Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 268: Cho Ta Một Căn Phòng Cao Cấp

Anh để bút xuống, cầm lấy dây thước cuộn bằng da rắn, cuộn tròn quanh cánh tay trái.
- Ta hiểu, hoàn toàn chính xác là thuận tiện hơn rất nhiều.
Bên trong cặp mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan tràn đầy kinh ngạc.
Cây thước bằng xương thích hợp với đo chiều dài mặt bằng, mà thước cuộn áp dụng phạm vi lớn hơn.
Mục Lương khẽ cười một tiếng, rồi dùng nghi thức khải linh cho thước cuộn, chế thành linh khí trung cấp.
Những công cụ đo lượng mà anh chế tạo này đều sẽ giao cho Phường Công nghiệp Quân sự, sử dụng làm bản mẫu.
Lại cho bọn hắn dựa theo phương pháp tiêu chuẩn giống nhau, chế tạo ra công cụ thích hợp người thường dùng, cuối cùng đẩy mạnh quảng cáo ra toàn thành.
- Lại thêm một món linh khí trung cấp.
Khóe miệng của Nguyệt Thấm Lan run một cái.
Trong lòng của cô đang suy nghĩ: Cái thước cuộn này cũng có thể dùng như dây roi, chỉ dùng làm công cụ đo lượng, không khỏi quá lãng phí.
- Còn phải làm thước đo góc, com-pa với thước ngắm di động, thước thẻ các loại.
Mục Lương nói thầm một câu.
Thước đo góc làm ra rất đơn giản, chế tạo như cây thước bằng xương.
Dùng xương hung thú đánh bóng thành lát cắt, lại dùng dao khắc ra vạch đo và độ tuyến góc, trước mắt chữ số một lần sẽ có 160 độ.
- Nghi thức khải linh.
Mục Lương khảm nạm tinh thạch hung thú ở trung tâm thước đo góc, nhỏ lên giọt máu, tiến hành nghi thức khải linh.
Ánh sáng màu trắng lóe lên, thước đo góc cấp bậc linh khí trung cấp mới vừa ra lò.
- Lại thêm một món linh khí trung cấp.
Vẻ mặt của Nguyệt Thấm Lan bình tĩnh, đã hơi choáng.
- Com-pa, hay dùng xương thú để làm.
Động tác trên tay của Mục Lương không ngừng, buông thước đo góc xuống, rồi bắt đầu làm com-pa.
Làm com-pa càng đơn giản hơn, một mặt dùng gai của Hoa Ngàn Gai thay thế, một mặt khác thì dùng xương thú, ở phần đuôi chừa lại một cái lỗ vòng tròn, dùng để nhét vào than củi để tô vẽ.
- Đây là dùng để làm gì?
Lúc này, Nguyệt Thấm Lan giống như một đứa bé tò mò, thường xuyên mở miệng hỏi.
- Đây là dụng cụ dùng trợ giúp vẽ hình tròn.
Mục Lương giải thích một câu, sau đó trực tiếp bắt đầu biểu diễn.
Anh cho một đầu gai cắm ở trên da thú, chuyển động một cái chân khác của com-pa, phần đuôi than củi đã để lại dấu vết ở trên da thú, sau đó một vòng kéo dài kết nối lại với nhau, tạo thành một cái hình tròn.
- Thì ra là dùng như vậy.
Nguyệt Thấm Lan đã hiểu ra.
Trong lòng cô càng thêm bội phục sự thông minh của Mục Lương, những công cụ thực dụng này anh làm sao nghĩ ra được?
- Cốc chia độ cũng phải có.
Mục Lương đắm chìm trong thế giới cân nhắc chia độ.
Làm cốc chia độ càng muốn đơn giản hơn, chỉ cần Nguyệt Phi Nhan phối hợp, nấu ra một cái cốc thủy tinh xinh đẹp rồi mới tiếp tục chế tạo ra được.
- Làm cốc chia độ phải để ở phía sau, trước tiên làm cân mới được.
Mục Lương suy nghĩ một chút, lại có dự định mới.
- Cân là cái gì?
Nguyệt Thấm Lan nhìn Mục Lương đang tìm tài liệu, chen hỏi.
- Cân, chính là công cụ dùng để đo trọng lượng vật thể.
Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.
Hiện tại, anh cần chế tác quả cân, đây mới là vật quan trọng nhất của cái cân, vật ấy cần dùng sắt để làm ra.
Đòn cân ngược lại là dễ làm hơn, dùng xương thú làm tài liệu, lại khắc thêm vạch đo.
- Đây là nguyên lý gì?
Nguyệt Thấm Lan mơ hồ, công cụ khác rất dễ hiểu, chỉ là cái cân nhìn vào lại không hiểu.
- Lợi dụng nguyên lý đòn bẩy, kiến thức đó sau này ta sẽ nói tỉ mỉ với ngươi, chờ ta làm xong cái cân trước đã.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Được.
Nguyệt Thấm Lan mấp máy môi hồng, an tĩnh quan sát và ghi chép.
- Vù vù!
Phố Buôn Bán, Thành Huyền Vũ, bão cát thổi bay đầy trời.
- Tam Tinh Lâu, là nơi này.
Đạt Tư dừng bước lại, nhìn trên tòa nhà cao tầng trước mặt một cái, có cái bảng hiệu viết dòng chữ Tam Tinh Lâu.
- Vào xem thử.
Ngõa Nhĩ Cam vỗ hạt cát và bụi bậm trên người, cất bước đi vào Tam Tinh Lâu.
Đạt Tư và những thương nhân khác vội vàng đuổi theo, hơn bốn mươi người đi vào trong sảnh, nhất thời có hơi chật chội.
Bách Biến Ma Nữ đang ngủ gục trên bàn, bị thức dậy, xoa xoa con ngươi, ngáp một cái kéo dài.
Cô miễn cưỡng tinh thần phấn chấn lên, ngước mắt quan sát mọi người, âm thanh lười biếng hỏi:
- Muốn ở lại qua đêm sao?
- Đúng, mỗi người một căn phòng.
Ngõa Nhĩ Cam giơ tay lên xuất ra Lưu Ly lần thứ hai.
- Ngươi muốn dùng vật này trả tiền phòng?
Bách Biến Ma Nữ ngước mắt liếc nhìn Lưu Ly một cái.
- Đúng, đây là Lưu Ly, rất nhiều đại nhân vật đều thích.
Giọng nói của Ngõa Nhĩ Cam có chút chột dạ.
Hắn không từ bỏ, dự định một lần nữa lại dùng thử Lưu Ly, có thể nơi đây sẽ thu.
Bách Biến Ma Nữ đẩy Lưu Ly trở về, thản nhiên nói:
- Xin lỗi, nhà trọ chỉ lấy tinh thạch hung thú.
Từ mười lăm phút trước, Nguyệt Phi Nhan đã tới nhắc nhở với cô.
Ngoại trừ tinh thạch hung thú, bên ngoài đưa thứ khác đều không nhận, nếu như muốn lấy vật đổi vật, trước tiên có thể đi Trân Bảo Lâu.
- Ừ, được rồi.
Khóe miệng của Ngõa Nhĩ Cam run lên, vẻ mặt hơi tiếc nuối thu lại Lưu Ly.
- Tam Tinh Lâu chúng ta có ba loại phòng, các ngươi muốn ở loại nào đây?
Bách Biến Ma Nữ mỉm cười nói.
- Có những loại nào?
Ngõa Nhĩ Cam cẩn thận hỏi.
- Có ba loại phòng Phổ thông, Tiêu chuẩn, Cao cấp.
Bách Biến Ma Nữ vươn ba ngón tay quơ quơ.
- Mỗi loại cần bao nhiêu tinh thạch hung thú ?
Đạt Tư có loại dự cảm xấu.
- Phòng bình thường ở một ngày là mười miếng tinh thạch hung thú sơ cấp trung đẳng, phòng cao cấp chính là mười miếng tinh thạch hung thú sơ cấp thượng đẳng.
Bách Biến Ma Nữ thuần thục giới thiệu xong, cười tủm tỉm hỏi:
- Các ngươi muốn ở loại phòng nào?
- Tê !
Bên trong sảnh tiếp đãi an tĩnh ba giây, ngay sau đó một tiếng hít hơi vang lên.
- Đúng là nhà trọ hút máu người.
Đây là ý nghĩ đầu tiên trong lòng mọi người.
- Ha hả, cái kia, không có căn phòng nào rẻ hơn sao?
Có hành hoang thương nhân lúng túng hỏi.
- Không có.
Bách Biến Ma Nữ lắc đầu nói.
Một vị hành hoang thương nhân khác chỉ vào phòng tiếp đãi hỏi:
- Cái kia, chúng ta có thể ở một đêm ở chỗ này sao?
- Không thể.
Bách Biến Ma Nữ lắc đầu, kiên nhẫn nói:
- Nếu như không ở, có thể đi ra ngoài qua đêm ở bên ngoài đường phố.
Da mặt của hành hoang thương nhân run lên một cái.
Bên ngoài bão cát lớn như vậy, nếu thật ở ngoài đường ngây người một đêm, ngày thứ hai cũng sẽ bị cát đất chôn mất!
- Vậy phòng thông thường là tốt rồi.
- Chuyện kia, đội trưởng nên ở phòng tốt nhất, chúng ta ở phòng thông thường là được rồi.
Hành hoang thương nhân còn lại vội vã mở miệng nói.
Mặt của Ngõa Nhĩ Cam âm u lại, vì sao đội trưởng phải ở tốt nhất?
- Xin lấy ra Văn Điệp Thông Quan, còn có tiền phòng mười miếng tinh thạch sơ cấp trung đẳng.
Bách Biến Ma Nữ lấy ra sổ đăng ký và bút.
- Chuyện kia... Hai người chúng ta có thể ở một căn không?
Có hành hoang thương nhân mặt dày hỏi.
- Đương nhiên, mỗi gian phòng có thể ở hai người.
Bách Biến Ma Nữ mỉm cười nói.
- Vậy ta và hắn ở một phòng.
- Tiền phòng chúng ta chia đều, ta và ngươi ở cùng nhau, như thế nào?
- Có thể, cứ quyết định như vậy.
Tay của Bách Biến Ma Nữ gõ lên mặt bàn, quyết định cho bọn hắn thời gian chia phòng.
Cô nhìn về phía đội trưởng dẫn đoàn, hỏi:
- Có muốn phòng cao cấp không?
Mặt của Ngõa Nhĩ Cam nhăn nhó rất khó nhìn.
Hắn cũng muốn ở phòng thông thường, nhưng mặt mũi lại không cho phép.
Ngõa Nhĩ Cam kiên trì gật đầu một cái, khàn khàn tiếng nói:
- Vậy cho ta một căn phòng cao cấp đi!
Đạt Tư nín cười, sau một khắc lại bị Ngõa Nhĩ Cam ôm đầu vai.
Chỉ nghe thấy, hắn ngoài cười nhưng trong không cười nói:
- Ta ở chung với hắn, đêm đến có việc thương lượng cũng tương đối dễ dàng.
- Ta không…
Đạt Tư tê cả da đầu, mở miệng muốn từ chối.
Chỉ là….
Bạn cần đăng nhập để bình luận