Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2612: Khuynh Quốc Khuynh Thành

Khi cả hai đi ngang qua một cửa hàng thức ăn thì ngừng lại, nhìn kiến trúc cổ kính và bảng hiệu bằng gỗ treo trên cao, Lăng Hương lẩm nhẩm:

- Lẩu xào cay, đó là món gì, không biết có ngon không?

Linh Vận nghiêng đầu nhìn một hồi, nói:

- Hình như nơi này còn chưa mở cửa thì phải?

Lăng Hương đi tới trước một bước, thấy một tấm bảng nhỏ được treo trước cửa, nói:

- Trên đây viết thời gian khai trương là ngày mai.

- Vậy thì ngày mai chúng ta lại tới đây.

Linh Vận thuận miệng nói rồi nắm tay kéo Lăng Hương rời đi.

Trước khi đi thì hai người chợt nghe trong cửa hàng truyền ra giọng nói.

Gia Lý nghi ngờ nhìn về phía thiếu nữ thất thần, hỏi:

- Ni Khả Lâm, ngươi bị làm sao thế, hôm nay đã thất thần ba lần rồi đấy?

Trên mặt của Ni Khả Lâm lộ vẻ khó xử, nàng do dự lên tiếng:

- Người quản lý, ta muốn xin nghỉ một giờ đến Tuần Cảnh Vệ được không?

- Ừ, ngươi mau đi đi, làm xong rồi trở về.

Gia Lý hào phóng phất tay.

- Cọt kẹt ~~~

Ni Khả Lâm vội vàng nói cám ơn, đẩy cửa rời đi Cửa hàng lẩu xào cay, bước nhanh về phía Tuần Cảnh Vệ đối diện quảng trường Chủ Thành.

Lăng Hương nhìn về phía bạn thân, hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

Linh Vận quay đầu lại, mỉm cười nói:

- Không có việc gì, ta cho rằng người ở bên trong đang cãi nhau, có vẻ là ta nghe lầm rồi.

- Được rồi, chúng ta đi nhanh đi, ta thấy cửa hàng phía trước có rất nhiều người đang xếp hàng, hẳn là ăn rất ngon.

Lăng Hương thúc giục.

- Tốt.

Khóe môi của Linh Vận cong lên, kéo tay bạn tốt đi về cửa hàng kia.

Đó là một cửa hàng bánh nướng mới mở, giá bán là hai đồng một cái bánh nướng, hương vị đã bay xa trăm mét, hấp dẫn rất nhiều người tiến đến mua sắm.

Lăng Hương và Linh Vận bảo hầu gái đi xếp hàng, mất gần hai mươi phút mới mua được bánh nướng mới ra lò.

Khi cả hai cắn miếng bánh nướng đầu tiên thì lập tức biết hai mươi phút chờ đợi này không uổng phí.

Lăng Hương thán phục:

- Ăn ngon thật ~~~

- Lại mua thêm hai cái!

Linh Vận lập tức gọi hầu gái đi xếp hàng một lần nữa.

- Đông đông đông ~~~

Tiếng chuông du dương vang lên, báo hiệu một ngày mới bắt đầu tại vương quốc Huyền Vũ.

- Cộc cộc cộc ~~~

Nguyệt Thấm Lan gõ cửa thư phòng, hô:

- Mục Lương, xe đã chuẩn bị xong rồi, có thể đến Đại Hội Đường.

- Ừm, vậy lên đường thôi.

Mục Lương đẩy cửa thư phòng, mặc áo bào trắng viền vàng bước ra khỏi phòng.

Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày, ưu nhã nói:

- Bộ quần áo hôm nay rất đẹp, Xưởng May mới đưa tới à?

Mục Lương giơ tay lên nói:

- Cái này à? Vừa đưa tới từ tháng trước, hôm nay là lần đầu tiên ta mặc nó.

Trong cung điện có một Thiên Điện chuyên dùng để cất chứa quần áo của Mục Lương, hiện tại đã treo đầy năm giá áo, tổng cộng hơn ba trăm bộ, phần lớn đều chưa mặc lần nào.

Cứ cách vài ngày thì người của Xưởng May sẽ đưa quần áo mới tới đây, tất cả đều là định chế riêng cho Mục Lương.

Qua một đoạn thời gian nữa thì Mục Lương có thể mỗi ngày mặc một bộ quần áo mới, một năm đều không trùng lặp.

Trừ quần áo thì còn có các loại phối sức như vương miện, đai lưng, giày, nút tay áo, v.v… nhiều không kém.

Hiện tại quần áo mà Mục Lương mặc mỗi ngày đều được các tiểu hầu gái đến Thiên Điện phối hợp tốt, sau đó mới mang đến phòng nghỉ, cho nên không cần hắn phải phiền não mỗi ngày nên mặc cái gì.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Rất thích hợp với ngươi, có thể dựa theo mẫu này để làm thêm vài bộ với màu sắc khác nhau, chỉ cần thay hoa văn là tốt rồi.

- Ừm, chuyện này nhờ ngươi.

Mục Lương đã không cách nào kháng nghị đối với chuyện này.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã cười:

- Đi thôi, còn nửa giờ nữa hội đấu giá bắt đầu rồi, hiện tại đi qua vừa đúng lúc.

- Tốt.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, cất bước rời đi cung điện.

Trước cửa cung điện, xe hơi và đội hộ tống bằng xe máy đã được chuẩn bị ổn thỏa, Ly Nguyệt và Mễ Á đứng ở bên cạnh cửa xe.

- Cùm cụp ~~~

Ly Nguyệt thấy Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan đi ra khỏi cung điện thì nhanh chóng mở cửa xe ra.

- Lên đường thôi.

Mục Lương nhìn Ly Nguyệt rồi lên tiếng, nghiêng người ngồi vào bên trong xe.

- Ong ong ong ~~~

Xe hơi khởi động, đoàn xe rầm rộ đi về phía Đại Hội Đường.

Bên trong xe hơi, Mục Lương thuận miệng hỏi:

- Hồ Tiên đến Đại Hội Đường trước rồi hả?

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy đáp:

- Đúng vậy, sáng sớm nàng ấy đã ra cửa, trước khi hội đấu giá bắt đầu còn rất nhiều công việc chuẩn bị phải làm.

Lần này hội đấu giá vẫn do Hồ Tiên phụ trách, người chủ trì cũng là cô gái đuôi hồ ly đảm nhiệm.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, cô gái đuôi hồ ly đã có kinh nghiệm chủ trì hội đấu giá, lời nói của cô có thể kích thích khách mời tiêu tiền.

Đại Hội Đường, từng chiếc xe thú đậu hai bên đường trước cổng chính, xa phu mở cửa buồng xe, người bên trong lần lượt bước xuống.

Lăng Hương nhịn không được duỗi người, cô là công chúa, phải chú ý hình tượng trước mặt công chúng.

Cô quay đầu nhìn về phía Linh Vận, thanh thúy nói:

- Đến nơi rồi, hy vọng ngày hôm nay ta có thể mua được đồ vật mà cha mong muốn.

- Ta cũng hy vọng có thể mua được đồ vật mà cha thích.

Linh Vận khẽ hất hàm, kéo tay bạn tốt đi vào trong Đại Hội Đường. Sau khi xuất trình thiệp mời thì sẽ có nhân viên đến dẫn các cô tới khu vực dành cho khách quý.

Trước khi bắt đầu hội đấu giá, các khách mời phải tiến vào Đại Hội Đường và tìm được chỗ ngồi của mình.

Không lâu sau đó, đoàn xe dừng ở trước Đại Hội Đường, Ly Nguyệt dẫn đầu bước xuống xe trước rồi mở cửa xe sau.

- Bệ hạ vạn an ~~~

- Bái kiến bệ hạ ~~~

Các dân chúng vây xem kích động hô to, không ít người hành đại lễ.

Mục Lương xuống xe, quay đầu nhìn về phía con dân của mình, gật đầu đáp lại.

- Đứng lên đi.

Giọng nói hắn bình thản, giơ tay lên ý bảo dân chúng quỳ lạy đứng dậy.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười, nhỏ giọng nhắc nhở:

- Vào thôi, hội đấu giá sắp bắt đầu rồi.

- Tốt.

Mục Lương mỉm cười, xoay người đi vào Đại Hội Đường.

- Bệ hạ.

Các nhân viên làm việc vội vã hành đại lễ.

- Ừm, khách mời đã tới đông đủ chưa?

Mục Lương thuận miệng hỏi.

Nhân viên phục vụ gật đầu cung kính nói:

- Hồi bệ hạ, đã tới đông đủ rồi.

Mục Lương không hỏi thêm gì nữa, theo nhân viên phục vụ tới tầng cao nhất Đại Hội Đường, nơi đó có phòng nghỉ chuyên dụng của hắn.

Phòng nghỉ rất lớn, mặt hướng về phía sân khấu đấu giá, người ngoài không thể nhìn thấy bên trong bởi vì bị một mặt tường lưu ly chặn lại, ngược lại thì người bên trong phòng nghỉ có thể nhìn bao quát hơn nửa Đại Hội Đường.

Mục Lương ngồi xuống ghế sô pha mềm mại, Nguyệt Thấm Lan ngồi bên cạnh hắn, Ly Nguyệt và Mễ Á liếc nhìn nhau, khôi giáp chín màu trên người chợt loé sáng, bóng dáng của hai người biến mất tại chỗ.

Để bảo đảm hội đấu giá tiến hành thuận lợi, Mễ Á và Ly Nguyệt sẽ ẩn thân trong bóng tối, giải quyết những vấn đề tiềm ẩn.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía sân khấu đấu giá, ưu nhã nói:

- Sắp bắt đầu rồi.

- Ông ~~~

Một lát sau, một chùm tia sáng rơi xuống đài đấu giá, đội nhạc lên sân khấu biểu diễn, nhịp điệu vui sướng rất nhanh làm cho bầu không khí trở nên sinh động hơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận