Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1855: Màu Vàng Kim À, Cảm Giác Nó Không Đẹp Bằng Màu Bạc



Linh khí rút bài chỉ có thể rút mười quả cầu một lần, phải chia năm mươi lần thành năm lần rút, làm như vậy là để tránh việc có người muốn chiếm được thẻ vàng mà rút hết quả cầu bên trong linh khí ra trong một lần.

Lộc cộc lộc cộc ~~~

Kết quả lần thứ nhất là mười quả cầu nhỏ màu xanh.

Kết quả lần thứ hai cũng là mười quả cầu nhỏ màu xanh.

Kết quả lần thứ ba là chín quả cầu nhỏ màu xanh và một quả cầu nhỏ màu bạc.

Kết quả lần thứ tư giống y hệt lần thứ ba, kết quả lần thứ năm lại giống như lần thứ nhất.

- Người này cũng quá xui xẻo rồi, năm mươi lần mà chỉ rút được hai tấm thẻ bạc thôi.

Người vây xem thương hại nói.

- Như vậy đã tính là may mắn rồi, sáng sớm có người rút năm mươi lần, tất cả đều là thẻ xanh.

- Đúng vậy, vận khí này đã tính là tốt rồi.

-...

Người vây xem bàn tán xôn xao.

Đê Nít co giật khóe miệng, buồn bực nói:

- Thôi thôi, ta đi mua gói thẻ.

- Được rồi.

Hồ Tiên nhẹ nhàng lay động đuôi hồ ly, không quá để ý chuyện này.

- Ta muốn rút!

Lúc này, bạn thân của Đê Nít vội vã chen lên.

Hồ Tiên ngáp một cái, ưu nhã hỏi:

- Rút mấy lần?

- Năm mươi lần.

Nam thanh niên vỗ một xấp đồng Huyền Vũ vào trên quầy.

Nhân viên bán hàng tiếp nhận tiền và kiểm tra một lần, sau khi xác định là thật thì mới thu hồi.

Hồ Tiên chuyển động trục quay, hơn một nghìn quả cầu nhỏ bắt đầu di chuyển lần nữa.

Linh khí rút bài là do Mục Lương chế tạo, bên trong được khắc ma pháp trận hạn chế xác suất quả cầu vàng xuất hiện, chỉ những ai thật sự có vận khí rất tốt thì mới có thể rút ra được quả cầu màu vàng kim.

- Dừng lại.

Thanh niên hô một tiếng.

Hồ Tiên lập tức buông tay ra, trục quay chậm rãi ngừng xoay tròn, mười quả cầu nhỏ rơi xuống chỗ lõm.

- Mười tấm thẻ xanh.

Cô nhìn lướt qua rồi thả lại mười quả cầu nhỏ màu xanh vào trong linh khí, tiếp tục chuyển động trục quay lần thứ hai.

Cô lại quay bốn lần, chỉ rút ra bốn tấm thẻ bạc, còn lại đều là thẻ xanh.

Nam thanh niên thất vọng cúi đầu.

- A, ta muốn có thẻ vàng...

- Có muốn thử lại lần nữa hay không, biết đâu lần sau là có thể rút ra thẻ vàng.

Hồ Tiên cười tươi như hoa nói.

- Đúng đúng, lại rút năm mươi lần nữa!

Nam thanh niên cảm thấy có lý, vì vậy vung tay lên, vỗ một xấp đồng Huyền Vũ thật dày lên trên quầy.

Ở lầu hai Trân Bảo Lâu, Mục Lương dựa vào vòng bảo hộ cầu thang và nhìn xuống lầu một náo nhiệt, ồn ào, trong lòng rất vui mừng, cảm thán nói:

- Rút nhiều hơn một chút, tất cả đều là điểm tiến hóa đấy.

Những người này rút càng nhiều thì anh có thể kiếm tinh thạch ma thú càng nhiều, tự nhiên là điểm tiến hóa cũng càng nhiều.

Anh nhìn một hồi, giơ tay vuốt ve tay vịn cầu thang, lẩm bẩm:

- Tại sao đến bây giờ vẫn chưa có ai rút được thẻ vàng thế, như vậy không thể kích thích bọn họ tiêu phí được.

Thử nghĩ mà xem, nếu có người rút ra một tấm thẻ vàng, cái này sẽ khiến những người khác đỏ mắt, do đó cảm giác mình cũng có thể, sau đó rút nhiều thẻ bài hơn nữa.

Mục Lương suy nghĩ một chút, chẳng lẽ là linh khí rút bài xảy ra vấn đề, anh có nên điều chỉnh lại xác suất xuất hiện của quả cầu vàng hay không?

Trong khi anh đang do dự thì nam thanh niên đã rút xong năm mươi lần, lấy được năm tấm thẻ bạc, còn lại đều là thẻ xanh, điều này rất đả kích đối phương.

- Ta tới rút.

Một giọng nữ trong trẻo và lạnh lùng vang lên.

Tô Lâm Y Tư mang khăn lụa che mặt tiến lên trước, phía sau là Trương thúc cũng đồng dạng che nửa gương mặt.

Những người vây xem đều không biết đây là Nữ vương mới của bọn họ.

Những người tới mua trò chơi thẻ bài Kros hôm nay đều chỉ có một ý niệm duy nhất, đó là không chiếm được thẻ vàng thì sẽ không đi.

Hồ Tiên hơi nhướng mày, mới liếc mắt một cái cô đã nhận ra Tô Lâm Y Tư.

Tô Lâm Y Tư chớp chớp đôi mắt đẹp, chậm rãi lắc đầu.

Hồ Tiên hiểu ý, biết cô ấy không muốn mình tiết lộ thân phận Nữ vương của đối phương.

- Rút bao nhiêu lần?

Cô ưu nhã hỏi.

Tô Lâm Y Tư đại khí nói:

- Rút một trăm lần trước đi.

Trương thúc tiến lên trước rồi đặt một xấp đồng Huyền Vũ ở trên quầy.

Hồ Tiên nhìn thoáng qua, sau đó bắt đầu chuyển động trục quay của linh khí.

Theo từng tiếng “Dừng lại” của Tô Lâm Y Tư, mười lần quay nhanh chóng hoàn thành, cô đạt được sáu tấm thẻ bạc, còn lại đều là thẻ xanh.

- Lại rút thêm một trăm lần nữa.

Tô Lâm Y Tư vung tay ngọc lên.

- Được rồi, Tiểu Lan, ngươi tới quay đi.

Hồ Tiên nghiêng người tránh sang một bên, để Vệ Ấu Lan tiến lên phụ trách chuyển động trục quay.

- Vâng.

Vệ Ấu Lan đi lên trước, thay thế vị trí của cô gái đuôi hồ ly.

Mười vòng một trăm lần rút lại nhanh chóng hoàn thành, lần này vận khí của Tô Lâm Y Tư tương đối khá, lấy được mười tấm thẻ bạc, còn lại đều là thẻ xanh.

- Lại thêm một lần nữa.

Tô Lâm Y Tư nói mà mặt không đổi sắc.

- Cô ta điên rồi sao...

Người vây xem kinh ngạc không thôi.

Cuối cùng, Tô Lâm Y Tư tổng cộng rút hết năm trăm lần, lấy được không ít thẻ bạc, nhưng không có một tấm thẻ vàng nào.

Tô Lâm Y Tư co giật khóe miệng, hồ nghi hỏi:

- Ngươi xác định bên trong có quả cầu vàng chứ?

- Đương nhiên rồi.

Hồ Tiên mở nắp linh khí, lộ ra toàn bộ quả cầu nhỏ bên trong, năm quả cầu màu vàng kim rất là bắt mắt.

- Được rồi.....

Tô Lâm Y Tư thở dài, cô bắt đầu hoài nghi nhân sinh, cô rút mấy trăm lần, vì sao không rút được dù chỉ một thẻ vàng chứ?

Trong đám đông, Áo Nhĩ Mạn quay đầu nói:

- Chị, trò này trông có vẻ rất thú vị.

- Thế nào, ngươi muốn thử à?

Áo Nhĩ Na liếc nhìn em gái.

- Rút một lần phải tốn hai trăm đồng Huyền Vũ, ta không bỏ được.

Áo Nhĩ Mạn nhỏ giọng nói.

- Ngươi thử một chút đi.

Áo Nhĩ Na đột nhiên lên tiếng.

- A, nhưng phải tốn hai trăm đồng đấy.

Đôi mắt đẹp của Áo Nhĩ Mạn trừng lớn.

- Ta mới vừa nhặt được hai trăm đồng.

Áo Nhĩ Na nhỏ giọng nói.

Khi cô và em gái chen vào đám đông thì bất ngờ phát hiện dưới mặt đất có một tờ tiền giấy, nhặt lên mới phát hiện là hai trăm đồng.

- A, thật sao!

Áo Nhĩ Mạn kinh ngạc thốt lên một tiếng.

- Có chuyện gì vậy?

Hồ Tiên bị hấp dẫn bởi tiếng kinh ngạc của đối phương, thế là ngước mắt nhìn về phía Áo Nhĩ Mạn.

Áo Nhĩ Na hỏi:

- Chúng ta chỉ rút một lần có được không?

- Đương nhiên là được rồi.

Hồ Tiên sửng sốt một chút nhưng vẫn gật đầu khẳng định.

Áo Nhĩ Na nghe vậy lập tức nhét hai trăm đồng Huyền Vũ vào trong tay em gái, thúc giục:

- Ngươi đi nhanh đi.

Dưới cái nhìn của cô, loại tiền từ trên trời rớt xuống này phải nhanh chóng xài hết mới tốt.

- Được rồi, ta thử xem.

Áo Nhĩ Mạn lấy dũng khí tiến lên trước và đưa đồng Huyền Vũ cho nhân viên bán hàng.

Vệ Ấu Lan nhìn thoáng qua, bắt đầu chuyển động trục quay.

Áo Nhĩ Mạn nhìn chằm chằm trục quay đang chuyển động, qua hơn mười giây mới hô một tiếng.

- Dừng lại!

Lộc cộc lộc cộc ~~~

Trong ánh mắt khiếp sợ của mọi người, một quả cầu màu vàng kim chậm rãi lăn ra khỏi chỗ lõm.

Áo Nhĩ Mạn chớp chớp đôi mắt đẹp, lẩm bẩm:

- Màu vàng kim à, cảm giác nó không đẹp bằng màu bạc.

Bạn cần đăng nhập để bình luận