Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2483: Chậm Một Bước! Tòa Thành Chết.

Tây Tây Lý nghiến răng, hung ác nói:

- Đáng ghét, ngươi mới xấu.

- Dễ nhìn hơn ngươi là được.

Phi Phi nói không chút để ý.

- Ngươi mắt mù rồi, ta dễ nhìn hơn ngươi nhiều, hơn nữa còn trẻ tuổi hơn ngươi!

Tây Tây Lý kiêu ngạo hất cằm lên, buông tay Phi Phi rồi sải bước đi ra ngoài.

Đáy mắt của Phi Phi hiện lên ý cười, cất bước không nhanh không chậm đi sau lưng Tây Tây Lý.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tây Tây Lý đi mau mấy bước rồi giảm tốc độ, quay đầu hỏi với giọng điệu không xác định:

- Chúng ta có cần mặc áo khoác che cánh lại không?

Phi Phi nói với giọng điệu bình tĩnh:

- Không cần đâu, nếu bọn họ nói vương quốc Huyền Vũ bao dung toàn bộ chủng tộc, vậy thì chúng ta có thể thử một lần.

- Cũng đúng, vậy đi thôi!

Tây Tây Lý run cánh, bước nhanh về phía Khu dân cư.

Hai người đi dạo dọc theo đường chính, ngắm nhìn các con phố phồn hoa và náo nhiệt xung quanh, ngoại hình của cả hai lập tức hấp dẫn lực chú ý của rất nhiều người.

- Oa, thật là đôi cánh xinh đẹp.

Người qua đường lên tiếng khen ngợi.

- Đó là Tinh Linh, dáng dấp thật là đẹp mắt ~~~

- Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy Tinh Linh, bọn họ tới đây du lịch sao?

Mới đầu Tây Tây Lý còn có chút khẩn trương khi đối mặt với những ánh mắt quan sát kia, nhưng khi nghe rõ ràng lời nói của bọn họ, cô lập tức trầm tĩnh lại.

Cô quay đầu nhỏ giọng nói với người bên cạnh:

- Phi Phi, ta cảm thấy những người này thật sự không có ác ý nha.

Ánh mắt của Phi Phi lấp lóe, gật đầu nói:

- Ừm, chúng ta đi những nơi khác xem thế nào.

- Ừ ừ, đi thôi!

Tây Tây Lý gật đầu nhận đồng, tiếp tục đi dọc theo con phố về phía trước.

…………

- Vù vù vù~

Bên trong vương quốc Ân Tư Khảm, bên trên bầu trời khu vực hoang dã, Mục Lương đón gió phi hành.

An cảm nhận được gần đây có khí tức của Hư Quỷ, căn cứ vào tin tức do các thương nhân cung cấp, đây rất có thể là Vua Hư Quỷ.

Vương quốc Ân Tư Khảm là một vương quốc tầm trung, nằm giữa vương quốc Lan Lư Ba, vương quốc Phúc Nhĩ Kỳ và vương quốc Người Thú.

Mục Lương rời đi vương quốc Phúc Nhĩ Kỳ đã được hai ngày, vẫn đuổi theo khí tức của Hư Quỷ tiến vào vương quốc Ân Tư Khảm.

- Vù vù vù ~~~

Trên không trung, gió to gào thét, Mục Lương cảm nhận được khí tức Hư Quỷ càng ngày càng đậm.

- Ở ngay phía trước sao?

Đôi mắt thâm thúy của Mục Lương hiện lên tia sáng lạnh lẽo, cơ thể lóe lên biến mất tại chỗ.

Anh thi triển Nhảy Vọt Ám Ảnh Vọt, đi xa mấy ngàn mét, một tòa thành cỡ trung ở phía xa tiến vào tầm mắt của anh.

- Có thành!

Con ngươi của Mục Lương co rút lại, trong lòng có dự cảm xấu.

Cơ thể của anh lóe lên biến mất, lúc xuất hiện lần nữa đã ở phía trên tòa thành, anh rũ mắt nhìn xuống tòa thành rách nát, đất đai đã biến khô cằn, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Yết hầu của Mục Lương nhấp nhô, thở dài lẩm bẩm:

- Vẫn là tới chậm một bước rồi.

Tòa thành mà anh nhìn thấy đã trở thành đất chết, trong không khí tràn đầy mùi khét nồng nặc, còn trộn lẫn hơi thở khiến người ta chán ghét.

Cả tòa thành không hề sinh cơ, thoạt nhìn giống như là chưa bao giờ có sinh mệnh tồn tại qua.

- Cộp cộp ~~~

Mục Lương từ trên trời giáng xuống, bước trên con đường nám đen, nhìn phòng ốc và các kiến trúc sụp đổ ở xung quanh, cảm xúc trên mặt anh càng lạnh hơn.

Anh đi dọc theo con phố về phía trước, có không ít bộ phận tay chân đứt gãy của nhân loại vương vãi khắp nơi trên mặt đất, dựa vào chúng nó để phán đoán tình huống thì tòa thành này vừa mới bị tập kích nửa ngày trước.

- Xôn xao ~~~

Ánh mắt của Mục Lương chợt lóe, nhìn về phía con hẻm nằm bên trái, nơi đó có âm thanh truyền đến.

Anh cất bước đi tới, khi đến gần đầu hẻm thì trên đầu xuất hiện một bóng đen, một con Hư Quỷ cấp cao núp ở trên nóc nhà nhào xuống.

Mục Lương bình tĩnh giơ tay lên cách không nắm một cái, Hư Quỷ cấp cao lập tức bị định trụ ở giữa không trung, ngay sau đó cơ thể nổ tung thành huyết vụ đầy trời.

- Còn có Hư Quỷ chưa rời đi sao....?

Anh nhẹ giọng lẩm bẩm, tiếp tục đi tới trước.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Trong vòng nửa tiếng đồng hồ, Hư Quỷ liên tục xuất hiện trong tòa thành chết, bọn nó giống như chó ngửi được vị thịt, không sợ chết mà lao về phía Mục Lương.

- Phốc ~~~

Nhưng toàn bộ lũ Hư Quỷ này đều không thể sống sót vượt quá năm giây ở trong tay Mục Lương, gần như chúng nó vừa mới xuất hiện đã bị giết chết, thi thể cũng bị không gian cắn nuốt của Mục Lương nuốt chửng.

Mục Lương đi lại trong tòa thành này gần một tiếng đồng hồ, không có phát hiện người sống sót, chỉ có thể tiếc nuối rời đi.

Anh bay lên cao, cảm nhận được một khí tức Hư Quỷ khác mạnh mẽ hơn, vì vậy men theo khí tức đuổi theo.

- Vù vù vù ~~~

Gió mạnh thổi tới lạnh thấu xương, ánh mắt của Mục Lương vô cùng bình tĩnh, kì thực sát ý trong lòng đã sắp ức chế không được.

Anh đột nhiên tăng tốc, bay về phía một tòa đại thành khác, nhớ rõ nơi đó là vương thành của vương quốc Ân Tư Khảm.

Vương thành vương quốc Ân Tư Khảm nằm ở khu vực trung bộ vương quốc, tên là thành Ba Bối Đặc, đây là một tòa thành lớn, dân số thường trú vượt qua một triệu người.

Lúc này, trên không trung bên ngoài cách thành Ba Bối Đặc mười ngàn mét, có một mảng sương mù đen lớn đón gió bay tới trước, tốc độ nhanh kinh người.

- Kiệt kiệt kiệt, ta cảm nhận được rồi, trước đó có rất nhiều khí tức Huyết Thực.

Trong sương mù đen truyền ra giọng nói hưng phấn.

Sương mù cuồn cuộn tỏa ra khí tức đáng sợ, đây là do Hư Tam Vương biến thành.

Hư Quỷ trời sinh có thể cảm nhận được khí tức sinh mạng, nơi càng nhiều người thì càng là mục tiêu của Vua Hư Quỷ.

- Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Tam Vương thấy được thành Ba Bối Đặc xa xa, sương mù đen chuyển động kịch liệt.

Trong vương thành, dân chúng kinh ngạc nhìn sương mù đen xuất hiện ở phía chân trời:

- Đó là cái gì?

- Là mây đen, hôm nay sẽ có mưa à?

Có người nói không chút để ý.

- Không đúng, thoạt nhìn không giống như là mây đen....

- ...

Trong ánh mắt tò mò của các dân chúng, Hư Tam Vương hóa thành sương mù đen từ trên trời giáng xuống rồi tràn vào vương thành như dòng nước, cắn nuốt các dân chúng không kịp chạy trốn.

- A ~~~

Những người này kêu la thảm thiết, nhưng mà không ai kiên trì được ba giây trong sương mù đen, huyết nhục trên cơ thể giống như bông tuyết dưới ánh mặt trời, chớp mắt đã bị hòa tan.

- Mau cứu ta, đau quá, bệ hạ…-

Chỉ mới thời gian mấy hơi thở đã có hơn một ngàn người chết đi, trên mặt đất chỉ còn lại xương trắng.

- Cứu mạng, đây là thứ quỷ quái gì thế?

Dân chúng hoảng sợ la hét, bắt đầu chạy trối chết.

- Cái gì thế này? A! Nó dính vào người ta rồi, cứu…

- ...

Càng ngày càng có nhiều dân chúng chạy về phía vương cung.

Sương mù đen di chuyển với tốc độ rất nhanh, chớp mắt đã di động hơn mười mét, tham lam cắn nuốt toàn bộ sinh mệnh, nơi nó đi qua mặt đất trở nên đất khô cằn, thi cốt vương vãi khắp nơi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận