Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 749: Xe Ngựa Công Cộng, Trạm Chờ

- Hôm nay, ta rảnh rỗi, Ti Toa Lệ cũng được nghỉ thì tốt rồi...

An Kiệt Lạp nhỏ giọng thầm thì một câu.

Cô nhớ tới người bạn thân cùng gia nhập vào Đội Ám Sát U Linh Chiến Thuật.

Đó là vì ngoại trừ cha của cô ra, ở thành Huyền Vũ, cô không có nhiều bạn bè.

Tất nhiên, sau khi gia nhập vào đội Ám Sát U Linh Chiến Thuật, tự nhiên cô đã trở thành bạn bè với những đội viên khác.

- Đi ăn sáng trước đã.

An Kiệt Lạp mang theo mái tóc dài rối tung đã khô một nửa ở sau lưng, đẩy cửa rời khỏi phòng.

Bảy giờ ba mươi phút, trong phòng ăn tầng sáu có rất ít người tới ăn sáng.

An Kiệt Lạp quen đường quen nẻo lấy khay thức ăn, ở chỗ quầy hàng lựa chọn món ngon mình thích.

- A, ngày hôm nay có thịt hầm lạc.

Đôi mắt màu cam của cô sáng lên.

Thứ gọi là thịt hầm lạc chính là dùng hạt đậu phộng hầm với thịt của Thỏ Tai Cụp Lông Nhung.

Bây giờ, số lượng Thỏ Tai Cụp ở trại chăn nuôi khá nhiều, bước đầu có thể cung ứng tiêu dùng lên cao.

- Đây là mệnh lệnh của đại nhân, sau này mỗi ngày đều sẽ có rau xanh làm thành món ăn, giá cả cũng giống với món ăn phổ thông.

Nhân viên phục vụ giải thích.

- Đại Nhân thật tốt.

Từ đáy lòng An Kiệt Lạp cảm thán một tiếng.

- Đúng vậy, Thành Chủ là người tốt nhất trên thế giới này.

Đầu bếp lộ vẻ sùng bái, cảm thán nói.

An Kiệt Lạp mỉm cười gật đầu, bưng khay thức ăn tìm một chỗ trống rồi ngồi xuống, bắt đầu thưởng thức bữa sáng ngon miệng.

Ngao ô ~~

- Ngon quá.

An Kiệt Lạp nhai đậu phộng mềm nhuyễn, đáy mắt màu cam tràn đầy vẻ kinh ngạc và vui sướng.

Miếng thịt hầm tan trong miệng, sau khi kết hợp với đậu phộng được đun nhừ, vị rất phong phú.

An Kiệt Lạp miệng lớn ăn thịt, đôi mắt đẹp tỏa ánh sáng, cô thở dài nói:

- Ăn ngon quá, thật sự ăn ngon quá!!

Hơn nửa giờ sau, cô chậm chạp bưng khay thức ăn trống không lên, bỏ lại trên quầy.

- Bây giờ đi gặp cha thôi, cũng không biết hắn thế nào rồi....

An Kiệt Lạp nhớ tới hơn một tháng nay đã không gặp cha.

Từ khi cô gia nhập vào đội Ám Sát U Linh Chiến Thuật, vẫn chưa về gặp cha.

Một là vì lúc hai người nghỉ phép đều không có trùng ngày nhau.

Hai là cô mới gia nhập đội Ám Sát U Linh Chiến Thuật nên ban đầu có rất nhiều thứ đều phải học tập, cũng phải đi chấp hành nhiệm vụ.

Cô ra khỏi nhà ăn, đi thang máy tới tầng một, sau khi rời khỏi Trung Ương thì chậm rãi đi về hướng khu dân cư.

Lúc rảnh rỗi, An Kiệt Lạp lại đi ngắm phong cảnh thành Huyền Vũ, phát hiện nơi đây nhìn đẹp hơn so với quá khứ.

Cô chậm rãi đi tới khu dân cư, nhìn thấy bên sân rộng mới xây một Trạm Chờ Xe cao nửa mét, rộng ba mét, dài sáu mét.

Ở sát Trạm Chờ Xe đang dựng một tấm gỗ, trên đó viết Trạm Quảng Trường Nội Thành.

- Đây là cái gì vậy?

An Kiệt Lạp chớp chớp đôi mắt màu cam, nghi ngờ nói.

Đạp đạp đạp... Âm thanh huyên náo truyền đến, hai con Lợn Răng Nanh đang kéo xe lưu ly chạy tới.

Dưới sự khống chế của người điều khiển xe, xe ngựa vững vàng đứng ở bên cạnh Trạm Chờ.

Cửa buồng xe mở ra, độ cao ngang bằng với Trạm Dừng.

- Muốn tới 'Trạm Phố Buôn Bán Ngoại Thành' thì nhanh lên xe, đủ người sẽ lên đường.

Phu xe lớn tiếng hô một câu.

- Ta muốn đi.

Dân trong thành đứng ở trạm chờ đợi đã lâu vội vã đi lên trước.

- Bọn hắn đều đọc báo chí, đối với 'Phương Tiện Giao Thông Công Cộng’ kiểu mới cũng có sự hiểu biết nhất định.

Rất nhiều người tới Phố Buôn Bán làm thợ sửa chữa, mọi người đều tới sớm xếp hàng chờ ngồi xe ngựa.

- Phí lên xe là một xu Huyền Vũ.

Người điều khiển xe đưa tay gõ cửa xe một cái, bên cạnh là rương lưu ly cao nửa mét.

Đây là rương tiền, bên cạnh nó có một cái lỗ bỏ tiền dài mười cen-ti-mét.

Trên rương tiền có viết nhắc nhở: Lên xe xin bỏ vào một xu Huyền Vũ.

Dân trong thành lên xe trước, tự giác chuẩn bị xong một đồng Huyền Vũ bỏ vào rương tiền, sau đó ở trong xe tìm chỗ ngồi xuống.

- Xe này rất giống với xe ngựa mà Đại Nhân xuất hành!

Đôi mắt đẹp của An Kiệt Lạp tỏa sáng lấp lánh, nàng học theo dáng vẻ của những người khác, lấy một xu Huyền Vũ bỏ vào rương tiền.

- Tiểu thư, mau tìm chỗ ngồi xuống, rất nhanh sẽ lên đường.

Phu xe tốt bụng nhắc nhở.

- Ồ ồ, được.

An Kiệt Lạp tò mò đi vào trong xe.

Trong xe có hai mươi chỗ ngồi, lúc này đã ngồi đầy hơn phân nửa, cô tìm một chỗ gần cửa sổ ngồi xuống, hơi nghiêng người về phía sau dựa lưng vào ghế pha lê, khiến người ngồi có thể thoải mái chút.

- Đây, đây là chỉ đi Phố Buôn Bán ở ngoại thành sao?

An Kiệt Lạp hiếu kỳ hỏi.

- Hiện tại, chiếc xe này chỉ đi Phố Buôn Bán thôi.

Người điều khiển xe quay đầu lại, tốt bụng nhắc nhở:

- Nếu như ngươi muốn đi khu công xưởng thì phải ngồi thêm một chiếc xe ngựa khác.

- Cảm ơn, ta chỉ hỏi vậy thôi.

An Kiệt Lạp lễ phép đáp lại cảm ơn.

Một lát sau, lại có mấy người lên xe, khiến mấy chỗ ngồi còn lại được ngồi đầy.

- Mọi người ngồi vững, bây giờ sẽ xuất phát.

Phu xe nhắc nhở một tiếng.

Hắn ngồi thẳng người, kéo dây cương, nhẹ nhàng đánh vào người con Lợn Tám Răng Nanh, cho ra chỉ lệnh đi.

Gào gào~~

Lợn Tám Răng Nanh gào một tiếng, cất bước di chuyển kéo trước xe ngựa.

Lộc cộc lộc cộc...

Lợn Tám Răng Nanh bắt đầu chạy, khoang xe cũng bắt đầu chấn động theo, tần suất không cao, người bình thường có thể chịu được...

Keng keng keng ~~

- Nhường một chút.

Phu xe lay động chuông lắc trong tay, nhắc nhở người đi trên đường.

- Hả, đây là cái gì?

Có dân trong thành nghi hoặc hỏi.

- Đây là kiểu xe ngựa mới, chỉ cần một xu Huyền Vũ là có thể đưa ngươi đi tới Phố Buôn Bán và khu công xưởng, có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian đi đường.

Dân trong thành tốt bụng cho ra lời giải thích.

Trong xe, An Kiệt Lạp nhìn ra ngoài của sổ xe, cảnh đường phố rất nhanh đã bị khuất ở phía sau, ánh mắt cô đầy vẻ kinh ngạc, tốc độ này không chậm hơn lúc cô chạy hết sức.

Năng lực thức tỉnh của cô là ‘Tốc độ gấp bội’, sau khi gia nhập vào đội Ám Sát U Linh Chiến Thuật, dựa vào Quả Tinh Thần, cô đã thành công đột phá vào cấp ba.

Nói cách khác, tốc độ cô chạy đã gấp ba tốc độ của người bình thường.

Mà tốc độ xe ngựa đi tới tương đương với người thường chạy với tốc độ gấp ba bốn.

Xe ngựa rời khu dân cư, chạy ra khỏi thành đi trên đường chính.

Mười phút sau, xe ngựa thông qua kiểm tra vượt qua nội thành, lái vào con đường chính của ngoại thành.

Tầm mắt nhìn ra ruộng đồng mênh mông vô bờ, làm cho dân trong thành đang ngồi trong xe không ngừng kinh hô.

- Thật lớn, ta nhớ lúc vừa tới thành Huyền Vũ, không có nơi này.

Bọn họ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy ngoại thành sau khi cải tạo, thán phục với sự thay đổi của thành Huyền Vũ.

Lòng trung thành của những người dân trong thành này đối với thành Huyền Vũ càng ngày càng sâu.

Xe ngựa nhanh chóng đi tới, An Kiệt Lạp xuyên qua cửa sổ xe, thấy được ngã tư đường phía trước, cũng nhìn thấy cột mốc đường dựng đứng kia.

Ở bên cạnh cột mốc đường cũng có bảng một trạm chờ cao nửa mét.

- Đến ‘Trạm 1: Ngã Tư Đường’ rồi, có ai muốn xuống xe không?

Người điều khiển xe cũng không quay đầu lại hô một câu.

Không gian im lặng, không ai đáp lại.

- Vậy cứ tiếp tục đi thôi.

Phu xe vung dây cương, Lợn Tám Răng Nanh chạy nhanh hơn.

Bạn cần đăng nhập để bình luận