Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 949: Đến Đảo Người Cá Trước Rồi Đi Cốc Phi Long

Na An đưa tay muốn giới thiệu người bạn tốt bên cạnh mình, cô nói:

- Mục Lương các hạ, vị này chính là A Vũ, là đội trưởng đội thủ vệ của tộc ta.

- Chào Mục Lương các hạ.

A Vũ cố gắng thay thế sự cứng ngắc trên khuôn mặt mình bằng một nụ cười.

- Xin chào.

Mục Lương lạnh nhạt gật đầu, anh không cảm thấy hứng thú với hắn.

- Mục Lương các hạ, ta đã thương lượng xong với tộc trưởng.

Na An nghiêm túc nhìn về phía Mục Lương.

Cô không ngồi xuống, mà tiếp tục nói:

- Có thể dùng Cá Chuồn và Thú Trân Châu làm giao dịch, cộng thêm một gốc cây san hô biển sâu ngàn năm, khẩn cầu ngài các hạ hỗ trợ chúng ta giải quyết sào huyệt hư quỷ.

……….

Mục Lương nâng hỏi:

- Ngươi nói San Hô Biển Sâu ngàn năm là cái gì?

- Mục Lương các hạ không biết San Hô Biển Sâu sao?

Na An kinh ngạc nói.

- Không biết.

Mục Lương bình tĩnh trả lời.

San hô trong thế giới này, nói không chừng hoàn toàn không giống với san hô ở Địa Cầu mà anh từng biết. Thực vật mà anh chưa thấy qua, khẳng định là không biết.

Na An nghiêm túc nói:

- San Hô Biển Sâu ngàn năm, là một trong những nguyên liệu chủ yếu để luyện chế bí dược cường hóa thân thể cấp sáu và cấp bảy.

Con ngươi màu đen của Mục Lương sáng lên, nguyên liệu để luyện chế ra bí dược cường hoá thân thể cấp sáu và cấp bảy, cái này thật hấp dẫn người khác.

Trên mặt anh vẫn không thể hiện cảm xúc gì, chỉ lạnh nhạt nói:

- Nếu các ngươi có phương pháp luyện chế bí dược cường hoá thân thể cấp sáu và cấp bảy, thì chúng ta có thể giao dịch.

- Chuyện này...

Na An cảm thấy do dự.

Tộc Người Cá đúng là có phối phương luyện chế bí dược cường hoá thân thể cấp sáu và cấp bảy, nhưng không được tộc trưởng cho phép, cô không dám tự tiện quyết định chuyện này.

- Được.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà A Vũ lại lên tiếng vào lúc này.

Na An nghiêng đầu kinh ngạc nhìn về phía A Vũ, con ngươi màu tím tràn của cô đầy dấu hỏi.

- Không phải ngươi đã nói chúng ta sẽ trả giá tất cả để bảo đảm sự an toàn cho đảo Người Cá hay sao? Còn luyến tiếc những thứ này làm gì?

A Vũ nho nhỏ nói một câu.

Hô…

Na An lập tức cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Đúng vậy, nếu tộc Người Cá không thể tiếp tục truyền thừa được, chẳng phải giữ phối phương bí dược cường hoá thân thể lại cũng vô dụng hay sao. Tộc trưởng tộc Người Cá đã nói qua, chỉ cần có thể bảo hộ được tộc Người Cá bất diệt, vậy tất cả đều đáng giá.

Na An nhìn về phía Mục Lương, nghiêm túc nói:

- Mục Lương các hạ, chúng ta nguyện ý dùng Thú Trân Châu, Cá Chuồn, San Hô Biển Sâu ngàn năm và phối phương luyện chế bí dược cường hoá thân thể cấp sáu và cấp bảy đến làm giao dịch.

- Được, giao dịch này ta làm.

Mục tức lạnh nhạt cười

- Thật tốt quá.

Na An hưng phấn kêu to một tiếng, sau đó gấp gáp hỏi:

- Vậy, Mục Lương các hạ, khi nào thì chúng ta xuất phát?

- Ngày mai.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Ngày mai, cũng là ngày anh ước định cùng Bố Vi Nhân rời bến.

Anh mở miệng hỏi:

- Từ Thành Bắc Hải xuất phát, tiện đường tới đảo Người Cá hơn hay tiện đường tới cốc Phi Long hơn?

- Đương nhiên là đảo Người Cá.

Na An không chút do dự nói.

- Thật sự?

Mục Lương nhướng mày.

- Giả.

Diêu Nhi yên lặng nói một tiếng, Mục Lương cười như không cười nhìn cô gái người cá.

- Thật sự mà!

Ánh mắt Na An mơ hồ, khuôn mặt tươi cười của cô hơi hơi phiếm hồng, nói chuyện cũng có chút ngập ngừng. Diêu Nhi ở bên cạnh Mục Lương phồng đôi má bánh bao, giọng vô cùng khẳng định nói:

- Ngươi nói dối.

- Làm sao mà ngươi biết?

Na An trừng mắt nhìn cô hầu gái nhỏ.

- Cô bé này có thể nhìn thấu những lời nói dối.

Mục Lương nhẹ nhàng giải thích.

Na An nghẹn lời, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trong nháy mắt trở nên đỏ bừng, cô xấu hổ không biết phải nói gì.

A Vũ đứng lên, xoay người hành lễ, thành khẩn nói:

- Mục Lương các hạ, thực sự ra đảo Người Cá của chúng ta không tiện đường, nhưng tình huống lại khẩn cấp hơn rất nhiều. Hy vọng các hạ có thể đi tới đảo Người Cá của chúng ta trước.

Diêu Nhi vẫn phồng má, nhưng lại không nói gì.

- Từ đảo Người Cá của các ngươi đi tới cốc Phi Long, cần bao nhiêu thời gian?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

- Dựa vào tốc độ bơi của Cá Chuồn, cần thời gian hai giờ.

Na An nhỏ giọng nói.

- Ừm, vậy cũng không xa, có thể đi đảo Người Cá trước.

Mục Lương lạnh nhạt gật đầu.

Trong lòng anh thầm tính toán một chút, trước đi đảo Người Cá sau lại tới cốc Phi Long, cuối cùng vòng về thành Huyền Vũ, còn có thể trở về trước khi Hội nghị Thánh Địa tổ chức mấy ngày.

- Mục Lương các hạ, cám ơn ngài.

Na An mạnh mẽ ngẩng đầu, vô cùng kích động xoay người hành lễ.

- Hôm nay, các ngươi cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, đúng bảy giờ ngày mai chúng ta sẽ xuất phát.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

- Vâng.

Na An và A Vũ lần thứ hai xoay người thi lễ với Mục Lương.

Mục Lương nghiêng đầu ôn hòa nói:

- Diêu Nhi, mang hai người này đến Thiên Điện nghỉ ngơi.

Anh còn muốn đi sắp xếp công việc, lần này có thể anh sẽ rời khỏi nơi này trong một tháng, có rất nhiều việc cần phải dặn dò mọi người.

- Vâng.

Diêu Nhi dịu dàng lên tiếng.

Cô bé nhìn về phía cô gái người cá cùng A Vũ, đưa tay ra hiệu cho họ:

- Hai vị, xin theo ta.

- Được.

Na An và A Vũ liếc nhau, đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Ba người rời đi, phòng tiếp khách chỉ còn lại hai người Ngải Lỵ Na và Mục Lương.

- Mục Lương, ta cũng có việc phải rời đi.

Ngải Lỵ Na nói xong, đang muốn xoay người rời đi.

- Chờ một chút.

Mục Lương mở miệng ngăn cản cô.

Ngải Lỵ Na chớp chớp con ngươi hồng nhạt, hỏi:

- Đại nhân còn có chuyện gì muốn nói với ta sao?

- Không Quân huấn luyện thế nào?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

Ngải Lỵ Na không chút suy nghĩ mở miệng báo cáo:

- Huấn luyện nhảy dù đã xong, kế tiếp vẫn là huấn luyện sức mạnh cơ thể.

- Ừm, trong khi huấn luyện sức mạnh thì bắt đầu huấn luyện tính thích ứng của bọn họ với tọa kỵ phi hành đi.

Mục Lương dặn nói.

- Hiện tại bắt đầu luôn sao?

Ngải Lỵ Na kinh ngạc hỏi.

Cô nhớ rõ Mục Lương đã nói qua, phải đợi ba tháng huấn luyện tân binh chấm dứt, mới có thể huấn luyện tọa kỵ phi hành.

- Thời gian không còn nhiều lắm, chúng ta phải làm cho bọn họ quen thuộc với tọa kỵ phi hành trước dự kiến.

Mục Lương giải thích nói.

- Vâng, ta hiểu rồi.

Ngải Lỵ Na rất nghiêm túc gật đầu.

- Số lượng yên phi hành có đủ hay không?

Mục Lương hỏi.

Ngải Lỵ Na sắc bén nói:

- Đủ, Xưởng Linh Khí đã sản xuất đủ yên bay, toàn bộ chúng đều được cất giữ trong kho hàng rồi, tùy thời đều có thể đem ra sử dụng.

- Vậy bắt đầu huấn luyện tọa kỵ phi hành đi.

Mục Lương khoát tay áo.

- Vâng.

Ngải Lỵ Na nâng tay lên chào theo nghi thức quân đội, sau đó, xoay người rời khỏi phòng tiếp khách, đi về hướng căn cứ huấn luyện Không Quân để truyền đạt mệnh lệnh.

Trong hành lang của cung điện, Diêu Nhi đi ở phía trước, cô gái người cá và A Vũ theo ở phía sau.

Hai đôi mắt của hai người không ngừng đánh giá hoàn cảnh trong cung điện, trong lòng bọn họ đều sợ hãi than không thôi, nơi này còn đẹp hơn nhiều so với đất tổ của tộc Người Cá.

- …Cái kia, ngươi thật sự có thể nhìn thấu những lời nói dối?

Na An nhỏ giọng hỏi.

- Đúng, đó là năng lực giác tỉnh của ta.

Diêu Nhi ngây thơ nói.

- …

Khoé mắt Na An giật giật một cái.
Bạn cần đăng nhập để bình luận