Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1405: Cấp Bậc Và Giá Cả Nước Hoa



Hồ Tiên thường xuyên thảo luận chuyện của Phố Buôn Bán với Mục Lương, mưa dầm thấm đất dưới, cô cũng hiểu được khái niệm thị trường khan hiếm là gì.

Cô lắc đầu, phân tích:

- Nguyên nhân không phải do ngươi không biết cách bảo quan, trên thực tế, khoảng thời gian bảo quản của nước hoa rất ngắn, những loại nước hoa khác của ngươi có mùi vị lạ thường không?

Bạch Sương có chút đăm chiêu nói:

- Cũng có, nước hoa càng rẻ thì càng nhanh hỏng, có loại chỉ dùng năm, sáu ngày đã có mùi lạ rồi.

Hồ Tiên cảm thấy hứng thú hỏi:

- Vậy nước hoa rẻ nhất có giá bao nhiêu?

Bạch Sương thuận miệng giải thích:

- Nước hoa rẻ nhất cũng có giá mười kim tệ một lọ, nhưng chỉ dùng được ba ngày, mùi cũng không thơm như bình nước hoa của chị Hồ Tiên.

Trong châu lục mới, tinh thạch ma thú là đồng tiền chính dùng cho lưu thông, nhưng còn có đơn vị tiền tệ bổ sung là kim, ngân, đồng tệ.

- Ta đã hiểu.

Hồ Tiên âm thầm thở phào, cô biết nước hoa của thành Huyền Vũ chắc chắn sẽ bán được ở bên kia, hơn nữa còn không có đối thủ cạnh tranh.

- Hiểu cái gì?

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt tím.

Hồ Tiên rung rung đôi tay hồ ly, có lệ nói:

- Không có gì.

Bạch Sương không thèm để ý chỉ hỏi một câu:

- Chị, làm sao để mua được nước hoa của thành Huyền Vũ?

- Tạm thời nước hoa vẫn chưa bán ra bên ngoài.

Hồ Tiên mị yêu kiều nói.

- Ai....!

Bạch Sương cúi mặt xuống, như giọt sương rơi trên cánh hoa làm cánh hoa nặng trĩu vậy.

Hồ Tiên cười lộ lúm đồng tiền như hoa nói:

- Nhưng một lọ nước hoa này có thể tặng cho ngươi.

- A, thật ư?

Nháy mắt Bạch Sương đã lên tinh thần.

- Ừm, ngươi giữ đi.

Hồ Tiên gật đầu, rồi xoay người khoát tay áo, trong trẻo nói:

- Ta còn có việc, đi trước.

- Được.

Bạch Sương cũng không ngẩng đầu lên bởi vì lúc này, lực chú ý của cô đều đặt nước hoa trong tay.

………..

Trong phòng làm việc, Mục Lương mang những tinh dầu vừa chiết xuất được toàn bộ bỏ vào trong bình ngọc lưu ly.

Đây là tinh dầu được chiết xuất từ mảnh gỗ, sau khi bỏ thêm rượu cồn vào khuấy đều, sẽ đề cao được chất lượng, cũng như không làm nước hoa bị loãng.

- Hiện tại, ta càng thấy thích hương gỗ hơn.

Mục Lương nhẹ hít một hơi, hương gỗ thoang thoảng bay vào khoang mũi.

Nguyên liệu chế ra thứ nước hoa này là vỏ của một loại cây tên là Hương Mộc, mùi cũng như tên, vỏ cây và lá cây của nó đều chứa một loại hương gỗ kỳ lạ. Vỏ cây Hương Mộc có hàm lượng tinh dầu rất cao, hương vị tinh dầu chiết xuất ra cũng rất tinh khiết, ngửi một hồi còn có tác dụng khiến tinh thần người ta dịu xuống.

- Ta cũng vậy.

Hàng mi mảnh mai của Ly Nguyệt khẽ run rẩy, hương gỗ đã thay thế vị trí hương trái cây trong lòng cô.

Mục Lương mỉm cười, trêu ghẹo nói:

- Xem ra chúng ta có sở thích giống nhau.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt ửng đỏ, cô ngượng ngùng gật đầu.

Anh đưa tay đặt bình nước hoa đã chế tác xong lên cái giá phía sau.

Trên cái giá còn có mấy bình nước hoa khác, màu sắc có chút khác biệt, đều dùng nguyên liệu khác nhau chế tạo ra.

- Mục Lương, ta đã trở về.

Hồ Tiên đẩy cửa phòng làm việc bước vào, đã nhìn mấy bình nước hoa trên cái giá, kinh ngạc nói:

- Hả, ta vừa mới rời đi một chút, các ngươi đã làm được nhiều nước hoa như vậy?

- Vốn dĩ chế tác nước hoa không khó, huống chi những loại này chỉ có một mùi hương duy nhất.

Mục Lương ôn hoà nói.

Hồ Tiên chớp chớp con ngươi màu đỏ hồng, hỏi:

Mùi hương duy nhất? Chẳng lẽ còn có nước hoa bao gồm nhiều mùi khác nhau kết hợp lại?

Mục Lương gật đầu nói:

- Đương nhiên, những loại nước hoa cao cấp nhất, còn mang nhiều mùi hương khác nhau, hương đầu là một mùi, hương giữa và hương cuối lại là mùi khác, mùi hương không giống nhau.

- Có loại nước hoa như vậy ư?

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên sáng lên.

Mục Lương nói rõ ràng:

- Đương nhiên, có thể dùng nhiều loại tinh dầu khác nhau dựa theo tỉ lệ hỗn hợp cùng một chỗ, theo lý thuyết có thể chế ra loại nước hoa như vậy, chỉ là mùi hương rất khó khống chế.

Nước hoa càng cao cấp càng khó điều chế, quá trình pha chế cũng phức tạp hơn rất nhiều, không phải đơn thuần dùng các loại tinh dầu khác nhau là có thể điều chế ra.

- Còn có cách làm như vậy...

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên lóe sáng.

Mục Lương dịu dàng cười nói:

- Khi các ngươi rảnh rỗi có thể thử xem, sáng tạo thêm những loại nước hoa khác nhau đi.

- Được.

Mấy người Hồ Tiên nghiêm túc lên tiếng.

Mục Lương rõ ràng hỏi:

- Đúng rồi, Bạch Sương bên kia nói như thế nào?

- Đã hỏi kỹ càng rồi, giá cả nước hoa của vùng đất mới rất đắt.

Hồ Tiên líu lưỡi nói.

Cô kể lại những tin tức thu được từ Bạch Sương cho mọi người nghe. Sau khi nghe được giá cả, Mục Lương và Ly Nguyệt cảm thấy giật nảy mình.

- Đắt như vậy?

Ly Nguyệt kinh ngạc lên tiếng.

- Ba trăm viên tinh thạch ma thú cấp một một lọ!

Vệ Ấu Lan trừng lớn đôi mắt.

Cô bé nghiêng đầu nhìn về phía những bình nước hoa đang đặt trên giá, ba trăm, sáu trăm, chín trăm…

Ly Nguyệt ngạc nhiên nói:

- Rẻ nhất cũng bán được mười kim tệ… Giá này không rẻ chút nào.

Mục Lương nhướng mày, bình tĩnh nói:

- Với những quý tộc giàu có, mười kim tệ thực sự rất rẻ.

- Cũng đúng.

Hồ Tiên gật đầu đồng ý. Cô còn lạnh nhạt đưa ra nhận xét: quá nhiều người có tiền mà ngốc…

Ly Nguyệt ôn nhu hỏi:

- Vậy nước hoa của chúng ta phải định giá như thế nào?

Mục Lương nghĩ một lát rồi bình thản nói:

- Định giá theo cấp bậc đi, chia ra từ cấp A tới cấp G, cấp A cao nhất, cấp G thấp nhất, giá cả cũng như vậy.

- Cấp A giá bao nhiêu?

Hồ Tiên lấy ra sổ ghi chép công việc, bắt đầu ghi lại những nội dung cần nhớ.

- Một lọ nước hoa cấp A có giá một ngàn viên tinh thạch ma thú cấp một, số lượng hạn chế.

Mục Lương nói một câu cực kỳ kinh người.

- Đột nhiên cảm thấy ba trăm viên tinh thạch ma thú cấp một chẳng đắt chút nào...

Hồ Tiên che miệng cười nói.

Mục Lương buồn cười nói:

- Không phải Bạch Sương đã nói, nước hoa của chúng ta tốt hơn loại nước hoa ba trăm viên tinh thạch ma thú kia, vì vậy giá cả chẳng đắt chút nào.

- Đúng vậy.

Ly Nguyệt vô điều kiện tin tưởng những lời anh nói.

Hồ Tiên lại hỏi:

- Vậy nước hoa cấp G định giá bao nhiêu?

Mục Lương dịu dàng nói:

- Cũng là mười viên tinh thạch ma thú cấp một đi, không quá cao.

Ly Nguyệt nhìn nước hoa trên giá, ôn nhu hỏi:

- Mục Lương, nước hoa trên giá có cấp bậc gì?

Mục Lương cười nói:

- Đương nhiên là cấp A, đến lúc đó pha loãng một chút, để mùi nhạt đi một chút, sẽ là cấp G.

Nghe vậy Vệ Ấu Lan cũng nhìn về phía nước hoa trên giá, trong lòng nhớ kỹ con số một ngàn, hai nghìn, ba nghìn......

Hồ Tiên nhìn Mục Lương, giống như đang nhìn một con hồ ly gian trá, không, phải nói là một con hồ ly gian thương.

- Vậy những loại nước hoa có cấp bậc khác nhau được sắp xếp dựa trên nồng độ nước?

Hồ Tiên suy một ra ba nói.

- Đúng vậy.

Mục Lương quay sang, ném cho cô một ánh mắt hàm ý ngươi thực thông minh.

Anh mỉm cười nói:

- Thêm càng nhiều nước, thời gian bảo quản nước hoa càng ngắn, giảm phí tổn mới hạ giá thành được.

- Ta đã biết.

Hồ Tiên chậm rãi gật đầu.

Cô rất muốn nói, chỉ dùng mấy mảnh vỏ trái cây, cũng có thể tạo ra nước hoa cấp, phí tổn làm sao mà cao được?

Bạn cần đăng nhập để bình luận