

Ly Nguyệt cầm lấy một quân bài mạt chược, ngón tay sờ qua mặt bài, là ba chục ngàn.

Ở trên phi thuyền vận chuyển rất nhàm chán, mọi người chỉ có thể ngồi vây quanh chơi mạt chược để giết thời gian.

Đôi mắt thâm thúy của Mục Lương sáng lên, ôn hòa nói:

- Sắp đến nơi rồi.

Mễ Á nghe vậy đôi mắt đẹp lập tức sáng ngời, hai lỗ tai mèo xù lông run một cái:

- Cuối cùng cũng sắp đến rồi.

Mục Lương đứng lên nói:

- Mười phút nữa phi thuyền sẽ đi vào hải vực đặc thù xung quanh hải đảo, nhớ lưu ý giảm tốc độ.

- Vâng.

Mễ Á lên tiếng, cầm lấy mũ giáp rồi đội lên đầu, toàn thân chìm vào bóng tối rồi biến mất không dấu vết.

Mục Lương nhìn về phía cô gái tóc bạc, ôn hòa nói:

- Đi thôi, chúng ta lên boong tàu.

- Ừ.

Ly Nguyệt lên tiếng.

Hai người rời phòng nghỉ đi tới trên boong thuyền, tốc độ của phi thuyền đã chậm lại.

Các quý tộc trên boong cảm nhận được phi thuyền vận chuyển giảm tốc độ, ai nấy đều đang suy đoán đã xảy ra chuyện gì.

Trên boong, loa phóng thanh phát ra âm thanh.

Giọng nói của Mễ Á truyền khắp toàn bộ phi thuyền:

- Còn khoảng mười phút nữa chúng ta sẽ tới gần đích đến.

- Thật tốt quá, sắp đến rồi.

Các quý tộc nghe thế hai mắt sáng rực, lập tức lên tinh thần.

Mục Lương đi tới giữa boong tàu, bình tĩnh nói:

- Trước khi lên đảo, ta hy vọng mọi người đều nghe theo sự chỉ huy của ta.

- Đương nhiên.

Các quý tộc gật đầu liên tục.

Mục Lương hài lòng gật đầu, tiếp tục nói:

- Sau khi lên đảo thì phi thuyền sẽ dừng lại ba ngày, trong khoảng thời gian này các ngươi có thể tự do hành động, ba ngày sau trở lại phi thuyền là được.

Có người cau mày nói:

- Ba ngày, thời gian quá ngắn.

- Ba ngày là thời gian đã định ra trước khi các ngươi báo danh.

Mục Lương trả lời với sắc mặt lạnh nhạt.

Hắn nhìn thoáng qua người vừa nói chuyện, hờ hững nói:

- Đương nhiên, ngươi cũng có thể ở lại chỗ này mãi mãi.

-...

Người nói chuyện há miệng, cuối cùng thức thời im lặng, không dám nói thêm câu nào nữa.

Mục Lương ngước mắt quét nhìn một vòng boong tàu, trầm giọng nói:

- Nhớ kỹ, chỉ có ba ngày, vừa đến giờ thì phi thuyền vận chuyển sẽ cất cánh, không dừng lại vì bất luận kẻ nào.

Các quý tộc đưa mắt nhìn nhau, chỉ có vài người đáp lại.

Anh không thèm để ý, nhìn thẳng về phía trước, màn sương mù dày đặc đã mỏng hơn rất nhiều.

- Ào ào ~~~

Âm thanh sôi trào của nước biển càng ngày càng rõ ràng, mọi người đều có thể nghe thấy được.

Các quý tộc nhìn về phía đầu thuyền, duỗi cổ nhìn ra xa.

Sương mù dày đặc càng ngày càng ít, năm phút sau thì tầm nhìn đã đạt đến một ngàn mét, có thể nhìn thấy tòa hải đảo đặc biệt thấp thoáng ở phía xa.

Lúc này, vùng biển xung quanh hải đảo đang dậy sóng cuồn cuộn, ngoài khơi còn có trên một trăm vòi rồng, mưa dông gió giật không ngừng nghỉ.

Tên quý tộc tai to mặt lớn lo lắng nói:

- Phi thuyền có thể bay qua sao?

- Lấy thực lực của Mục Lương các hạ thì rất có khả năng.

Trong lòng các quý tộc có chút âu lo, quay đầu nhìn về phía Mục Lương, người vẫn luôn lộ ra thần sắc bình tĩnh.

Mục Lương ngước mắt lên, cơ thể lóe lên rồi biến mất tại chỗ, giây kế tiếp đã xuất hiện ở trước phi thuyền vận chuyển, trực diện vùng biển cuồng bạo kia.

- Dừng lại.

Anh giơ tay lên, hơi chuyển động suy nghĩ rồi thi triển năng lực.

- Ông ~~~

Gợn sóng vô hình nhanh chóng khuếch tán ra ngoài, bao trùm về phía hải vực.

Ngay sau đó, nước biển sôi trào trở nên yên tĩnh, ngoài khơi giống như bị nhấn nút tạm dừng, gió êm sóng lặng.

Mục Lương dẫn đầu bay tới trước, phi thuyền đi theo sau, an toàn bay về phía bãi cát trên hải đảo.

Khi tới gần hải đảo thì hắn quay đầu ra lệnh:

- Giảm độ cao.

Không bao lâu, phi thuyền vận chuyển chậm rãi giảm độ cao xuống chỉ còn một trăm mét cách mặt đất.

Trên hải đảo có cấm bay, vì lý do an toàn, phi thuyền sẽ đáp xuống bờ cát.

Mục Lương chọn một chỗ tương đối bằng phẳng rồi ra lệnh hạ cánh tại đó.

Sau năm phút, nó an toàn đáp xuống bờ cát, cửa khoang thuyền từ từ mở ra.

Các quý tộc bước xuống phi thuyền, tò mò ngắm nhìn xung quanh hoàn cảnh.

- Thánh Thành nằm ở vị trí trung tâm đảo.

Mục Lương nhắc nhở một câu.

Một quý tộc trẻ tuổi hỏi:

- Vậy tại sao chúng ta không bay vào đó đi?

Mục Lương nhàn nhạt đáp:

- Cấm bay, chỉ có thể đi bộ qua núi cao để vào đó.

- Thì ra là như vậy.

Quý tộc trẻ tuổi chợt hiểu ra, lập tức lựa chọn tin tưởng lời nói của Mục Lương, hắn không có lá gan nghi ngờ là thật hay giả.

Có người tin tưởng thì tự nhiên cũng có người hoài nghi, một ít quý tộc biết bay đã bay lên trời, khi đến độ cao một trăm mét thì cảm giác giống như gặp phải một cái chắn vô hình, cả người rớt xuống dưới.

Mục Lương nhìn cảnh tượng này, trên mặt không hề lộ ra cảm xúc nào.

Mễ Á nhẹ giọng hỏi:

- Mục Lương, ngươi muốn đi vào đảo à?

- Ừm, vào xem một chút.

Mục Lương bình tĩnh gật đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận