Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 666: Đến Các Thành Lớn Mời Người Khác Đến Đây

Cầm Vũ đã ở đây một ngày một đêm, thân thể cũng đã kiệt quệ rồi. Nếu như phải tiếp tục ở đây, thân thể cô chắc chắn sẽ không thể chịu nổi nữa.

- Được.

Cầm Vũ biết thân thể sắp không ráng nổi, nhất định phải nghỉ ngơi một lát mới có thể chống đỡ tốt sự xuất hiện của những con hư quỷ.

Đại An Ti đứng bên giếng, cúi đầu nhìn chẳn chọc phía bên dưới giếng thánh.

Cô ấy nhớ ra điều gì đó, lo lắng hỏi:

- Cầm Vũ, ngài có muốn thử chặn giếng thánh không?

- Vô dụng, ta thử qua rồi.

Cầm Vũ chậm rãi lắc đầu.

Cô đã từng thử chặn giếng thánh bằng những tảng đá khổng lồ, nhưng đã có quá nhiều hư quỷ, chúng có thể dễ dàng đục khoét các tảng đá.

- Ta không thể giữ nó như thế này mãi được.

Đại An Ti nghiêm túc nói.

- Ta không thể để nó như thế này. Tai họa này là do ta gây ra. Ta không thể để những hư quỷ rời khỏi thành Sơn bằng bất cứ giá nào.

Cẩm Vũ kiên định:

- Ta sẽ luôn ở chỗ này.

- Cầm Vũ, ngài nên nghĩ đến sự an toàn của bản thân chứ.

Đại An Ti tức giận, không nhịn được gọi thẳng tên thành chủ.

Cầm Vũ liếc cô một cái, đôi mắt xanh biếc khẽ run lên.

Đại An Ti hít một hơi thật sâu sau đó trầm giọng nói:

- Người dân trong thành đã chết hơn một nửa rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy thì mọi người sẽ chết hết.

Cầm Vũ bình tĩnh mở miệng:

- Chỉ có các người đi thôi, thừa dịp ta vẫn có thể kiên trì.

Đại An Ti xụ mặt cự tuyệt:

- Không được, phải đi cùng nhau, rời khỏi thành Sơn chúng ta vẫn có thể tìm nơi khác mà sinh sống.

- Ta là người đứng đầu thành Sơn, ta không đi.

Cầm Vũ kiên định lắc đầu.

- Ngươi phải đi.

Đôi mắt của Đại An Ti đỏ lên.

Khặc khặc khặc.....

Lúc này, một con hư quỷ khác lại bò ra khỏi giếng thánh, dùng tốc độ nhanh nhất để leo lên.

- Chết cho ta.

Đại An Ti quay lại, nắm chặt tay tung một cú đấm về phía miệng giếng thánh.

Hư quỷ vừa rồi lao lên trực tiếp bị nổ tung.

Thực lực của cấp bảy sơ kì cũng không phải thứ mà hư quỷ cấp hai, cấp ba này có thể chống lại.

Đại An Ti liên tiếp vung quyền, đem đầu của hư quỷ toàn bộ đánh cho vỡ tung, cũng may miệng giếng không to nên cô ấy mới có thể cầm được.

Cô ấy đã canh giữ hơn hai canh giờ, đẩy lui năm đợt hư quỷ, sợi tóc trên trán đã bị máu làm ướt nhẹp.

- Để ta.

Cầm Vũ mở mắt ra, thế lực cũng đã khôi phục không ít.

- Ngài có thể nghĩ ngơi một hồi, ta vẫn còn có thể kiên trì.

Đại An Ti vẻ mặt trắng bệch xua tay.

Ánh mắt Cầm Vũ lóe lên, giọng khàn khàn:

- Hư quỳ càng ngày càng nhiều, ta nghĩ sẽ cho người đi mời cứu viện.

Đại An Ti sửng sốt:

- Mời cứu viện sao?

- Ừm, ở đây phải có người canh giữ.

Cầm Vũ bước tới phía trước, giơ tay đẩy Đại An Ti ra khỏi miệng giếng.

Cô nói với giọng điệu bất cần:

- Đi, cùng thị vệ rời đi, đến các thành lớn mời người khác đến đây.

- Nhưng ở đây...

Đại An Ti mặt mày giãy dụa.

- Nhanh lên đi, sau đó nhanh chóng trở về, ta có thể chịu đựng được.

Cầm Vũ hừ lạnh một tiếng.

- Được.

Đại An Ti nghiến răng, sau đó liếc mắt nhìn Cầm Vũ một lúc lâu, sau đó mới xoay người rời đi.

Cầm Vũ đứng ở nơi đó, nhìn Đại An Ti mang theo thị vệ cùng rời đi.

Cầm Vũ quay đầu lại nhìn chằm chằm vào giếng thánh, hơi thở ghê tởm dưới đáy càng ngày càng mạnh, dường như sắp phát ra thứ gì đó kinh khủng.

…………….

Vù vù ~~

Tiếng gió thét gào mạnh mẽ, Ưng Lửa vẫy cánh bay thấp xuống, đã sắp đến thành Huyền Vũ.

- Tất cả trở lại chỗ ngồi đi, máy bay số hiệu Huyền Vũ sắp hạ xuống rồi.

Người thú Ngải Đức Luân vung cánh hét to.

- Đã rõ.

Từng người lần lượt đáp lại một tiếng và xoay người trở lại ngồi vào trong khoang.

Ở trong khoang hạng nhất, Du Tương nhìn chằm chằm ba người trước mặt, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy nôn nao lo lắng.

Ba người trước mặt hắn là Cam Na, Cuồng Phong Tử và vợ của hắn ta Hoa La.

Ba người này đều là những đạo tặc nổi danh lừng lẫy, bây giờ lại tụ tập bên trong khoang thuyền này, đã thế lại còn ngồi gần nhau như vậy.

Khóe miệng Du Tương giật giật, co quắp lại, hắn có thực lực cấp 7 sơ cấp, so ra trong bốn người thì hắn vẫn thấp nhất.

- Người anh em Du Tương, ngươi hình như rất sợ chúng ta?

Cuồng Phong Tử nghiêng đầu trêu đùa nói.

Râu ria của hắn thì lồm xồm, đã thế mái tóc còn bù xù, màu tóc thì chuyển sang màu hoa râm, nhìn vẻ bề ngoài trông cứ như một ông già 60 tuổi vậy.

Hoa La liếc mắt nhìn Du Tương, nở một nụ cười nhạt.

- Hừ!

Du Tương đen mặt, hừ lạnh một tiếng biểu thị sự khó chịu.

- Hai vị tiền bối, đừng làm khó dễ đàn em này của chúng ta chứ.

Cam Na đứng lên che miệng và nở ra nụ cười duyên dáng.

- Cô gái, thực lực của cô cũng không hề yếu đâu.

Hoa La cười lạnh một tiếng.

Cam Na để tóc kiểu đuôi ngựa, cột cao, nhìn bề ngoài cũng chỉ mới 30 tuổi nhưng thực lực đã đạt đến cấp 7 trung cấp, so với Du Tương thì mạnh hơn rất nhiều.

- Ha ha ha, tiền bối Hoa La, ta làm sao có thể so thực lực của người được.

Cam Na nói với một nụ cười đầy lo lắng.

Hoa La và Cuồng Phong Tử đều giống nhau, thực lực đã đạt tới cấp 7 đỉnh phong. Hai người này đã ở vị trí này xuất 7, 8 năm, không thể tiến thêm một bước nào.

- Ngươi vẫn còn rất nhiều thời gian, chúng ta thì, đều đã già hết rồi.

Hoa La vươn tay ra, dùng móng tay dài vuốt ve phần tóc mai đã chuyển sang màu hoa râm.

Cam Na chỉ cười cười, cũng không trả lời nữa.

Cô ta cũng không dám đắc tội tới Hoa La, nếu không chắc chắn sẽ bị Cuồng Phong Tử xuống tay chém một đao.

Cuồng Phong Tử nổi tiếng là một người cuồng vợ, nếu có người dám xúc phạm đến Hoa La, hắn sẽ chém người đó mà chẳng cần nói một lời nào cả.

- Ta vốn nghĩ các ngươi đã đến thành Huyền vũ, không nghĩ đến sẽ gặp các ngươi ở trên máy bay số hiệu Huyền Vũ này!

Du Tương trầm giọng nói.

- Triệu tập thuộc hạ nên chậm trễ mất vài ngày.

Hoa La thuận miệng nói.

Khi mới gặp nhau ở trên máy bay số hiệu Huyền Vũ này thì tất cả bọn họ đều sửng sốt, sau đó nhớ tới lời của Vũ Điền và Vũ Mộng từng nói, hóa ra tất cả mọi người đều là mối quan hệ hợp tác.

Cam Na thấp giọng hỏi:

- Các người có biết kế hoạch của anh em họ Vũ không?

- Không biết.

Du Tương lắc đầu.

- Điều này nói là để tránh cho có người tiết lộ kế hoạch trước, sau đó bảo chúng ta đi đến thành Huyền Vũ trước.

Hoa La rũ mi, trầm giọng nói:

- Vì vậy, kế hoạch cụ thể Vũ Mộng đã nói rồi, chúng ta phải ở thành Huyền Vũ tập hợp sau đó mới được thông báo.

- Cô ta tốt nhất là không nên đùa rỡn bày trò khôn vặt, nếu không sẽ bị chết cực kỳ thảm hại.

Cam Na ngheo mắt nói.

- Dám lừa gạt chúng ta, ta là người đầu tiên chém bọn họ.

Cuồng Phong Tử nói, ánh mắt hắn lạnh lùng, giọng khàn khàn.

- Im lặng đi, đừng ở trong khoang thuyền la hét đánh giết nữa, thu hút sự chú ý của người khác không tốt đâu!

Hoa La đưa tay gõ nhẹ vào đầu chồng.

Cuồng Phong Tử lập tức thành thật im lặng, vẻ mặt hắn toát lên sự lo sợ.

Du Tương hai mắt mở to lộ rõ sự kinh ngạc, tin đồn Cuồng Phong Tử sợ vợ, quả nhiên là sự thật.

Bạn cần đăng nhập để bình luận