Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1671: Ma Pháp Hệ Tinh Thần



Lão tam Hắc Sa tên là Thái Địch Khuê, là một gã kỵ dĩ về hưu, thực lực là Cường giả cấp sáu đỉnh phong.

Những người khác phụ họa theo:

- Đúng vậy đó, Hải Yêu rất hiếm có, có thể bán được một cái giá lớn rồi.

- Hừ, mặc dù Hải Yêu là hiếm có, nhưng còn lâu mới có thể đáng giá bằng số rượu có hạn và nước hoa kia của thành Huyền Vũ.

Long Trà hừ lạnh lên tiếng.

Mấy ngày nay, hắn đi dạo ở Phố Buôn Bán và Tiểu Thành, nhìn thấy có rất nhiều đồ giá cả không rẻ, mang mấy thứ đồ đó đến mấy vương quốc khác để đầu cơ trục lợi, chỉ cần liên tục làm, thì lợi nhuận kiếm được còn nhiều hơn so với buôn bán Hải Yêu.

- Mấy thứ kia chúng ta không trộm được, cũng không giành được.

Sa Liệt chậm rãi gật đầu nói.

Hắn nhớ lại dung mạo của Duy Lệ Á, càng phát ra dục vọng có được cô, đợi bắt được cô, hưởng thụ một phen rồi bán ra ngoài.

- Sao có thể chứ, nếu như cẩn thận một chút thì vẫn sẽ trộm được.

Khuôn mặt nghiêm túc của Long Trà nói.

Theo hắn thấy, độ khó so với việc bắt cóc một người thì còn khó hơn là đi trộm những hàng hóa đắt tiền kia.

Sa Liệt đột nhiên nói:

- Lã nhị, ngươi có biết là Lôi Thác đã bị người của thành Huyền Vũ bắt lại rồi hay không. Lôi Thác, lão đại của một tổ chức ăn trộm, cường giả cấp bảy đỉnh phong.

- Sao có thể chứ?

Đôi mắt của Long Trà hơi run rẩy.

- Hắn đến Trân Bảo Lâu ăn trộm một món ma cụ trung cấp, vừa mới ra tay thì đã bị bắt lại, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

Sa Liệt nhìn về phía Long Trà, nhếch miệng hỏi:

- Ngươi cho là xác suất chúng ta đi trộm đồ thành công là bao nhiêu?

- Đúng đó, trộm người còn dễ hơn một chút.

Thái Địch Khuê gật đầu phụ họa.

- Sao lại dễ dàng chứ?

Sắc mặt của Long Trà đen lại, trong lòng không tán thành với việc ra tay với người của thành Huyền Vũ, quá mạo hiểm.

Sat Liệt đột nhiên nói:

- Lão nhị, ngươi không biết sao, hôm qua lão tứ vừa mới quay về.

- Lão tứ quay về rồi?

Tinh thần của Long Trà chấn động.

- Ừm, cô ấy đã hoàn thành nhiệm vụ, có lẽ là quá mệt mỏi, nên bây giờ vẫn còn đang ngủ.

Sa Liệt gật đầu nói.

Tổ chức Hắc Sa có bốn vị thủ lĩnh, dựa theo thực lực mạnh yếu mà xếp hạng, lão tứ là một vị Ma Pháp Sư cấp năm, Ma pháp sư hệ tinh thần vô cùng hiếm có.

Khuôn mặt của Long Trà nghiêm túc nói:

- Nếu như lão tứ đang ở đây, thì xác suất thành công bắt được Hải Yêu sẽ rất cao.

- Ma Pháp Tinh Thần của lão tứ rất mạnh, có thể im hơi lặng tiếng mà khống chế tinh thần của một người, khiến cho nhân vật mục tiêu chủ động yêu thương nhung nhớ, do đó không cần phí sức mà cũng có thể bắt đi.

Sa Liệt tức giận nói:

- Mấy ngày nay, ta không động thủ chính vì đang đợi lão tứ, ngươi cho rằng ta ngốc thật hay sao?

- Đúng vậy, cho rằng ngươi đã bị sắc đẹp làm cho bất tỉnh não rồi.

Long Trà nghiêm túc nói.

- Hừ, mặc dù ta đam mê mỹ sắc, nhưng ta không ngu.

Sa Liể giễu cợt nói.

Long Trà và Thái Địch Khuê liếc nhìn nhau, nghi ngờ những lời mà lão đại nói.

- Các ngươi đang nói gì thế?

Âm thanh lười biếng vang lên ở phía sau lưng của đám người, một người phụ nữ mặc đồ bằng vải thô đi ra từ trong phòng.

Cô ta tên là Quỳ Lâm Nại, có một mái tóc dài màu trà, đôi mắt to mà tròn, đặc biệt là đôi mắt có hồn lấp lánh, lớn hơn so với người thường gấp hai lần, thoạt nhìn rất có tinh thần.

Trên khuôn mặt của cô ta còn có một vài vết tàn nhang nhỏ, khóe mắt phải còn có một nốt ruồi.

- Lão tứ, bọn ta làm ồn đến ngươi rồi sao?

Thái Khuê Địch ngượng ngùng nói.

- Không có, ngủ đủ rồi.

Quỳ Lâm Nại vẫy vẫy tay, nhấc váy lên rồi ngồi xuống.

Sa Liệt trầm giọng nói:

- Ngươi đến đúng lúc lắm, nói với ngươi một chút về mục tiêu tiếp theo.

- Lại có mục tiêu rồi?

Chân mày của Quỳ Lâm Nại hơi nhíu lại.

Khoảng thời gian này, cô ta không ở đây, chính là vì đi xử lí mục tiêu trước đó, đó là một cô gái của quý tộc, có người treo thưởng giá cao, cuối cùng là cô ta sử dụng Ma Pháp Tinh Thần để bắt mang đi.

Sa Liệt hưng phấn nói:

- Ừm, là Hải Yêu.

- Có Hải Yêu sao?

Quỳ Lâm Nhalấy lại tinh thầm.

Khuôn mặt của Sa Liệt cẩn thận nói:

- Ừm, ngay ở bên trong Phố Buôn Bán của thành Huyền Vũ, làm việc ở trong một tiệm bán nước hoa, với thực lực của ngươi, có thể dễ dàng mang cô ấy ra ngoài.

- Ở bên trong Phố Buôn Bán, rất nguy hiểm.

Quỳ Lâm Nại nhíu mày.

Thái Địch Khuê mở miệng nói:

- Cản thận một chút là không sao, ngươi giả dạng là khách đi vào tiệm bán nước hoa, sau đó thi triển Ma Pháp Tinh Thần đối với cô ấy, sẽ không có ai phát hiện.

- Đúng vây, trước giờ ngươi chưa từng thất thủ, lần này cũng sẽ như vậy...

Sa Liệt gật đầu đồng ý.

Long Trà trầm mặc không nói, nhưng cũng đồng ý để cho Quỳ Lâm Nại giả dạng thành khách đến tiệm nước hoa.

- Lại bảo ta đi, vậy tiền bán Hải Yêu thì chia như thế nào?

Quỳ Lâm Nại nhịn lại sự tức giận mà hỏi.

Sa Liệt toe toét miệng nói:

- Ngươi và ta lấy ba phần giống nhau, lão nhị và lão tam lấy một phần rưỡi, còn lại là phần của những người khác.

Chân mày đang nhíu lại của Quỳ Lâm Nại thả lỏng ra, vô cùng hài lòng với chuyện phân chia này.

Long Trà và Thái Địch Khuê thì bĩu môi, trong lòng rất có ý kiến, nhưng vừa nghĩ đến là phải dựa vào lão tứ để bắt người, có thành kiến thì cũng nghẹn lại vào trong bụng.

- Lúc nào thì ra tay?

Cô ta hỏi.

- Tối hôm nay.

Con ngươi của Sa Liệt hiện lên tia sáng.

- Biết rồi.

Lâm Quỳ Nại không phản đối.

Cô ta đứng lên, giọng nói lạnh lẽo nói:

- Ta đến Phố Buôn Bán xem thử trước, tìm hiểu tình hình một chút.

Sa Liệt gật đầu nói:

- Đi đi, ta đã phái người theo dõi rồi, hôm nay Hải Yêu vẫn đang ở trong tiệm nước hoa.

Long Trà mở miệng nói:

- Ngươi đi trước đi, trước khi trời tối ta lại đến đó, tránh cho thành Huyền Vũ nghi ngờ.

- Biết rồi.

Quỳ Lâm Nại cất bước rời khỏi.

Cô ta đi ở trên đường phố, không nhanh không chậm mà đi về phía bến tàu.

Bước chân của Quỳ Lâm Nại đột nhiên dừng lại, cau mày nhìn xung quanh một vòng, trong lòng nghi ngờ, luôn có cảm giác có người đang nhìn chằm chằm vào mình. Cô ta quan sát những người xung quanh, năng lực Tinh Thần mạnh mẽ quét ngang một vòng xung quanh, không phát hiện ra bất kỳ khác thường nào.

- Chẳng lẽ là do ta quá nhạy cảm hay sao?

Cô ta nói thầm một câu.

Quỳ Lâm Nại hít sâu một hơi, xoay người tiếp tục đi về phía trước, thẳng đến khi đến trước thành Huyền Vũ, cũng không còn xuất hiện cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm vào nữa.

- Chắc là do ta vẫn chưa nghỉ ngơi đủ.

Cô ta định tâm lại, xếp vào phía sau đội ngũ tiến vào thành. Nửa tiếng sau, nàng thành công đi qua Sơn Hải Quan, tiến vào Phố Buôn Bán.

- Tiệm bán nước hoa...

Quỳ Lâm Nại ngước mắt lên tìm, nhìn xung quanh một vòng, nghĩ là đi dạo một vòng trước, tránh dẫn đến sự chú ý của một số người có lòng.

Đông đông đông~~~

Tiếng chuông du dương vang lên, một tiếng lại tiếp nối một tiếng, phảng phất đập vào trong lòng của Quỳ Lâm Nại. Cô ta nhìn về phía gác chuông ở trung tâm Phố Buôn Bán, đồng hồ quả lắc to lớn hiện lên thời gian.

- Ba giờ chiều, khoảng cách đến trời tối còn ba tiếng, không vội.

Quỳ Lâm Nại thả lỏng, đi về phía cửa hàng gần nhất.

Bạn cần đăng nhập để bình luận