Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2649: Hơn Nửa Đêm Cô Đơn Khó Nhịn?

Những tên trưởng lão Thành Tương Lai không thiếu làm đủ chuyện thương thiên hại lý, san bằng cũng là lựa chọn tốt.

Hắn không có hảo cảm đối với thành Tương Lai, đặc biệt là khi biết thí nghiệm Linh Khí Cơ Thể Người tồn tại thì càng chán ghét đến tột cùng.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói:

- Mục Lương, nói vậy thì Già Lạc cũng hiểu biết một chút, không phải trước kia nàng ấy từng người của thành Tương Lai sao?

Mục Lương gật đầu nói:

- Dạo gần đây nàng ấy bề bộn nhiều việc, chờ qua một đoạn thời gian rồi ta sẽ hỏi lại sau.

Xưởng đóng tàu mới đã được đưa vào sử dụng, hiện nay có ba chiếc chiến thuyền đang trong quá trình xây dựng, cần Già Lạc giám sát liên tục, không có thời gian cho việc khác.

Mục Lương chợt hỏi:

- Hiện tại nhóm Tân Tây đang ở đâu?

- Cái này thì ta không biết, ngươi hỏi Phi Nhi hay các tiểu hầu gái khác đi.

Hi Bối Kỳ thanh thúy nói.

- Ừm, bảo Phi Nhi tiến vào đây đi.

Mục Lương gật đầu một cái.

Hi Bối Kỳ xoay người rời đi thư phòng, gọi Phi Nhi tiến đến.

Cầm Phi Nhi ngoan ngoãn hỏi:

- Bệ hạ có gì phân phó ạ?

Mục Lương hỏi:

- Ừm, Tân Tây và Cầm Vũ hiện giờ đang ở đâu?

Cầm Phi Nhi cố nhớ lại nội dung trong sổ ghi chép ở Phòng Liên Lạc, sau đó cung kính trả lời:

- Bệ hạ, Cầm Vũ đại nhân và Tân Tây đại nhân đang trên đường đi đến thành Rắc Tân.

Thành Rắc Tân là một tòa thành cỡ trung, nơi đó đang bị đàn Hư Quỷ quấy rầy cả ngày lẫn đêm, nếu như không ai trợ giúp thì nhiều lắm là chống đỡ thêm một ngày nữa sẽ bị Hư Quỷ công phá, đến lúc đó ba chục ngàn dân chúng trong thành sẽ bị Hư Quỷ huyết tẩy không còn một mống.

Mục Lương nghĩ tới điều gì đó, đôi mắt thâm thúy sáng lên:

- Thành Rắc Tân à... Ta nhớ nơi đó không xa thành Tương Lai là mấy.

- Đúng vậy, lấy tốc độ của phi thuyền vận chuyển, bay khoảng nửa ngày là có thể đến nơi.

Hi Bối Kỳ gật đầu.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, bình thản nói:

- Vậy hãy để Tân Tây và Cầm Vũ giải quyết Hư Quỷ ở thành Rắc Tân, sau đó lại thuận tiện ghé thành Tương Lai một chuyến.

- Ngươi định bắt hai vị trưởng lão thành Tương Lai trở lại đây sao?

Đôi mắt vàng óng của Hi Bối Kỳ sáng lên.

Từ sau khi Già Lạc rời khỏi thành Tương Lai, Linh khí sư Cao cấp ở thành Tương Lai chỉ còn lại hai người là Chí Hải và Phong Vũ, đồng thời cũng là hai kẻ đầu têu việc thí nghiệm "Linh Khí Cơ Thể Người".

Mục Lương vươn tay nhẹ nhàng gõ trán cô gái Ma Cà Rồng, buồn cười nói:

- Sao có thể nói là bắt chứ, chỉ là mời bọn họ về đây để bàn luận một chút kỹ thuật y học thôi.

Hắn đã để hai vị trưởng lão Thành Tương Lai được tự tại quá lâu rồi, giờ là lúc phải xử lý bọn họ.

Theo hắn được biết, khi thủy triều Hư Quỷ lần trước tiến đến thì thành Tương Lai đã chết rất nhiều người, hơn nữa nguyên nhân đều là bởi vì thí nghiệm "Linh Khí Cơ Thể Người".

- Một khi bọn họ tới đây thì đừng hòng trở về nữa, cái này không phải bắt thì là gì chứ?

Hi Bối Kỳ nhỏ giọng thầm thì.

- Cái gì cơ?

Mục Lương mỉm cười hỏi.

- Không, không có gì.

Khuôn mặt xinh đẹp của Hi Bối Kỳ ửng đỏ.

Mục Lương liếc nhìn Cầm Phi Nhi, nói:

- Được rồi, ngươi đi xuống đi.

- Vâng.

Cầm Phi Nhi ngoan ngoãn hành lễ, xoay người rời khỏi thư phòng.

Hi Bối Kỳ nghĩ tới điều gì đó, quay đầu hỏi:

- Mục Lương, ngươi có định tổ chức Hội Nghị Thánh Địa không?

- Hội Nghị Thánh Địa à...

Mục Lương nhẹ nhàng gõ ngón tay lên tay vịn tọa ỷ, trầm giọng nói:

- Chuyện Hư Quỷ Hoàng nên nói cho mọi người biết, đúng là nên mở Hội Nghị Thánh Địa một lần nữa, chỉ là tụ tập bọn họ qua đây là việc không thực tế, phải nghĩ biện pháp chuyển thành trực tuyến mới được.

