Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 370: Đây Là Muối Tinh

Kỳ Nhông to lớn xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, suýt chút nữa hắn đã không nhận ra được, may mắn vẫn là khí tức quen thuộc.
Kỳ Nhông Năm Màu vừa mới tiến hóa xong, vẫn chưa thể thu liễm tốt khí tức của bản thân.
Cao Thao nói thể khiến cho quần chúng và công nhân đang xếp hàng hơi trấn an lại, mọi người nhao nhao hiếu kỳ quan sát Kỳ Nhông Năm Màu.
- Đây là hung thú cấp bảy!
- Chắc là vậy.
Quần chúng bàn luận ầm ĩ.
- Rốt cuộc thành Huyền Vũ có bao nhiêu hung thú cấp bảy?
Phong Thanh Lang lộ vẻ kiêng kị.
- Xì xì !
Kỳ Nhông Năm Màu đi trên mặt đất, nó đi hai vòng quanh mỏ muối được chất thành núi, sau đó quay đầu lè lưỡi, xốc cái nắp rương hàng lên.
Phong Thanh Lang thấy thế thì ngạc nhiên.
Trước mắt hắn, Kỳ Nhông Năm Màu lại phun ra đầu lưỡi to bằng người lần nữa, cuốn lấy túi da thú đựng mỏ muối ở trên mặt đất, sau đó đặt chúng bỏ vào trong rương hàng.
Chỉ trong chốc lát, ngọn núi nhỏ cao bảy tám mét đã bị dời hết.
Kỳ Nhông Năm Màu quay người rời đi, nó bò dọc theo bên cạnh Tiểu Huyền Vũ đến khu ngoại thành.
- Thật sự không thể trêu chọc vào thành Huyền Vũ được.
Phong Thanh Lang cảm thán một tiếng.
Hắn đột nhiên có chút hâm mộ Hồ Tiên, gia nhập vào thành Huyền Vũ , chắc là sẽ có thể được cuộc sống thoải mái hơn ở thành Vạn Yêu.
Thành Huyền Vũ có nhiều món ăn ngon, khiến cho người ta mơ ước.
Phong Thanh Lang lắc đầu, đánh tan ý nghĩ động tâm của mình.
Hắn đã phải phấn đấu nhiều năm mới giành được địa vị bây giờ, vì vậy hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ.
……
Thành Huyền Vũ, bên trong cung điện Khu Vực Trung Ương.
Mục Lương đang ở trong phòng làm việc, nghiên cứu cách tinh luyện muối.
- Mục Lương, ngươi đang làm gì đấy?
Ly Nguyệt đi vào phòng làm việc, cô thấy anh đang giã một khối muối lớn.
Mục Lương quay đầu liếc nhìn Ly Nguyệt, nhẹ giọng nói:
- Ta đang nghiên cứu cách tinh luyện muối.
- Cần ta giúp một tay không?
Ly Nguyệt ôn nhu hỏi.
- Ta còn đang thí nghiệm, đợi chút nữa có lẽ sẽ cần.
Mục Lương lên tiếng.
Anh cầm lấy khối mỏ muối lớn, dùng cái chày nhỏ đập nát, đập thành những hạt lớn nhỏ như lúa mì.
- Như vậy cũng không khác lắm.
Mục Lương buông cái chày nhỏ ra, anh lại chuyển sang dùng cối xay lúc trước làm bột khoai lang, đổ mỏ muối vừa đập bể vào trong cối đá, một bên thêm nước một bên dùng sức chuyển động cối xay.
Ly Nguyệt thấy thế, chủ động tiến lên tiếp nhận đẩy cối xay, không tốn sức đẩy cối xay cạc cạc vang dội.
Cối xay nghiền nát qua mỏ muối đã biến thành bột mịn.
Sau khi bột muối hòa vào nước, nước trở thành màu xám đen đục ngầu, nước chảy vào than chì phía dưới đã được chuẩn bị trong thùng lưu ly.
Mấy cân mỏ muối vỡ nát, sau khi nghiền chỉ lấy được nửa thùng đục ngầu.
- Mục Lương, đây thật sự là làm muối sao?
Ly Nguyệt hoàn toàn xem không hiểu thao tác này, muối đâu?
- Đừng nóng vội, vừa rồi chỉ là bước bắt đầu thôi.
Mục Lương thản nhiên nói.
Anh giơ tay lên tùy ý ngưng kết ra một cái thùng lưu ly khác, tìm đến mấy tấm vải bố che trên miệng thùng, lại rót nước đục ngầu vào, tiến hành lần lọc đầu tiên.
Rào rào !
Rất nhanh đã xong nửa thùng nước, sau khi lọc qua có rất nhiều chất bẩn nhỏ trên lớp vải.
Mục Lương xốc lên vải, nước trong thùng đã không còn vẩn đục như vậy nữa, từ màu xám đen ban đầu biến thành màu nâu.
- Màu nhạt đi rồi.
Ly Nguyệt khẽ nhếch môi hồng.
- Đó là bởi vì một số tạp chất trong nước đã bị loại bỏ.
Mục Lương nhẹ giọng giải thích.
Ly Nguyệt cái hiểu cái không gật đầu, lại hỏi:
- Vậy muối kia đâu? Ở trong nước sao?
- Ừm, muối đều ở trong nước.
Mục Lương gật đầu.
- Ta hiểu rồi.
Ly Nguyệt như có điều suy nghĩ nói.
Cô nhớ rõ, trước đây khi làm ra bột khoai lang, trình tự làm cũng giống như bây giờ, bột khoai lang đều ở trong nước.
Mục Lương lại tìm mấy miếng vải mới, một lần nữa che trên thùng, sau đó lại lọc nước màu nâu lần thứ hai.
Trải qua lần lọc thứ hai, màu nước lại xảy ra thay đổi, từ màu nâu ban đầu biến thành màu nâu đỏ nhạt.
Bào chế theo đúng cách trên, Mục Lương lại tiến hành lần lọc thứ ba.
Trải qua ba lần lọc bỏ, nước trong thùng lưu ly đã biến thành màu hồng nhạt.
- Nhìn như vậy sạch sẽ hơn nhiều rồi.
Ly Nguyệt ôn nhu nói.
Mục Lương gật đầu nói:
- Ừm, hầu hết tạp chất đã bị loại bỏ ra ngoài, tiếp theo ta sẽ tách một số tạp chất độc hại ra khỏi nước.
Anh vươn tay ra, ở trên tay ngưng tụ lưu ly, chế thành một ống dẫn lưu ly hình kèn.
Mục Lương tìm đến mấy khối than củi, đây là nguyên liệu lúc trước dùng để xử lý hung thú, là mảnh gỗ còn lại sau khi thiêu đốt.
- Những than củi này có thể làm gì?
Ly Nguyệt kinh ngạc hỏi.
- Than củi không chỉ được dùng để thiêu đốt, nó còn có thể hấp thụ rất nhiều chất độc.
Mục Lương ôn hòa giải thích:
- Cho nên có thể dùng nó để tách tạp chất độc hại có trong nước muối ra ngoài.
- Ra là vậy?
Đôi mắt màu trắng bạc của Ly Nguyệt tỏa sáng lấp lánh, cô rất ngạc nhiên về trình độ kiến thức uyên bác của Mục Lương.
Mục Lương dùng vải bọc than củi lại, sau đó đặt nó vào trong ống dẫn lưu ly hình kèn, nhắm ngay phần đầu ống hẹp sạch sẽ đặt vào thùng lưu lý, chuẩn bị tiến hành lần lọc thứ tư.
Dòng nước chậm rãi chảy qua than củi, màu nước nhỏ xuống đã trở nên nhạt hơn, chảy vào trong thùng lưu ly.
- Màu sắc lại thay đổi rồi.
Ly Nguyệt kinh ngạc lên tiếng.
- Muối lần này lấy được chính là muối an toàn không độc hại, trình tự làm việc tiếp theo chính là sấy khô nước, chúng ta có thể thu được muối thường dùng.
Mục Lương lấy ống lưu ly hình kèn ra.
Trong tay anh phun ra lửa bao trùm quanh thùng lưu ly, nhanh chóng làm bốc hơi hết lượng nước có trong nước muối.
- Ùng ục !
Nước màu xanh rất nhanh đã bị giảm bớt, đây là do Mục Lương sử dụng năng lực Điều Khiển Nguyên Tố Nước.
Thời gian đang trôi qua, thùng lưu ly chịu nhiệt độ thiêu đốt cao, nước màu xanh hoàn toàn bốc hơi cạn khô, chỉ còn lại có một tầng kết tinh màu xanh nhạt.
- Đây chính là muối sao?
Ly Nguyệt cúi người kinh ngạc nói.
Thứ này không giống với muối đã thấy lúc nãy.
Cô nhớ rõ, muối trong phòng bếp là màu xám, bên trong còn có rất nhiều tạp chất, thoạt nhìn cũng không sạch sẽ.
- Đây là muối tinh, tốt hơn nhiều so với muối chúng ta dùng trước đó.
Mục Lương cười nhạt nói.
Trong tay anh phun ra khí tức hàn băng, làm cho thùng lưu ly nhanh chóng hạ nhiệt.
sau đó đưa tay cạo một khối muối tinh, đặt vào trong miệng nếm chút.
- Ừm, vị ngon hơn nhiều.
Mục Lương hài lòng gật đầu.
Mặc dù không bằng muối tinh màu trắng dùng ở Địa Cầu, nhưng cũng bỏ rơi mấy con phố muối sử dụng trước đó.
- Ta nếm một chút.
Ly Nguyệt cầm lên một ít muối, bỏ vào trong miệng tinh tế thưởng thức.
- Mặn quá.
Khuôn mặt xinh đẹp của cô nhăn lại, le lưỡi nhổ ra.
- Ha ha ha, uống nước đi.
Mục Lương không nhịn được bật cười, giơ tay lên ngưng tụ ra nước sạch, đưa đến bên môi cô gái tóc trắng.
- Ừng ực ừng ực !
Ly Nguyệt mở miệng hút một cái, dòng nước trong đang lơ lửng tiến vào trong miệng, hòa tan vị mặn.
- Khụ khụ !
Cô ho nhẹ hai tiếng, cảm giác thoải mái hơn.
- Sao vậy?
Mục Lương thu lại muối tinh trong thùng, dùng lưu ly ngưng tụ thành một chiếc bình, vừa khéo đổ đầy chiếc bình nhỏ.
- Đúng là tốt hơn rất nhiều muối chúng ta thường dùng.
Ly Nguyệt nói với vẻ mặt nghiêm túc.
- Vậy sau này hãy dùng muối tinh nấu ăn.
Mục Lương thoả mãn gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận