Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1147: Hồ Bơi Trên Trời



- Mục Lương, ngươi làm cái gì vậy?

Mễ Nặc đi theo cầu thang lên, sau khi cô đi tới cuối cầu tháng, cô lập tức nghi hoặc nhìn bể nước.

Mục Lương trong sáng nói:

- Đây là bể bơi, lúc bình thường nếu cảm thấy mệt mỏi, chúng ta có thể tới nơi này thả lỏng một chút.

- Dường như rất thoải mái.

Con ngươi xanh nước biển của Mễ Nặc lóe sáng.

Cô phồng hai má bánh bao, nói thầm:

- Nhưng treo bể bơi như vậy rất xa xỉ...

- Không xa xỉ chút nào, sau khi dùng xong, nước này còn có thể tưới cho cây xanh.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vậy cũng không lãng phí.

Mễ Nặc tươi cười thản nhiên nói.

Trong mắt Mục Lương hiện lên một tia giảo hoạt, anh đưa tay ra nhẹ nhàng đẩy một cái.

- A…

Cô gái tai thỏ kinh hô một tiếng, cô rơi vào bể bơi, toàn thân đều ướt đẫm.

Mễ Nặc đạp nước, miễn cưỡng làm cho đầu của mình nhô lên khỏi mặt nước, đôi tai đầy lông nhung màu xanh nước biển đỡ cho lỗ tai cụp xuống.

Cô đưa ánh mắt đầy u oán nhìn về phía Mục Lương, tức giận nói:

- Mục Lương, ta còn chưa thay quần áo đâu!

- Ha ha… Có sao không?

Mục Lương cười hỏi.

- Mát mẻ thì mát mẻ, nhưng lại hơi sâu.

Mễ Nặc đưa tay vịn vào thành bể bơi bên cạnh, tránh cho thân thể chìm xuống.



- Ngươi có thể học bơi lội một chút.

Mục Lương hoà nói.

- Học như thế nào?

Mễ Nặc ngoẻo đầu.

- Rất đơn giản, đầu tiên ngươi phải học được cách nín thở và cách hít thở, rồi học cách khua tay chân...

Mục Lương kiên nhẫn dạy một hồi, cô gái tai thỏ dựa theo phương pháp và tư thế mà anh dạy, bắt đầu bơi trong bể bơi.

- Học rất nhanh nha!

Mục Lương cảm thán một tiếng.

- Chơi thật vui.

Hai tay Mễ Nặc khua nước, cô bắt đầu xoay vòng quanh bể bơi.

- Các ngươi đang làm cái gì vậy?

Hồ Tiên từng bước uyển chuyển đi lên, sau đó cô đứng ở thành bể bơi nhìn cô gái tai thỏ đang bơi trong nước

- Chị Hồ Tiên, mau xuống dưới bơi lội, chơi vui lắm.

Mễ Nặc lắc lắc hai tai đầy nước, hưng phấn hô lên.

- Thôi quên đi.

Hồ Tiên lui về phía sau từng bước, nếu đuôi hồ ly bị ướt, cô sẽ không thoải mái. Nhưng, ngay sau đó, Mục Lương lại làm chuyện xấu một lần nữa, và Hồ Tiên đã thành công rơi vào bể bơi.

- Đáng giận, ngươi cũng xuống đi.

Hồ Tiên duyên dáng gọi to một tiếng, cô giơ tay ôm lấy chân Mục Lương, kéo anh rơi xuống.

- Ha ha ha…

Mục Lương không phản kháng, nếu không lấy thực lực của anh, làm sao có thể bị cô gái tai hồ ly ‘đánh lén’ thành công được.

……..

Thùng thùng đông…

Trên Phố Buôn Bán, chuông Huyền Vũ đang reo vang từng đợt, sau khi vang lên mười một hồi chuông, nó từ từ yên tĩnh trở lại. Bên trong phòng ba lẻ năm lầu ba Tam Tinh Lâu.

- Aha…

Bạch Sương mấp máy đôi môi phấn hồng, lông mi mảnh mai khẽ run rẩy, đôi mắt trắng trong dần mở ra. Cô chớp chớp con ngươi màu tím xinh đẹp, cơn buồn ngủ đã tan biến, ma lực trong cơ thể cũng hoàn toàn khôi phục.

Ùng ục ùng ục…

- Đói quá!

Bạch Sương chống mép giường ngồi dậy, cô đưa tay xoa nhẹ vùng bụng.

Cô đã ngủ hơn một ngày rồi, cái bụng đã sớm không chịu nổi.

- Nơi này là đâu?

Cô sửng sốt một chút, sau đó khẩn trương nhìn một vòng quanh phòng, những trang trí và dụng cụ xa lạ kia, tất cả đều khiến cô cảnh giác.

- E a…

Kim Bỉ Khâu cũng tỉnh giấc, nó gõ vài cái trên đầu vai cô gái tóc tím.

- Ta nhớ ra rồi, sau khi ma lực tiêu hao nghiêm trọng, ta đã tới một hòn đảo, sau đó vào thành…

Đôi mắt xinh đẹp của cô dần dần có chút tỉnh táo, cô đã nhớ lại đoạn trí nhớ trước khi chìm vào giấc ngủ.

Lúc này, cô mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó đứng lên cẩn thận đánh giá căn phòng, tuy rằng nơi đây kém hơn Hoàng Cung Hải Đinh, nhưng cũng sạch sẽ.

- Vẫn nên ra ngoài kiếm chút đồ ăn thôi.

Bạch Sương nói thầm một câu, tiếp theo cô mở cửa phòng đi ra bên ngoài. Cô dọc theo cầu thang xuống phía dưới, vừa vặn chạm phải ánh mắt của tiếp tân khách sạn đang ngồi sau quầy.

- Khách nhân, cuối cùng, ngươi cũng dậy!

Nhân viên này lộ ra sắc mặt vui mừng, cô ấy vội vàng đứng lên.

- Làm sao vậy?

Bạch Sương lập tức cảnh giác, chẳng lẽ thân phận của cô đã bị phát hiện?

- Đã qua một ngày rồi, nếu ngươi vẫn muốn ở lại đây, vậy phải trả thêm tiền phòng.

Nhân viên công tác giải thích.

- Trả thêm tiền phòng sao?

Bạch Sương nhíu mày.

Nhân viên công tác gật đầu, mỉm cười nói:

- Đúng vậy, một trăm viên tinh hạch hung thú sơ cấp trung đẳng.

- Lại là hung thú.

Bạch Sương ung dung lấy ra một đống tinh hạch ma thú, tùy ý đặt lên quầy

- Khách nhân, không cần nhiều như vậy.

Nhân viên công tác lấy một ít tinh hạch trên quầy, còn đưa phần còn lại đưa tới trước mặt cô gái tóc tím.

Bạch Sương âm thầm suy nghĩ, cô đã hiểu tinh hạch ma thú cấp hai, tương đương với tinh hạch hung thú sơ cấp trung đẳng.

- Chỉ khác cách gọi mà thôi.

Cô nói thầm một câu, sau đó thu lại tinh hạch ma thú, xoay người đi ra bên ngoài. Cô gái tóc tím rời khỏi Tam Tinh Lâu, lần đầu tiên cô chú ý thật kỹ khung cảnh bên ngoài.

Ngã tư đường sạch sẽ, hai bên đường có nhiều toà nhà ba tầng lầu giống nhau.

- Kiến trúc nơi đây khác với vương quốc Hải Đinh.

Trong lòng Bạch Sương tràn ngập cảnh giác, cô đi dọc theo ngã tư đường tiến về phía trước. Đột nhiên, cô ngửi được một mùi hương mê người, thứ đó làm cho khoang miệng của cô điên cuồng tiết nước bọt.

- Đây là hương vị gì vậy?

Đôi mắt màu tím đậm của Bạch Sương sáng lên, cô lần theo nơi mà mùi hương đó bay ra.

Rất nhanh, cô đã tới một cửa hàng, trên bảng hiệu chỉ viết hai chữ ‘Tiệm Mì’, mùi hương cô ngửi thấy là từ trong này phát ra. Bạch Sương do dự một chút, cuối cùng cô vẫn bước vào tiệm mì.

- Hoan nghênh quý khách, các hạ muốn ăn gì nào?

Nhân viên công tác ôn nhu hỏi.

- Có món gì?

Bạch Sương tò mò ngồi xuống, sau đó cô ngước mắt nhìn về phía nhân viên công tác.

- Nếu đây là lần đầu tiên các hạ đến tiệm mì, ta đề cử ngươi nếm thử một chút món ăn mì chua cay đặc biệt, đây cũng là món ăn bán chạy nhất tiệm chúng ta.

Nhân viên công tác đề cử.

- Vậy cho mì chua cay đi.

Bạch Sương gật đầu, trong lòng cô đang nghi hoặc không biết mì chua cay là món gì, nhưng nghĩ tới mùi hương mê người vừa rồi, cô lại cho rằng nó sẽ không quá khó ăn. Không bao lâu sau, nhân viên công tác bưng tới một chén mì chua cay, đặt ở trước mặt cô gái tóc tím.

- Thoạt nhìn cũng không tệ lắm.

Bạch Sương gắp lên một đũa mì phủ đầy dầu ớt, cô nhẹ nhàng thổi thổi, sau đó bỏ vào miệng nhai nuốt, ngay lập tức đôi mắt xinh đẹp màu tím đã trở nên sáng như sao, cô tán thưởng:

- Món này ăn quá ngon!

Sùm sụp sùm sụp…

Cô gái tóc tím há miệng thật to ăn mì chua cay, chỉ chốc lát sau cô đã ăn hết sạch cả chén, ngay cả nước canh cũng uống cạn luôn rồi.

- Lại thêm một chén nữa.

Bạch Sương giơ tay lên hô.

- Vâng, xin các hạ chờ một chút.

Nhân viên phục vụ xoay người tiếp tục làm mì chua cay.

Nửa giờ sau, cô gái tóc tím liên tục ăn xong ba bát mì chua cay, mới cảm thấy thoả mãn buông đũa xuống.

- Các hạ có hài lòng không?

Nhân viên phục vụ cười hỏi.

- Ừ, cũng không tệ lắm.

Bạch Sương vừa lòng gật đầu.

Ở trong lòng cô món mì chua cay này, đã ngon hơn tất cả món ngon ở hoàng cung.

Bạn cần đăng nhập để bình luận