Hiện tại Hư Quỷ tàn sát bừa bãi ở đại lục cũ, các đại thành chủ bận rộn mệt bở hơi tai, chớ đừng nhắc tới việc đi đến vương quốc Huyền Vũ mở hội nghị.

- Trực tuyến?

Hi Bối Kỳ ngẩn ngơ, Hội Nghị Thánh Địa trực tuyến là cái gì và nên mở như thế nào?

Sáng sớm.

Trong nhà ăn tại cung điện.

Nguyệt Phi Nhan đi vào nhà ăn, nhìn thấy Hi Bối Kỳ lộ ra vẻ mặt ỉu xìu, tò mò hỏi:

- Hi Bối Kỳ, tối hôm qua ngươi không ngủ ngon sao?

- Đúng vậy, ta không ngủ được.

Hi Bối Kỳ nói với giọng điệu u oán.

Tối hôm qua cô đi thư phòng tìm Mục Lương, vốn dĩ là định giải quyết vấn đề "Buổi tối không thể chợp mắt" của mình, thế nhưng lại không nghĩ rằng bởi vì nhắc đến chuyện mở Hội Nghị Thánh Địa trực tuyến mà hắn lập tức đâm đầu vào phòng làm việc.

Cô gái Ma Cà Rồng đợi nửa giờ ở thư phòng nhưng Mục Lương vẫn không trở về, cô đành trở về Thiên Điện, kết quả chính là trằn trọc một đêm không ngủ.

Nguyệt Phi Nhan lẩm bẩm:

- Ngươi đi làm ăn trộm sao, tối hôm qua lại không sao xảy ra nha, sao lại không ngủ ngon chứ?

- Ta đơn thuần là ngủ không được thôi.

Hi Bối Kỳ liếc xéo cô gái tóc đỏ.

- Ngủ không được là vì muốn nam nhân à?

Giọng nói quyến rũ vang lên, Hồ Tiên cất bước đi vào nhà ăn.

Khuôn mặt xinh đẹp của Hi Bối Kỳ lập tức đỏ lên, giận trách:

- Không có nha.

Nguyệt Phi Nhan lộ ra vẻ mặt hóng hớt tiến đến bên cạnh cô gái Ma Cà Rồng, hỏi:

- Ngươi muốn nam nhân? Ai thế?

- Không có!

Hi Bối Kỳ cất cao giọng.

Hồ Tiên hời hợt nói:

- Cung điện này có bao nhiêu nam nhân? Chuyện này còn phải đoán sao.

- Ồ ồ ồ ~~~

- Thì ra là ngươi nghĩ tới Mục Lương.

Nguyệt Phi Nhan nói với giọng điệu chế nhạo.

- Ngươi đừng có nói bậy, ta không có, Mục Lương không có ở thư phòng, hắn đi phòng làm việc...

Hi Bối Kỳ càng nói thì giọng càng nhỏ, bên tai đỏ ửng.

- A, làm sao ngươi biết khi nào Mục Lương đi phòng làm việc thế?

Hồ Tiên cười tươi như hoa hỏi.

- ...

Hi Bối Kỳ im lặng, còn nói thêm gì nữa cô thật sự sẽ bị lộ tẩy.

Cầm Phi Nhi ngây thơ nói:

- Bệ hạ đi phòng làm việc lúc ba giờ khuya, đến bây giờ còn chưa đi ra đâu.

Nguyệt Phi Nhan nhìn về phía cô gái Ma Cà Rồng, líu lưỡi nói:

- Hắn làm gì lúc ba giờ khuya mà ngươi cũng biết à?

Hi Bối Kỳ vô ý thức giải thích:

- Đêm qua ta có việc nên mới đi tìm Mục Lương.

- Ngươi hơn nửa đêm không ngủ, có thể có chuyện gì chứ?

Nguyệt Phi Nhan híp mắt lại, bày ra thái độ hỏi đến tột cùng.

Hồ Tiên chợt nói ra một câu kinh người:

- Hơn nửa đêm, cô đơn khó nhịn?

- Không có!

Toàn bộ khuôn mặt của Hi Bối Kỳ đỏ rần, vội vàng lên tiếng giải thích.

Hồ Tiên trêu chọc:

- Được rồi, được rồi, ngươi đừng kích động, ta chỉ nói giỡn thôi, biểu hiện này của ngươi ngược lại khiến ta phải suy nghĩ nhiều đấy.

Nguyệt Phi Nhan trầm tư vài giây, sau đó gật đầu nhận đồng:

- Thì ra là Hi Bối Kỳ nửa đêm cô đơn khó nhịn.

- Ta nói không có mà!

Hi Bối Kỳ nghiến răng nghiến lợi, giơ tay lên muốn bóp bả vai cô gái tóc đỏ.

Nguyệt Phi Nhan vươn tay ngăn trở, hồ nghi hỏi:

- Vậy ngươi nói xem nửa đêm nửa hôm ngươi đi tìm Mục Lương là vì chuyện gì?

Hi Bối Kỳ ho nhẹ vài tiếng, có chút chột dạ nhìn khắp nơi rồi nói:

- Khụ khụ, Mục Lương đang nghiên cứu y thuật cho nên ta tò mò tiến vào xem thế nào, sau đó hàn huyên tới thành Tương Lai gì gì đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận