Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2269: Không Phải Là Không Tin Tưởng Ngươi, Mà Do Ngươi Quá Giỏi Gây Chuyện.

Không bao lâu, Nguyệt Thấm Lan và những người khác lục tục trở lại cung điện, khi nhìn thấy Mục Lương đều nhiệt tình chào hỏi.

- Ngươi xong việc rồi à?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi.

- Vẫn chưa, ta nghỉ ngơi một chút.

Mục Lương giải thích.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu lý giải.

- Ừm, nếu ngươi còn chưa chịu nghỉ ngơi thì văn kiện trên bàn ngươi sẽ chất đống thành núi.

- Đúng vậy.

Mục Lương bất đắc dĩ thở dài.

Nguyệt Thấm Lan kéo ghế ngồi xuống, quay đầu hỏi:

- Ngươi biết chuyện về vương quốc Phong Hải chưa?

- Chuyện lão Sâm bằng lòng giúp một tay?

Mục Lương thuận miệng hỏi.

Thanh Vụ giải thích:

- Ta đã nói với bệ hạ rồi.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu nói:

- Ừm, lão Sâm đã nhận lời hỗ trợ xử lý Hư Quỷ, chi tiết cụ thể thì tạm thời vẫn chưa biết, nếu ngươi muốn tìm hiểu thì có thể phái người đi thăm dò.

Mục Lương chậm rãi lắc đầu:

- Không cần đâu, kết quả quan trọng nhất, quá trình không quan trọng.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu:

- Được rồi, vậy thì chờ thành Hồng Âu truyền tin tức tốt trở về.

- Ừm, ăn cơm trưa thôi.

Mục Lương giơ tay lên ra hiệu.

- Vâng!

Các cô gái lên tiếng, bưng chén đũa bắt đầu ăn cơm.

Anh uống một ngụm nước ấm rồi hỏi:

- Tình huống bên căn cứ trung chuyển thế nào rồi?

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nói:

- Đến nay đã xảy ra hai đợt Hư Quỷ cải trang thành nhân loại, nhập cư trái phép vào căn cứ trung chuyển, nhưng đều bị phát hiện khi đi qua cổng an ninh, chưa thành công nhập cư trái phép.

Mục Lương hài lòng nói:

- Ừm, gia tăng thêm linh khí kiểm tra đo lường Hư Quỷ vẫn là rất hữu dụng.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Đương nhiên, khi nào sản xuất hàng loạt linh khí kiểm tra đo lường Hư Quỷ thì sẽ trang bị cho từng tòa Vệ Thành, trên phi thuyền cũng phải trang bị mấy cái mới được.

- Yên tâm đi, từ từ rồi sẽ đến thôi.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Ừm.

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Lan lấp lóe.

Mục Lương chợt nhớ tới cái gì đó, quay đầu hỏi:

- Nhóm của Cầm Vũ đang trên đường trở về à?

Nguyệt Thấm Lan giải thích:

- Chưa đâu, khi nào chuyện bên thành Hồng Âu hoàn toàn được giải quyết thì mới gọi các cô ấy trở về, miễn cho xảy ra chuyện ngoài ý muốn, còn phải đi qua lại một chuyến nữa.

- Ừm, như vậy cũng tốt.

Mục Lương lên tiếng, bình thản nói:

- Còn có một nhánh cây Trà Thụ Sinh Mệnh, tìm thời gian rảnh đi trồng ở vương quốc Người Thú, sau này Mộc Phân Thân có thể đi qua đó.

Nguyệt Thấm Lan nhắc nhở:

- Nếu vậy thì phải chọn một địa phương an toàn, những thứ như cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh khẳng định bị rất nhiều người theo dõi.

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Ừm, khi nào giải quyết xong chuyện Hư Quỷ thì ta sẽ đến vương quốc Người Thú một chuyến, sắp xếp chuyện xây dựng xưởng và nhà máy.

- Cần ta đi theo ngươi không?

Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày.

Mục Lương lắc đầu nói:

- Không cần đâu, vương quốc Huyền Vũ cần ngươi, có ngươi ở đây thì ta mới yên tâm.

- Được thôi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã cười.

Nguyệt Phi Nhan bất mãn nói:

- Có chúng ta ở đây thì ngươi cũng có thể yên tâm nha!

- Có các ngươi ở đây thì hắn mới không yên lòng.

Nguyệt Thấm Lan liếc con gái một cái.

- Cái gì chứ, mẹ không tin ta sao?

Nguyệt Phi Nhan tức giận nói.

Đáy mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện lên ý cười, nói với vẻ mặt bình tĩnh:

- Không phải là không tin tưởng ngươi, mà do ngươi quá giỏi gây chuyện.

-...

Nguyệt Phi Nhan phồng má, nhất thời không biết nên đáp lời như thế nào.

- Được rồi, hiện tại ta vẫn còn ở đây, qua vài ngày nữa mới đi.

Mục Lương cắt đứt cuộc hội thoại của hai mẹ con, nói một câu trấn an.

- Hừ~

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi.

Nguyệt Thấm Lan nhắc nhở:

- Ngươi sắp xếp thời gian, tốt nhất là trở về trước khi đại hội thể dục thể thao bắt đầu.

Mục Lương chậm rãi gật đầu:

- Không thành vấn đề, hẳn là ta sẽ trở lại trước khi vòng sơ tuyển bắt đầu.

Lấy tốc độ của anh, đi đến vương quốc Người Thú chỉ cần hai ngày, dù cho mang theo người khác thì thời gian cũng không khác nhau là mấy.

- Ngươi không cần gấp gáp, chỉ cần trở lại trước vòng thi đấu chính thức là được rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Mục Lương đáp ứng:

- Ừ, ta sẽ quyết định dựa vào tình huống trước mắt, hoàn cảnh bên vương quốc Người Thú khó mà nói trước được.

- Ừm, nhưng ta tin ngươi có thể giải quyết.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng, khóe môi cong lên.

- Ngươi nha.

Mục Lương buồn cười.

Cơm trưa kết thúc sau nửa giờ, các cô gái nghỉ ngơi một hồi rồi lại tiếp tục bận việc của mình.

………

Rừng Vạn Khô.

Gần khu vực trung tâm, có một đội thương nhân hành hoang chống đỡ bão cát đi về trước đó. Bọn hắn mặc áo da thú rộng lớn, đầu và miệng mũi đều bị che khuất, chỉ chừa lại đôi mắt.

Đội thương nhân hành hoang này có mười một người, còn có hai con Lợn Tám Răng Nanh phụ trách khuân vác vật nặng.

- Sa Sa Sa ~

Lúc này bão cát rất lớn, gió thổi mạnh tới mức khó mà nhấc chân tiến lên trước, hạt cát va chạm vào da thú phát ra tiếng lạo xạo.

Sa Ni giơ tay lên che chắn bão cát bay vào mắt rồi nhìn người dẫn đầu đội ngũ, lớn tiếng hỏi:

- Cam Mạc, trời sắp tối rồi mà vẫn chưa tới thành Phi Điểu, chúng ta có nên tìm một chỗ nghỉ ngơi, chuẩn bị qua đêm không?

Hắn là đội phó của đội thương nhân hành hoang này, Cam Mạc là lão đại.

Lần này, bọn hắn tới Rừng Vạn Khô mục đích là thành Phi Điểu, muốn giao dịch một nhóm hàng hóa tại đây rồi đưa đi bán ở các tiểu bộ lạc xung quanh, kiếm lấy giá chênh lệch.

Cam Mạc hơi quay đầu lại, đáp:

- Không cần đâu, đi thêm một chút nữa là tới thành Phi Điểu rồi.

- Được rồi, hy vọng ngươi nói là sự thật.

Sa Ni bĩu môi, tiếp tục đi ngược gió về phía trước.

Cuối đội ngũ, hai gã mặc áo choàng đen theo sát, thoạt nhìn giống như đang nâng đỡ lẫn nhau, kì thực là đang nhỏ giọng nói chuyện.

- Kiệt kiệt kiệt, ta cảm nhận được sinh mệnh lực nồng nặc, ở ngay phía trước thôi.

Gã mặc áo choàng đen bên trái thấp giọng nói.

- Ta cũng cảm nhận được rồi.

Gã mặc áo choàng đen bên phải cười quái dị vài tiếng.

Hư Nhị Thập Nhị (22) thấp giọng nói:

- Hy vọng đừng để cho ta thất vọng, che giấu tung tích lâu như vậy, ta đã đói đến mức có thể ăn cả một tòa thành.

Hư Nhị Thập (20) trầm giọng nói:

- Không được, mục đích lần này là đi đến vương quốc Huyền Vũ, không thể gây sự ở thành Phi Điểu, trừ phi ngươi có thể thừa nhận cơn thịnh nộ của các đại nhân.

- Ta biết rồi.

Hư Nhị Thập Nhị bĩu môi.

Hai gã mặc áo choàng đen này chính là Hư Quỷ, bọn chúng trà trộn vào đội thương nhân hành hoang này đã hơn nửa tháng, mục đích tự nhiên giống như những con Hư Quỷ khác, đó là mượn phi thuyền vận chuyển nhập cư trái phép vào vương quốc Huyền Vũ, sau đó lại nghĩ biện pháp đi đại lục mới.

Bọn nó kéo mũ trùm che khuất khuôn mặt, chậm rãi bước đi trên cát.

Hoàn cảnh Rừng Vạn Khô vẫn luôn ác liệt như vậy, không có lục thực và nguồn nước, chỉ có bão cát đầy trời.

Đoàn người đón gió cát đi tới, đại khái qua nửa giờ, cuối tầm mắt xuất hiện một tia sáng, dù cho gió cát che mắt thì cũng có thể thấy được tia sáng kia.

- Đến rồi!

Hai mắt của Cam Mạc sáng lên.

- Cuối cùng cũng tới nơi.

- Thật tốt quá, chân ta gần mất cảm giác rồi.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, trong giọng nói hiện lên ý cười.

Bạn cần đăng nhập để bình luận