Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2522: Kết Qủa Vòng Thi Thứ Hai.

- Được.

Mễ Nặc gật đầu.

- Tư lạp ~~~

Sa Hách Lạp thả cà chua vào trong nồi rồi xào chung với trứng chiên trước đó.

- Ục ục ục ~~~

Nước canh không ngừng sủi bọt, tỏa ra mùi thơm mê người, mùi vị chua ngọt khiến người ta không khỏi nuốt nước miếng.

- Thơm quá.

Đôi mắt đẹp của Sa Hách Lạp sáng lên.

- Đông đông đông ~~~

Tiếng chuông báo hiệu hết giờ nấu nướng vang lên.

Y Lệ Y đi lên đài cao thi đấu, cao giọng nói:

- Đã đến giờ, mọi người ngừng tay lại.

Trứng xào cà chua không khó làm, mọi người đều hoàn thành, chờ đợi giám khảo chấm điểm.

Sau năm phút, những đĩa trứng xào cà chua của toàn bộ tuyển thủ dự thi được nhân viên bưng đi.

- Cộp cộp cộp ~~~

Từng đĩa trứng xào cà chua nóng hôi hổi được bưng lên bàn giám khảo, thoạt nhìn thì mùi vị không quá khác nhau.

- Ta đã nhịn ăn trưa, lần này có thể ăn nhiều một chút.

Vưu Phi Nhi cầm đũa lên nói.

Ly Nguyệt nhẹ giọng tiếp lời:

- Ta cũng không ăn trưa.

- Mọi người nếm thử đi.

Nguyệt Thấm Lan gắp một khối cà chua và trứng Gà Ba Màu cho vào miệng.

Cô gái tai thỏ cũng gắp một khối trứng Gà Ba Màu, nhấm nuốt hai cái rồi chậm rãi gật đầu.

Mễ Nặc nhẹ nhàng bình luận:

- Mùi vị rất khá.

Vưu Phi Nhi nhỏ giọng nói:

- Không thua kém gì nhóm của Tiểu Tử.

- Vẫn có chút khác biệt.

Ly Nguyệt dịu dàng nói.

Nguyệt Thấm Lan trêu chọc cô gái cột tóc hai chùm:

- Vị giác của Vưu Phi Nhi chắc bị thuốc độc hủy diệt rồi.

- Làm gì có! Vị giác của ta vẫn rất bình thường.

Vưu Phi Nhi bĩu môi.

Ly Nguyệt và Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn nhau, cầm bút lên bắt đầu chấm điểm.

Vưu Phi Nhi suy nghĩ một chút rồi nhìn về phía cô gái tai thỏ, thầm thì:

- Tiểu Nặc, điểm của ta ngươi chấm đi.

- Cũng tốt.

Mễ Nặc không có từ chối, tiếp nhận bút và bảng chấm điểm.

Mọi người tiếp tục thưởng thức món trứng xào cà chua, lần lượt so sánh và cho điểm.

- Món này thật khó ăn.

Ly Nguyệt cau mày lại.

Nguyệt Thấm Lan lắc đầu, thở dài nói:

- Cho muối quá tay, dầu cũng nhiều, món ăn có chút vị đắng.

Có đôi khi một chút chi tiết nhỏ sẽ quyết định thành bại, đặc biệt là ở ngành dịch vụ ăn uống, tỉ mỉ là quan trọng nhất.

- Sao người này có thể chế biến món trứng xào cà chua đơn giản thành ra như vậy chứ?

Mễ Nặc ngạc nhiên nói, cầm bút lên bắt đầu chấm điểm.

Mười phút sau, mọi người đã cho điểm xong, Y Lệ Y tiếp nhận bảng điểm thống kê.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Tuyên bố đi.

- Vâng.

Y Lệ Y lên tiếng, cầm danh sách trở lại trên đài cao.

Sa Hách Lạp và những người khác khẩn trương nhìn nàng, ai nấy đều hy vọng nghe được tên của mình vang lên.

Y Lệ Y cất cao giọng đọc:

- Hạng nhất, Sa Hách Lạp, hạng hai, Lâm Dạ...

- A? Ta lại là hạng nhất nữa sao?

Sa Hách Lạp vừa kinh ngạc vừa vui mừng reo lên.

Những tuyển thủ khác đồng loạt nhìn cô, ánh mắt mang theo sự u oán.

Y Lệ Y nghiêm mặt nói:

- Mười lăm vị tuyển thủ vừa được gọi tên hãy chuẩn bị sẵn sàng, ngày mai sẽ tiến hành trận chung kết.

Mễ Nặc không hiểu hỏi:

- Vẫn còn nhiều thời gian như vậy, làm gì phải đợi đến ngày mai mới đấu chung kết?

- Chiều nay chúng ta đều có việc bận cho nên không thể tham gia được.

Ly Nguyệt giải thích.

Bộ Đội Đặc Chủng U Linh còn có buổi huấn luyện, Nguyệt Thấm Lan cũng phải đến Cục Quản Lý Vệ Thành để thị sát, cho nên chỉ có thể dời cuộc thi đấu ra phía sau.

- Ồ, ta hiểu rồi.

Mễ Nặc bừng tỉnh gật đầu.

……

Giữa không trung, bên trong phi thuyền vận chuyển, Mục Lương và An Kỳ đang chơi cờ năm quân giết thời gian.

An Kỳ cầm một quân cờ lên rồi buông xuống bàn cờ, ngây thơ nói:

- Mục Lương ca ca, tới lượt ngươi rồi.

- Ừm.

Mục Lương ừ một tiếng, thuận tay đặt quân cờ trắng ở góc trên bàn cờ.

An Kỳ cau mày suy tư nên đi bước tiếp theo như thế nào, không muốn thua nữa.

Thiếu nữ và Mục Lương đã chơi cờ năm quân được hai giờ đồng hồ, thế mà đến nay vẫn chưa thắng được một lần.

Mục Lương không hề gấp gáp, bình chân như vại mà nhìn cô.

An Kỳ ngước mắt nhìn Mục Lương, làm nũng nói:

- Mục Lương ca ca, ngươi nhường ta một bước được không ~~~

- Nếu còn nhường nữa thì ta coi như ngươi thắng ván này.

Mục Lương buồn cười nói.

- Như vậy cũng không phải không được...

An Kỳ bĩu môi.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Ha ha ha ha, để ta dạy ngươi chơi cờ khác.

- Cờ gì thế?

Nghe có trò chơi mới, đôi mắt đẹp của An Kỳ lập tức sáng ngời.

Mục Lương thu hồi cờ năm quân, lấy ra một bộ cờ tướng, bắt đầu giảng giải cách chơi cho An Kỳ.

- Nghe có vẻ không khó lắm, chúng ta thử xem.

An Kỳ cảm thấy hứng thú nói.

- Được!

Mục Lương đáp lời, chậm rãi xếp cờ theo vị trí đặc biệt, bình thản nói:

- Ngươi đi trước đi.

- Vâng!

An Kỳ không có khách khí, đẩy "Mã" tới trước.

Mục Lương vươn tay cần quân "Xe" đi tới trước hai ô.

An Kỳ cau mày nhìn bàn cờ, do dự một chút sau đó học cách đi của Mục Lương đẩy quân "Xe" đi tới trước.

Mục Lương cười khẽ hai tiếng, lướt "Pháo" đi ngang một ô.

- A, đây là đi như thế nào?

An Kỳ ngạc nhiên nói.

Mục Lương mỉm cười thúc giục:

- Đến lượt ngươi.

- Vâng.

An Kỳ nói thầm một tiếng, đồng dạng bắt chước Mục Lương, dời "Pháo" sang ô bên trái.

Mười phút sau, quân "Xe" của Mục Lương ăn quân cờ cuối cùng của thiếu nữ, thành công chiếu tướng.

An Kỳ mở to hai mắt, không hiểu thốt lên:

- A, rõ ràng ta đã đi y hệt Mục Lương ca ca rồi mà, tại sao lại thua chứ?

- Đánh cờ không thể bắt chước người khác, ngươi phải nghiền ngẫm suy nghĩ.

Mục Lương mỉm cười.

- Chúng ta chơi thêm một ván nữa đi!

An Kỳ phồng má nói.

- Được thôi.

Mục Lương nở nụ cười cưng chiều.

Hai người tiếp tục chơi cờ, ván thứ hai, ván thứ ba, ván thứ tư đi qua, thiếu nữ vẫn chưa thắng được lần nào.

- Không chơi nữa, ta không thắng nổi.

An Kỳ thất lạc thả quân cờ trong tay xuống, nhìn Mục Lương với ánh mắt u oán.

- Ha ha ha ha, không có việc gì khó, chỉ cần chịu buông bỏ.

Mục Lương nhếch miệng cười nói.

An Kỳ yêu kiều hừ một tiếng:

- Mục Lương ca ca lại nói những lời kỳ quái rồi.

- Được rồi, không chơi nữa, ngươi ngủ một lúc đi.

Mục Lương vỗ vai thiếu nữ.

An Kỳ gật đầu nói:

- Chờ một chút, ta tìm xem Vua Hư Quỷ đang ở nơi nào.

Cô nhắm mắt lại, bắt đầu tìm kiếm vị trí của Vua Hư Quỷ.

Mục Lương an tĩnh chờ đợi, khống chế phi thuyền vận chuyển giảm tốc độ, tránh cho ảnh hưởng tới thiếu nữ.

Hơn mười phút sau An Kỳ mới mở mắt ra, nhìn Mục Lương, nhẹ nhàng nói:

- Mục Lương ca ca, điều chỉnh phi thuyền sang hướng bên này một chút, bay thẳng là có thể tìm được con Vua Hư Quỷ tiếp theo rồi.

- Ừ.

Mục Lương nhìn vị trí mà thiếu nữ chỉ, khống chế phi thuyền vận chuyển điều chỉnh hướng đi rồi bắt đầu tăng tốc.

- Ông ~~~

Chỉ trong chớp mắt, phi thuyền vận chuyển bay xa mấy chục mét.

An Kỳ cảm nhận được cảm giác đẩy lưng, vội vã ngồi xuống nệm, điều chỉnh tư thế cân bằng.

- Ngủ đi.

Mục Lương bình thản nói.

An Kỳ ngoan ngoãn gật đầu, nghiêng người nằm xuống, mái tóc xõa tung che nửa gương mặt.

Bạn cần đăng nhập để bình luận