Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2494: Mau Ngủ Đi, Ta Sẽ Không Vứt Bỏ Ngươi.

Mục Lương cười vang nói:

- Tốt, có ngươi giám sát thì ta rất yên tâm.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt đỏ ửng, dịu dàng nói:

- Thật ra thì ta không có làm gì cả...

Ngải Lỵ Na khoác tay lên vai cô gái tóc trắng, cười trêu chọc:

- Hì hì, Ly Nguyệt nhà chúng ta rất dụng tâm nha, hai ngày nay đến Phường Công nghiệp Quân Sự rất nhiều lần.

- Đúng vậy, ta còn thấy nàng ấy đi ra ngoài lúc nửa đêm đấy!

Ny Cát Sa gật đầu nói.

Phường Công nghiệp Quân Sự được vận chuyển trong mọi thời tiết, các công nhân chia làm ba ca thay phiên công tác.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Mỗi lần Ly Nguyệt làm việc đều rất dụng tâm.

- Mục Lương nói rất đúng!

Ngải Lỵ Na cười khanh khách.

Ly Nguyệt đỏ mặt, hờn dỗi liếc xéo cô gái tóc hồng, không muốn các nàng ấy ồn ào kể công giúp mình, quá xấu hổ.

Nàng vội vã nói sang vấn đề khác:

- Mục Lương, ngươi còn có chuyện gì sao?

- Được rồi, mọi người đừng làm rộn nữa, Ly Nguyệt ngượng ngùng.

Hồ Tiên quyến rũ trêu ghẹo.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ta không có chuyện khác, chủ yếu là muốn tán gẫu một chút, nghe giọng nói của các ngươi.

Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên hiện ra ý cười, gắt giọng:

- Xem ra Mục Lương cũng rất nhớ chúng ta…

- Đúng vậy.

Mục Lương thành thật gật đầu.

Hồ Tiên nhẹ nhàng lắc lư đuôi hồ ly, quyến rũ nói:

- Vậy ngươi mau chóng xong việc về đây đi, mọi người thật sự rất nhớ ngươi.

- Tốt, ta biết rồi.

Mục Lương dịu dàng trả lời.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa phòng bị đẩy ra, An Kỳ lau tóc đi tới, nàng mặc áo của Mục Lương, vạt áo rũ đến đầu gối, thoạt nhìn như một chiếc váy ngắn.

- Mục Lương ca ca, hình như chiếc áo này hơi lớn.

Nàng mềm mại nói.

Đôi mắt hồng nhạt của Ngải Lỵ Na trừng lớn, kinh ngạc nói:

- A, giọng nói này… Mục Lương, ngươi đi ra bên ngoài có nữ nhân mới rồi sao?

- Nghe giọng nói hẳn là còn rất trẻ.

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên nheo lại.

Ly Nguyệt hơi cau mày, mím môi hồng không nói gì.

Nguyệt Thấm Lan hít sâu một hơi, hỏi với giọng điệu bình tĩnh:

- Mục Lương, nữ nhân kia là ai?

- Ca ca?

An Kỳ vội vàng che miệng, nhìn Mục Lương với ánh mắt khẩn trương.

Mục Lương giơ tay lên đỡ trán, phất tay với tiểu cô nương, trấn an nàng chớ khẩn trương.

Hắn sắp xếp ngôn ngữ, nói:

- Các ngươi đừng có đoán mò, con bé tên là An Kỳ, ta tình cờ nhặt được ở thành Đại La, nàng mới mười hai tuổi, nhưng mà có năng lực đặc thù...

Nguyệt Phi Nhan thở phào nhẹ nhõm, ngây thơ nói:

- Thì ra là như vậy, ta còn tưởng rằng ngươi ra bên ngoài tìm nữ nhân.

Tám chiếc đuôi của Hồ Tiên nhẹ nhàng lay động, lãnh ý tản mát ra lập tức tiêu tan không sót lại gì.

Ly Nguyệt không mím môi, dịu dàng nói:

- Vậy nếu An Kỳ hỗ trợ thì ngươi có thể nhanh chóng tìm được Vua Hư Quỷ còn lại rồi.

- Ừm, xem như là niềm vui bất ngờ.

Mục Lương ôn hòa nói.

An Kỳ chớp mắt, buông tay che miệng xuống, không khỏi nhìn Mục Lương với ánh mắt khiếp sợ, người đàn ông trước mắt là một vị quốc vương?

Mục Lương hàn huyên với các cô gái vài câu, nửa giờ sau kết thúc cuộc nói chuyện.

Hắn nhìn về phía tiểu cô nương, bình tĩnh nói:

- Đi ngủ thôi, sáng sớm mai chúng ta sẽ xuất phát.

- Vâng, bệ hạ.

An Kỳ thận trọng sửa lại xưng hô.

Mục Lương phất tay, lấy ra một quyển sách lật xem…

Ban đêm, An Kỳ nằm trên giường gỗ, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà.

Nàng nhỏ giọng thầm thì:

- Không biết Mục Lương ca ca đã ngủ chưa...

Thiếu nữ quay đầu nhìn về phía cửa phòng, bên ngoài còn có tia sáng, biết đó là Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng do Mục Lương lấy ra.

An Kỳ nằm trên giường đã hai giờ đồng hồ, tuy là hai mắt rất muốn khép lại nhưng mà nàng không dám ngủ, sợ vừa mở mắt thì Mục Lương đã đi rồi.

- Cọt kẹt ~~~

Thiếu nữ cẩn thận xoay người, giường gỗ phát ra âm thanh cọt kẹt, nghe giống như là muốn sụp đổ thành mảnh nhỏ.

Sau khi tiếng cọt kẹt dừng lại, phạm vi xung quanh lại trở nên an tĩnh.

Nàng lại nằm nửa giờ, cuối cùng vẫn là thận trọng xuống giường, nhón chân đi tới cạnh cửa, rón rén kéo cửa phòng ra.

- Thế nào, không ngủ được sao?

Giọng nói ôn hòa vang lên.

Mục Lương đặt quyển sách trên tay xuống, nhìn về phía thiếu nữ đang mở to hai mắt.

Hắn không có buồn ngủ, đọc sách coi như là thả lỏng.

Cái miệng nhỏ nhắn của An Kỳ khẽ nhếch, kinh ngạc nói:

- Mục Lương ca ca còn chưa ngủ sao?

- Ta không buồn ngủ.

Mục Lương nhàn nhạt trả lời.

Hắn nhìn về phía thiếu nữ, nghi ngờ hỏi:

- Không dám ngủ một mình à?

An Kỳ do dự một chút, sau cùng vẫn là gật đầu một cái.

- Vậy thì ngủ ở nơi này đi.

Mục Lương nói rồi lật tay một cái, lấy ra một chiếc giường lớn từ trong không gian tùy thân.

Trên giường có gối đầu và chăn nệm mềm mại, đây là vật dụng dự bị mà hắn đặt sẵn ở trong không gian tùy thân.

- Tốt.

Đôi mắt của An Kỳ sáng lên, nếu mình ngủ ở bên cạnh Mục Lương ca ca thì hẳn là sẽ không bị vứt bỏ.

Nàng nắm vạt áo, cẩn thận leo lên giường lớn, kéo chăn đắp lên trên người.

Mục Lương giơ tay lên nhẹ nhàng gõ vào cơ thể của Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng, bình tĩnh nói:

- Tối lại một chút.

Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng nhẹ nhàng run cánh, tia sáng ở đuôi tối hơn rất nhiều.

An Kỳ chớp mắt, đè nén sự nghi ngờ trong lòng, không hỏi Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng là cái gì.

- Nhanh ngủ đi, ta sẽ không vứt bỏ ngươi.

Mục Lương nhàn nhạt lên tiếng.

Khuôn mặt của An Kỳ ửng đỏ, nhỏ giọng nói:

- Được, ta sẽ lập tức đi ngủ.

Câu nói của Mục Lương làm cho trong lòng thiếu nữ bình ổn lại, không bao lâu đã nhắm hai mắt lại, nhịp thở đều đặn.

Hắn cầm sách lên tiếp tục liếc đọc, thời gian chậm rãi trôi qua, bầu trời ngoài cửa sổ từ từ xuất hiện tia sáng.

- Trời sáng rồi.

Mục Lương nhìn về phía thiếu nữ nằm trên giường, nàng vẫn còn ngủ say.

Hắn suy nghĩ có nên đánh thức cô bé dậy hay không?

- Ahh ~~~

- Đừng đánh ta.

Lúc này cơ thể của An Kỳ chợt run rẩy, hai mắt lập tức mở to.

Vành mắt của thiếu nữ đỏ hoe, sự mê man trong mắt chậm rãi tiêu tan, ánh mắt tập trung ở trên người Mục Lương.

Nàng vội vã ngồi dậy, vui vẻ nói:

- Mục Lương ca ca ~~~

- Gặp ác mộng à?

Mục Lương đi lên trước, vươn tay xoa đầu thiếu nữ.

- Ừm, mơ thấy có người đánh ta.

An Kỳ nhỏ giọng gật đầu.

Mục Lương trấn an nói:

- Không sao, sau này sẽ không ai đánh đập ngươi nữa.

- Ừ ừ, ca ca nói đúng.

An Kỳ mềm mại lên tiếng.

- Đi rửa mặt đi, chúng ta chuẩn bị xuất phát.

Mục Lương hơi nâng cằm lên ra hiệu.

- Tốt.

An Kỳ lập tức thay đổi tâm trạng thành vui mừng, nàng tỉnh lại Mục Lương ca ca vẫn còn ở đây, không có chuyện nào khiến nàng vui vẻ hơn thế.

Nàng rửa mặt bằng nước trong, dùng ngón tay chải tóc, phát hiện sợi tóc mượt mà rất dễ chải vuốt, không còn khô héo và bết lại như trước kia.

Khi thiếu nữ rửa mặt xong trở lại phòng khách thì Mục Lương hơi nâng cằm về phía bàn ăn, bên trên có một đĩa thịt chiên, nói:

- Đây là bữa sáng, ăn đi.

- Tốt.

An Kỳ vội vàng gật đầu, quy củ ngồi xuống, nhìn miếng thịt chiên tỏa ra mùi thơm mê người, len lén nuốt nước miếng.

Nàng ngây thơ hỏi:

- Mục Lương ca ca không ăn sao?

- Ta ăn rồi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận