Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1365: Giá Của Một Lần Bói Toán



Nguyệt Thấm Di cũng không dám khinh thường, dù hiện tại quốc vương Hải Đinh là một con hùng sư đang nghỉ ngơi, nhưng nếu đám người kỵ sĩ trưởng dàm tùy ý làm bậy, rất có thể bọn họ sẽ không chiếm được kết quả gì tốt.

Nguyệt Thấm Di không hề dừng lại, xoay người rời khỏi thiên điện.

Cô đi được hai bước, từ khoé mắt đã thấy được một thị nữ đang đứng cách đó không xa nghe lén. Thị nữ thấy Nguyệt Thấm Di đi ra, vội vàng kích động cúi người xuống, làm bộ như đang dọn dẹp mặt đất.

Nguyệt Thấm Di quay đầu lại nhìn vào trong điện, quốc vương Hải Đinh vung tay áo một cái, ra vẻ ta sẽ xử lý chuyện này. Lúc đó, Nguyệt Thấm Di mới thướt tha nện bước rời đi.

Sau khi cô rời khỏi hậu điện, trở lại nơi ở của mình ở thiên điện, tiếp theo chỉ đơn giản thu thập vài món quần áo, rồi im lặng chờ đêm tối buông xuống. Trước tiên, cô phải tới tìm Nghi Luân, nhờ hắn tính toán xem vị trí trước mắt của Bạch Sương, tránh cho mù quáng đi tìm lung tung.

- Ai….

Nguyệt Thấm Di giật giật khóe mắt, bày ra biểu cảm sắp mất nhiều máu (ý bảo mất nhiều tiền) đây.

Thời gian chậm rãi trôi qua, đêm tối rất nhanh buông xuống.

Nguyệt Thấm Di mặc vào một kiện áo choàng màu đen, dung nhập vào bóng đêm rời khỏi thiên điện. Cô tránh đi người giám sát âm thầm do kỵ sĩ trưởng sắp xếp, thuận lợi rời khỏi hoàng cung.

Cô xuyên qua một ngã tư đường được trùng kiến khá tốt, đi tới bên ngoài một khu nhà gỗ hai tầng cách hoàng cung không xa.

Tới đây, Nguyệt Thấm Di nhìn quanh bốn phía một vòng, không thấy ai theo dõi, mới nâng tay gõ vang cửa phòng theo tiết tấu bí mật.

- Hai ngắn, ba dài, hai ngắn.

Cách một hồi, cửa gỗ bị mở ra từ bên trong.

Người mở cửa chính là cô bé mười hai tuổi buộc hai lọn tóc đuôi ngựa.

Phong Khê nghiêng người, sắc mặt của cô bé bình tĩnh ngây thơ nói:

- Tiểu thư Thấm Di đến đây, mau vào đi.

Cô là người hầu của Nghi Luân, cũng là người thân cận nhất của hắn.

- Được.

Sắc mặt Nguyệt Thấm Di không thay đổi, cô chắc rằng Phong Khê đã đoán được cô sẽ đến nên mới đừng chờ sẵn ở đây.

Cô đi theo người hầu nhỏ bước vào trong phòng, sau đó tiếp tục leo lên lầu hai, thấy Nghi Luân đang nằm trên ghế dựa. Nghi Luân là một người đàn ông, đầy đầu tóc bạc, chòm râu được tết thành hơn mười bím nhỏ.

- Ngồi đi.

Nghi Luân mở miệng khàn giọng nói.

Nguyệt Thấm Di lắc đầu, lành lạnh nói:

- Ta không ngồi, tới tìm ngươi chỉ muốn biết trước mắt công chúa Bạch Sương đang ở nơi nào?

- Ngươi biết quy củ chứ.

Nghi Luân từ tốn mở miệng.

- Ta biết.

Nguyệt Thấm Di đưa tay từ trong lớp áo bào rộng thùng thình xuất ra một gói to, đưa cho người hầu nhỏ đang đứng bên cạnh.

Phong Khê mở gói to ra rồi nhìn thoáng qua, tiếp theo cô bé quay đầu lại gật đầu với Nghi Luân.

Trong gói to đó chứa một viên tinh thạch ma thú cấp chín, đây là mức giá cho một lần bói toán.

Nguyệt Thấm Di cắn răng, trong lòng cô đang âm thầm nhỏ máu.

Nghi Luân ngẩng đầu, hai tròng mắt đang đục ngầu, bỗng trở nên trong sáng, hình như còn có những vì sao đang xoay tròn bên trong.

Qua hơn mười phút, hắn mới từ tốn mở miệng:

- Băng qua biển Hải Đinh, hướng về phía kênh Sương Mù, nửa tháng sau ngươi sẽ tới rất gần, rất gần cô ấy.

- Phải rời bến?

Nguyệt Thấm Di nhíu mày.

- Đúng.

Nghi Luân gật đầu.

Hắn ngừng lại một chút, rồi mới nói tiếp:

- Khuyến mãi cho ngươi thêm một lời tiên đoán, cũng tại nơi đó, ngươi sẽ gặp được người thân thiết nhất của mình.

- Gặp được người thân thiết nhất?

Nguyệt Thấm Di cực kỳ sửng sốt. Cô vội vàng gấp giọng nói:

- Lời này có ý gì?

- Không thể tiết lộ quá nhiều.

Nghi Luân lắc đầu, rồi ngậm miệng không nói gì nữa.

Nguyệt Thấm Di khẽ cắn môi, bàn tay cô nắm vào rồi lại buông ra, tiếp theo cô không tiếng động thở dài một tiếng, và xoay người rời đi.

…………

Rầm rầm…

Gió biển thong thả thổi, bên ngoài kênh Sương Mù, đang có hai chiến thuyền dài chừng năm mươi mét dừng lại đây. Trên mũi nhọn của cột buồm có treo một lá cờ màu đen, mặt trên vẽ một cái đầu lâu màu trắng. Đây là hai con chiến thuyền của hải tặc, thuộc đoàn hải tặc Lôi Đức.

Lôi Đức chính là đầu lĩnh của đoàn hải tặc này, là một cường giả luyện thể cấp bảy.

Đoàn hải tặc Lôi Đức có sáu mươi lăm người, là một đoàn hải tặc mới được thành lập từ sau cơn gió đại hàng hải bùng lên.

Bên trong khoang thuyền trên chủ thuyền, bọn thuộc hạ đang nhìn về phía Lôi Đức vẫn ngồi một chỗ hỏi:

- Lão Đại, bọn người Phong Đạt không đuổi theo, khi nào thì chúng ta đi?

- Hắc hắc... Đoàn hải tặc Phong Đạt sợ rồi, không dám chọc chúng ta.

Tên còn lại chắc chắn nói.

Lôi Đức mở mắt ra, trong đáy mắt hắn vẫn còn y nguyên sự mỏi mệt nồng đậm lúc trước.

Hắn có thân thể cường tráng, lực bùng nổ cực kỳ khoa trương, mang tới cho người ta cảm giác một quyền của hắn có thể xuyên thủng cả thạch bích.

- Hừ...Nơi này rất gần kênh Sương Mù, bọn họ không dám đuổi theo cũng là chuyện bình thường.

Có người bĩu môi, bày ra biểu tình ngươi bớt thiếp vàng lên mặt mình đi.

- Câm miệng.

Lôi Đức lộ vẻ mặt đầy nguy hiểm, âm thanh không lớn, nhưng lại làm cho những tranh chấp của thuộc hạ dưới kia lập tức yếu đi. Trong lòng hắn vừa buồn bực, vừa nghẹn khuất.

Đoàn hải tặc Lôi Đức và đoàn hải tặc Phong Đạt cùng tranh đoạt con mồi. Đoàn của hắn đã thua, còn bị đối phương đuổi giết suốt hai ngày, nghẹn khuất tới mức phải lại gần kênh Sương Mù mới thoát khỏi đoàn hải tặc Phong Đạt.

Đoàn hải tặc Phong Đạt rất mạnh, có ba chiến thuyền hải tặc, thành viên lại cao tới một trăm năm mươi người, đầu lĩnh Phong Đạt còn là cao thủ cấp tám, chỉnh thể thực lực của bọn họ mạnh hơn một mảng lớn so với đoàn hải tặc Lôi Đức.

Dã Phó nhíu mày nói:

- Lão Đại, không đi sao?

Hắn là người nhiều mưu trí nhất đoàn hải tặc, cũng là người được công nhận là có chỉ số thông minh cao nhất trên thuyền. Đến kênh Sương Mù tránh né đoàn hải tặc Phong Đạt đuổi giết, cũng là đề nghị của hắn.

Lôi Đức trầm giọng hỏi:

- Ngươi cho rằng hiện tại là thời cơ tốt nhất để rời đi ư?

- Không, ta cho rằng chúng ta nên trốn thêm hai ngày nữa.

Dã Phó nghiêm mặt nói.

- Lý do?

Lôi Đức nhẹ nhàng gõ ngón tay lên tay vịn của ghế.

Dã Phó giải thích nói:

- Ta hoài nghi đội tàu Phong Đạt còn mai phục ở bên ngoài, hiện tại nếu chúng ta rời đi, rất dễ dàng bị đuổi theo.

Hắn là người nhiều mưu trí kiêm quân sư của đoàn hải tặc Lôi Đức, nhưng cũng bởi thông minh thành ra rất sợ chết, từ trước đến nay, hắn luôn tuân thủ theo nguyên tắc cẩn thận là trên hết của mình.

Lôi Đức từ từ gật đầu, khàn giọng nói:

- Vậy đợi thêm hai ngày nữa.

Những hải tặc khác đưa mắt nhìn nhau, nhưng không dám tỏ thái độ gì.

Ở trong mắt bọn họ, lão đại Lôi Đức là một người tâm ngoan thủ lạt, bất cứ ai dám vi phạm mệnh lệnh của hắn, sẽ chịu hình phạt còn thống khổ hơn cái chết.

Đạp đạp đạp…

Tiếng bước chân vội vã truyền đến, quan sát viên sải bước chạy vào khoang thuyền, trên mặt hắn tràn đầy kinh hãi. Hắn lắp bắp hô:

- Lão Đại, lão Đại!!

- Làm sao vậy?

Lôi Đức lộ ra vẻ mặt không thoải mái.

- Là người của Phong Đạt đuổi tới ư?

Dã Phó khẩn trương lên.

Ngón tay quan sát viên chỉ về phía sau, trên mặt hắn lộ ra vẻ không thể tin nổi, lắp bắp nói:

- Không, không phải… Là có thuyền từ trong kênh Sương Mù đi ra.

- Không thể nào!

Dã Phó đằng một tiếng đứng lên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận