Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2781: "Thăm Hỏi” Vương Quốc Lý Cách Tư.

- Ợ ~~~

Diêu Nhi vuốt bụng nhỏ, không khỏi ợ một cái:

- No quá đi.

- Ta cũng no rồi.

Ly Nguyệt rút một tờ khăn giấy lau khóe miệng.

Mục Lương và Hồ Tiên cũng buông chén đũa xuống, bốn món ăn một món canh không còn sót lại một mảnh.

- Ta đi rửa chén.

Diêu Nhi đứng lên, cuốn tay áo lên muốn dọn dẹp chén đũa.

- Không cần, lên đường thôi.

Mục Lương vung tay lên, thu hồi toàn bộ bàn ghế và chén đũa vào không gian cắn nuốt, coi chúng nó là dụng cụ dùng một lần.

Bộ đồ ăn và bàn ghế đều làm bằng lưu ly, chỉ cần hắn muốn thì chỉ cần vài giây là có thể chế tạo một nhóm mới.

- Thật lãng phí.

Diêu Nhi nhỏ giọng lẩm bẩm.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Không lãng phí, lưu ly vào không gian cắn nuốt đều sẽ bị phân giải hết.

Lưu ly là do anh chế tạo ra, Không Gian Cắn Nuốt cũng là của anh, đây chỉ là một loại thu về.

- Vậy là tốt rồi.

Diêu Nhi chớp mắt.

- Đi thôi.

Mục Lương vươn tay.

Khóe môi của Hồ Tiên hơi cong lên, tiến lên ôm khuỷu tay của anh một cách tự nhiên.

Mục Lương nhìn Ly Nguyệt, tay còn lại nắm lấy tay của cô, năm ngón tay giao nhau nắm chặt.

Diêu Nhi nhìn thoáng qua, đáy mắt hiện lên một tia ao ước, sau đó đã bị cô gái tóc trắng kéo tay.

- Ông ~~~

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, mang theo ba cô gái thi triển Nhảy Vọt Ám Ảnh biến mất tại chỗ.

Sau khi anh rời khỏi không lâu, toàn bộ lưu ly trên mặt đất bị phân giải rồi biến mất, giống như chưa từng xuất hiện qua.

Bốn người tiến hành vài chục lần Nhảy Vọt Ám Ảnh mới tiến vào bên trong vương quốc Lý Cách Tư.

Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên sáng lên, cuối tầm mắt xuất hiện một tòa thành chiếm diện tích tương tự Chủ Thành của vương quốc Huyền Vũ.

Cô kết hợp tình báo đã biết để suy đoán:

- Trước đó thành Tháp Cơ là vương thành của vương quốc Lý Cách Tư,.

- Ừm, đi xuống thôi.

Mục Lương gật đầu một cái, mang theo ba cô gái dần dần đáp xuống mặt đất, về hướng phía trung tâm thành Tháp Cơ, nơi đó là vương cung của vương quốc Lý Cách Tư.

Thành Tháp Cơ rất lớn, tường thành cao hơn mươi mét, dày hơn mười mét, đồng thời có tám cánh cửa ra vào.

Trên tường thành có Kỵ Sĩ tuần tra, sự xuất hiện của bốn người Mục Lương nhanh chóng khiến bọn hắn chú ý, nhưng chỉ trong thời gian một cái nháy mắt thì bốn người trên không trung lại biến mất.

Khi mấy người Mục Lương xuất hiện lại thì đã đứng ở trong vương cung, trước mặt là cung điện nghị sự và nghỉ ngơi của quốc vương.

- Đại điện Lý Cách Tư.

Hồ Tiên đọc lên dòng chữ trên bảng hiệu ở cửa chính cung điện.

- Một cái tên quê mùa.

Diêu Nhi nhỏ giọng nói.

Hồ Tiên cười quyến rũ, tiểu hầu gái quan sát rất tốt.

Sự xuất hiện của mấy người Mục Lương lập tức khiến bọn Kỵ Sĩ trong vương cung chú ý tới.

- Các ngươi là ai?

Bọn kỵ sĩ như gặp phải đại địch, trong tay trường mâu nhắm ngay bốn người, dáng vẻ kia giống như một lời không hợp lập tức ra tay.

Ly Nguyệt lạnh nhạt nói:

- Chúng ta muốn tìm bệ hạ các ngươi, đi thông báo một tiếng.

Vẻ mặt của cô bình tĩnh, tay đã khoác lên ma cụ không gian chứa đựng bên hông, sẵn sàng lấy ra trường cung bất cứ lúc nào.

Cô gái tóc trắng không thích bị người khác chĩa vũ khí vào người, hơn nữa bên cạnh còn có Mục Lương, đây là biểu hiện khiêu khích đối với sự tôn nghiêm của quốc vương.

Kỵ Sĩ lạnh lùng cười một tiếng, giễu cợt nói:

- Ngươi là ai mà muốn thấy bệ hạ của chúng ta, ngươi cho rằng nơi này là nhà của mình hả?

- Chỉ cần ta muốn thì nơi đây có thể là nhà của ta.

Mục Lương nói với giọng điệu bình tĩnh không gợn sóng.

Vẻ mặt của bọn kỵ sĩ trở nên cổ quái, thần sắc trào phúng trong mắt càng sâu, vừa định nói chuyện thì đã bị một luồng uy áp đè ngã xuống đất.

- Ta không rảnh nói nhảm với các ngươi.

Mục Lương lạnh lùng bỏ lại một câu rồi cất bước lướt qua bọn Kỵ Sĩ đi vào trong cung điện.

Ly Nguyệt nhìn đám kỵ sĩ nằm la liệt trên đất, đôi mắt màu trắng bạc không mang theo chút thương hại, chỉ có thể trách đầu óc của bọn hắn không linh hoạt.

Kỵ Sĩ để râu nhìn chằm chằm mặt Mục Lương, đồng tử chợt co rút lại, ngạc nhiên thốt lên:

- Ngài là quốc vương vương quốc Huyền Vũ!?

- Vẫn không tính là quá ngu ngốc.

Ly Nguyệt bỏ lại một câu rồi cất bước theo Mục Lương vào cung điện.

Bọn kỵ sĩ chợt biến sắc, bọn hắn đều nhìn thấy tranh ảnh về Mục Lương, cũng đã thấy đối phương trong TV, chỉ là hiện tại mới nhớ ra thì đã quá muộn.

- Cộp cộp cộp ~~~

Bốn người Mục Lương đi vào cung điện, bọn đều nghi ngờ quay đầu nhìn lại, Lý Cách Tư ngồi ở vị trí tối cao, phía dưới có vũ nữ nhảy múa.

Lý Cách Tư cầm ly rượu trong tay, một tay nâng cằm, đôi mắt rơi vào trên người vũ nữ, sắc dục không che giấu được.

Trong cung điện ca múa náo nhiệt, Máy Phát Nhạc đang chơi ca khúc lưu hành trong vương quốc Huyền Vũ với âm thanh rất lớn.

Ngón tay của Lý Cách Tư gõ nhẹ hàm dưới, mắt hơi buông xuống, thưởng thức khúc nhạc vui.

- Bệ hạ.

Hầu gái thấp giọng mở miệng, cắt đứt mạch suy nghĩ của Lý Cách Tư.

Hắn ta cau mày ngước mắt lên, vừa định mở miệng răn dạy thì nhìn thấy đám người Mục Lương đi vào cung điện.

Mục Lương bình tĩnh mở miệng:

- Lý Cách Tư các hạ thật là biết cách hưởng thụ.

Lý Cách Tư cả kinh, Mục Lương đột nhiên xuất hiện làm cho hắn ta vô cùng khẩn trương và bất an.

Hắn ta giơ tay ra hiệu làm cho các nữ nhân nhảy múa ngừng lại, nói với giọng khàn khàn:

- Mục Lương các hạ đột nhiên tới chơi mà không thông báo trước một tiếng.

- Như vậy quá lãng phí thời gian.

Mục Lương đạm mạc nói.

- ....

Con ngươi của Lý Cách Tư co rút lại, trong lòng mơ hồ đoán được mục đích mà Mục Lương tới đây.

Ba ngày trước hắn ta mới tiến hành trò chuyện video với thư ký của vương quốc Huyền Vũ, hàn huyên nửa giờ chuyện trợ giúp đại lục cũ, cuối cùng là tan rã trong không vui.

Hiện tại, đám người Mục Lương xuất hiện ở đây, nguyên nhân rất lớn bởi vì chuyện trợ giúp đại lục cũ, chỉ là hắn ta hoàn toàn không ngờ tới quốc vương vương quốc Huyền Vũ lại đích thân qua đây.

Lý Cách Tư ngồi thẳng người, vươn tay tắt Máy Phát Nhạc ở bên cạnh, trong cung điện nháy mắt trở nên an tĩnh lại, trầm giọng hỏi:

- Mục Lương các hạ đột nhiên tới chơi là có chuyện gì sao?

- Ta chỉ nói một chuyện thôi, về việc trợ giúp đại lục cũ.

Mục Lương nhìn thẳng vào mắt của Lý Cách Tư.

Lý Cách Tư nhíu mày, trong lòng hắn ta thầm nói một câu quả nhiên là vậy, trầm giọng nói:

- Mục Lương các hạ nói vậy nghĩa là sao, ta nghe không hiểu cho lắm, chẳng phải người trợ giúp đại lục cũ đã xuất phát rồi à?

Đôi mắt đen của Mục Lương hiện lên tia sáng lạnh lẽo, nói:

- Các hạ phái bao nhiêu người đi qua chẳng lẽ bản thân không rõ ràng sao?

Chuyến đi lần này có thể coi là để lập uy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận