Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1589: Phim Trường

Lăng Hương đưa tay chọc eo của đối phương, dụ dỗ:

- Ta cho ngươi thêm mười viên tinh thạch ma thú cấp 5, như thế nào?

- Thật sao?

Trong lòng Lan Đế khẽ nhúc nhích.

Lăng Hương nghe vậy lập tức cảm thấy có hi vọng, vội vàng gật đầu nói:

- Đương nhiên là thật rồi, ta chính là công chúa, sẽ không nói dối.

Ánh mắt của Lan Đế lấp lóe, trong lòng cân nhắc giữa lợi và hại, cuối cùng cắn răng chuẩn bị đáp ứng, nghiêm túc nói:

- Ta có thể dẫn ngươi đến thành Huyền Vũ, nhưng phải đợi ta hoàn thành nhiệm vụ, trong quá trình này ngươi không thể ảnh hưởng đến ta.

- Không thành vấn đề, ta rất ngoan.

Lăng Hương vội vàng bảo đảm.

- Ngươi mà ngoan?

Trong mắt của Lan Đế lộ vẻ khinh bỉ, nếu quả thật là bé ngoan thì làm gì có chuyện bỏ nhà ra đi.

- Ngươi lại lộ ra ánh mắt đó nữa rồi!

Lăng Hương bất mãn hét lên.

- Không có gì.

Lan Đế quay đầu đi.

Lăng Hương hưng phấn thúc giục:

- Đi nhanh nào, chúng ta đi đưa thiệp mời, đưa nhanh chừng nào thì có thể đến thành Huyền Vũ sớm chừng đó.

- Không có nhanh như vậy đâu, ít nhất cũng phải tốn năm ngày.

Lan Đế thở dài, lập tức cảm thấy bọc da thú trên lưng nặng trĩu, chợt nghĩ tới điều gì, quay đầu liếc nhìn Lăng Hương, hỏi:

- Ta muốn đi vương quốc Tây Hoa, còn muốn đi hoàng cung, ngươi hoàn toàn có thể đi theo cha ngươi đến thành Huyền Vũ mà?

- Ta không cần, cha ta nhất định sẽ không cho ta đi cùng.

Lăng Hương bĩu môi nói, dừng lại một chút rồi tiếp tục nói:

- Huống chi cha ta chưa chắc gì sẽ tham gia hội đấu giá của thành Huyền Vũ, dù sao thì hai nơi cách nhau quá xa.

- Không có chuyện đó đâu, cha của ngươi nhất định sẽ cảm thấy hứng thú.

Lan Đế nói với giọng điệu chắc chắn.

- Vì sao?

Lăng Hương chớp chớp đôi mắt đẹp, nghĩ tới điều gì đó, vội vàng hỏi:

- Trong buổi đấu giá có đồ tốt à?

- Đương nhiên rồi, đồ tốt rất nhiều, cha của ngươi chắc chắn sẽ mua.

Lan Đế ngạo nghễ nói.

- Có vật gì tốt thế, ngươi nói cho ta nghe một chút đi.

Lăng Hương cảm thấy hứng thú hỏi.

- Không nói cho ngươi biết đâu.

Lan Đế sải bước đi thẳng tới trước, chuẩn bị tìm người hỏi thăm về nơi ở của quý tộc thành Hắc Tù.

- Chị à, mau nói cho ta biết đi ~~~

Lăng Hương đuổi theo, vừa đi vừa làm nũng.

- Không.

Lan Đế vẫn dứt khoát từ chối.

- Chị à ~~~

Lăng Hương không buông tha.

…………

Trong thư phòng ở cung điện khu Trung Ương.

Nguyệt Thấm Lan cầm một cuốn sổ ghi chép, thuật lại kế hoạch hành trình ngày hôm nay cho Mục Lương.

- Mười giờ chúng ta sẽ đến Phim Trường, xem tiến độ quay chụp điện ảnh. Một giờ chiều, chúng ta đi...

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nói.

- Chúng ta đến xem Xưởng Chưng Cất Rượu trước.

Mục Lương bình thản nói.

Trung tâm Huyền Vũ được dân chúng đại lục mới vô cùng yêu thích, kiếm lời rất nhiều kim tệ và tinh thạch ma thú cho thành Huyền Vũ, hơn nữa chiếm tỉ lệ rất lớn.

Nhưng sản lượng hàng tháng của Xưởng Chưng Cất Rượu lại có hạn, dẫn đến cung không đủ cầu, mỗi ngày đều có rất nhiều người xếp hàng mua rượu, nhưng thực tế chỉ có một số ít người mua được.

Nguyệt Thấm Lan dừng lại một chút, sau đó yên lặng cầm bút lên sửa chữa và sắp xếp lại hành trình trên sổ tay, thả bút chì xuống, gật đầu nói:

- Vậy buổi chiều không sắp xếp chuyện khác, chỉ đi Xưởng Chưng Cất Rượu thôi.

- Ừ, như vậy được rồi.

Mục Lương gật đầu.

- Vậy ngươi thu dọn một chút, ta đi chuẩn bị xe thú.

Nguyệt Thấm Lan khép sổ lại, xoay người chuẩn bị rời đi.

Anh vươn tay nhìn quần áo mình đang mặc, khẽ cười nói:

- Như vậy rất tốt, không cần thay đổi đâu.

Nguyệt Thấm Lan dừng bước, xoay người lại thanh thúy nói:

- Không được, ngươi cần phải chải tóc lại, quần áo cũng nhăn rồi, hơn nữa còn không đủ hoa lệ và uy nghiêm.

- Chỉ là đi tham quan Phim Trường thôi mà, không cần trang trọng như thế đâu.

Mục Lương cười khổ nói.

- Như vậy cũng không được, ngươi là thành chủ, nhất định phải duy trì hình ảnh cao lớn và uy nghiêm với bên ngoài.

Nguyệt Thấm Lan lắc đầu phủ định.

- Ngươi còn học cách dùng từ của ta.

Anh co giật khóe miệng.

- Từ cao lớn này dùng rất tốt.

Khóe môi của cô cong lên, xoay người phất tay nói:

- Ta sẽ bảo Tiểu Lan tới hầu hạ ngươi thay quần áo.

Mục Lương nhận mệnh cười khổ một tiếng, anh chờ Vệ Ấu Lan đi vào thư phòng, mang đến áo bào mới.

Mười giờ, anh và Nguyệt Thấm Lan, Ly Nguyệt đúng giờ lên xe thú đi Phim Trường.

Phim Trường được xây ở khu vực trống trải ở Ngoại Thành, cách Vệ Thành số một khoảng năm ngàn mét.

Khi gần tới mười một giờ, xe thú Sói Mặt Trăng đã đi tới bên ngoài.

Phim Trường rất lớn, chiếm diện tích bằng phân nửa Vệ Thành, hai nơi đều có tường cao mười mét vây quanh.

Mục Lương phải mất hai ngày để hoàn thành việc xây dựng nơi này, bên trong được chia làm sáu khu lớn, hoàn cảnh mỗi khu đều không giống nhau, có thể quay chụp điện ảnh và phim truyền hình với nhiều cảnh khác nhau.

Cộp cộp cộp ~~~

Tốc độ của bầy Sói Mặt Trăng trở nên chậm lại, chúng nó lôi kéo toa xe tiến vào Phim Trường, cuối cùng dừng lại trên quảng trường nhỏ.

Cửa buồng xe được mở ra, Mục Lương và những người khác từ trên xe bước xuống.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Phim điện ảnh đang được quay chụp ở khu số một, chúng ta qua bên đó đi.

- Ừ, đi thôi.

Mục Lương gật đầu.

Dưới sự bảo vệ của hộ vệ Trung Ương, đoàn người trùng trùng điệp điệp đi đến khu số một.

Khi mọi người tiến vào khu số một của Phim Trường, lọt vào trong tầm mắt là từng dãy phố dài, đa số phòng ốc được làm bằng đá, cũng có một vài ngôi nhà gỗ được người của Xưởng Trang Trí xây từ đêm qua.

Mọi người vừa đi vào khu số một, xa xa đã thấy nhóm của Nguyệt Thấm Di và Tuyết Cơ vây quanh một chỗ nói gì đó.

Tuyết Cơ nắm kịch bản trong tay, xụ mặt nói với Nguyệt Thấm Di và các diễn viên khác.

- Mọi người chú ý vị trí, chúng ta đã diễn tập hai lần rồi, tại sao còn có thể sai vị trí được hả?

Tuyết Cơ xụ mặt, quơ kịch bản trong tay, nghiêm túc nói:

- Phạm vi lấy cảnh của Máy Quay Phim chỉ lớn như vậy, nếu không dựa theo vị trí diễn tập thì sẽ không thể quay thấy bóng dáng, hiểu chưa?

- Ta hiểu rồi.

Nguyệt Thấm Di nghiêm túc gật đầu.

Tuyết Cơ nghiêm túc nói:

- Vị trí của ngươi không có vấn đề, nhưng biểu hiện của ngươi lại không đủ tốt, đừng tiếp tục nhìn về phía ta, như vậy sẽ không chân thực!

- Được.

Nguyệt Thấm Di lắng nghe vô cùng nghiêm túc, cô còn lấy ra giấy bút viết lại những gì vừa nghe.

Sau khi nói xong Nguyệt Thấm Di thì Tuyết Cơ nhìn sang các diễn viên chính, giọng điệu lạnh hơn rất nhiều:

- Vấn đề của các ngươi còn nhiều hơn, lấy sổ ra, ta sẽ nói từng người một.

- Vâng!

Nam chính và nữ chính vội vàng gật đầu, thành thật lấy sổ và bút chì ra, bày ra tư thái khiêm tốn nghe dạy.

- Điểm thứ nhất, biểu hiện cảm xúc của các ngươi không tốt, không phù hợp với bản thân nhân vật, cái này cần chính các ngươi suy xét và nghiền ngẫm.

- Điểm thứ hai, động tác tay chân không được tự nhiên, làm gì có ai đi cùng tay cùng chân hả?

-...

Tuyết Cơ chống nạnh, nói đến nước miếng tung bay, các diễn viên càng ngày càng cúi đầu thấp xuống, bút trong tay viết không ngừng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận