Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1381: Thật Quái Lạ, Tại Sao Trước Giờ Ta Chưa Từng Nghe Nói Về Thành Huyền Vũ Chứ?



Nguyệt Thấm Di cũng vươn tay ôm lại em gái, run giọng nói:

- Ta cũng rất nhớ ngươi.

Cô cảm nhận được tiếng tim đập của em gái, giống như tiếng trống đang nhảy nhót.

Nguyệt Thấm Di có chút kinh ngạc, cô có thể cảm nhận được em gái đã mạnh lên rất nhiều, thực lực đã tương đương với mình, đều là cấp 8.

Nguyệt Thấm Lan vươn tay nhéo eo của chị gái, giận trách:

- Hừ, nếu nhớ ta thì tại sao không trở về thăm hả?

- Chuyện này nói thì rất dài dòng, mấy năm nay ta đã gặp phải rất nhiều chuyện, vẫn luôn thoát thân không ra.

Nguyệt Thấm Di cười khổ trả lời.

Nguyệt Thấm Lan nghiến răng nói:

- Ngươi thì hay rồi, ném bộ lạc Nguyệt Đàm cho ta, còn mình thì chạy mất không thấy đâu.

Nguyệt Thấm Di áy này đáp:

- Xin lỗi, nhưng trở thành Nguyệt Chủ chắc rất sảng khoái, không ai có thể quản ngươi.

- A, sảng khoái!

Nguyệt Thấm Lan nở nụ cười lạnh lùng, tức giận nói:

- Những tên trưởng lão kia ngoan cố cực kỳ, bọn hắn ngáng chân ta không ít lần đâu.

-... Ta có thể đoán được.

Nguyệt Thấm Di chậm rãi gật đầu.

Nghe hai chị em nói chuyện phiếm, Đại An Ti há to miệng cảm thán một câu:

- Cô ấy thật sự là chị gái của Nguyệt Thấm Lan…...

Sau đó cô lại nhỏ giọng lẩm bẩm:

- Nhìn giống nhưng cũng không giống.

- Bề ngoài giống nhau, khí chất lại khác nhau.

Mục Lương gật đầu nói.

Đại An Ti thở dài nói:

- Ta còn tưởng rằng cô ấy cố ý giả mạo thành thư kí đại nhân, sử dụng năng lực giống như Bách Biến Ma Nữ, không ngờ cô ấy thật sự là chị gái của chị Thấm Lan.

- Cảnh giác một chút vẫn tốt hơn.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Vâng.

Đại An Ti thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Mục Lương bình thản nói:

- Các ngươi đừng ở chỗ này hàn huyên nữa, chúng ta trở lại cung điện thôi.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu lia lịa, vui vẻ nói:

- Đúng vậy, chúng ta trở về rồi lại trò chuyện tiếp.

Nguyệt Thấm Di đánh giá Mục Lương, cô nhớ đối phương ôm em gái xuất hiện, quan hệ của hai người này là thế nào?

Nguyệt Thấm Lan phát giác ánh mắt dò xét của chị gái, vội vàng giải thích:

- Chị, đây là Mục Lương, hắn là thành chủ thành Huyền Vũ.

- Xin chào.

Mục Lương vươn tay ra.

- Xin chào em rể.

Nguyệt Thấm Di nhìn bàn tay trước mặt mình, sau đó học theo vươn tay nắm lấy tay của đối phương, cảm nhận nhiệt độ lòng bàn tay lẫn nhau.

Ánh mắt của cô hơi rung động, thật là một bàn tay ấm áp.

- Em rể?

Mục Lương hơi nhướng mày, khóe miệng xuất hiện chút ý cười.

Gương mặt xinh đẹp của Nguyệt Thấm Lan lập tức đỏ lên, giận trách:

- Chị, ngươi gọi lung tung cái gì vậy?

- A, không phải sao?

Nguyệt Thấm Di mờ mịt chớp chớp đôi mắt màu xanh nước biển.

- Chúng ta vẫn chưa kết hôn.

Mục Lương giải thích thay cô gái ưu nhã

- Ừ ừ, vậy thì đó là chuyện sớm hay muộn.

Nguyệt Thấm Di gật đầu nói.

Dưới cái nhìn của cô, Nguyệt Thấm Lan nguyện ý để người đàn ông này ôm eo chứng minh là thích hắn, nếu không với sự hiểu biết của cô về tính cách của em gái thì tay của Mục Lương đã bị bẻ gãy từ lâu rồi.

- Chị!

Gương mặt của Nguyệt Thấm Lan đỏ bừng, cô lườm Mục Lương một cái, thấy hắn vẫn còn treo nụ cười ôn hòa trên mặt, cô không khỏi nhớ tới lời mà hắn vừa nói, bây giờ chưa kết hôn, vậy sau này hắn sẽ kết hôn với cô sao?

Nguyệt Thấm Di cười một tiếng, đáp ứng:

- Được rồi, được rồi, ta không nói nữa.

Cô tiếp tục quan sát Mục Lương, càng xem càng cảm thấy mình không thể nhìn thấu người này.

Thực lực, tính cách và những phương diện khác, tất cả đều như bị bịt kín bởi một màn sương mù, rất thần bí.

- Đi thôi.

Mục Lương vung tay lên, trọng lực gia trì trên người Nguyệt Thấm Lan và Nguyệt Thấm Di, sau đó ba người bay lên không trung.

- A!!

Nguyệt Thấm Di kinh ngạc khẽ thốt lên, nhưng ngay sau đó nàng nhanh chóng khống chế tư thế của mình, vì vậy mới tránh được việc phi hành với tư thế trồng cây chuối.

Nguyệt Thấm Di kinh ngạc nhìn về phía Mục Lương, hỏi:

- Đây là năng lực thức tỉnh gì vậy?

- Khống Chế Trọng Lực!

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

- Đây là lần đầu tiên ta nghe nói có loại năng lực thức tỉnh như vậy đấy.

Nguyệt Thấm Di trầm ngâm suy nghĩ.

Nguyệt Thấm Lan há miệng nhưng cuối cùng vẫn không có giải thích cho chị gái về năng lực thức tỉnh của Mục Lương, sau này cô ấy sẽ biết.

Mục Lương mỉm cười, mang theo hai chị em bay qua tường thành cao vút, xuyên qua Sương Mù Mộng Ảo, tiến vào Phố Buôn Bán rồi bay về phía Nội Thành.

- Vù vù vù ~~~

Gió thổi lồng lộng, sự chú ý của Nguyệt Thấm Di rơi xuống phía dưới, sau khi nhìn thấy Ngoại Thành rộng lớn thì cô không khỏi kinh ngạc thốt lên.

- Thành Huyền Vũ thật to lớn!!

Ngắm nhìn thành Huyền Vũ từ dưới biển khác hoàn toàn với việc nhìn từ trên không trung, chỉ khi nào thấy được toàn cảnh thì mới có thể hiểu thành Huyền Vũ đồ sộ đến mức nào.

Mục Lương cố ý giảm tốc độ để cho Nguyệt Thấm Di có thể thấy rõ thành Huyền Vũ hơn.

- Thật nhiều cây xanh.

Nguyệt Thấm Di nhìn ngắm xung quanh, màu xanh lá cây chiếm hơn tám phần tầm nhìn của cô.

Cô đã nhìn thấy rất nhiều cây xanh ở đại lục mới vì vậy lúc này không có quá nhiều kinh ngạc, đương nhiên, điều này là cho đến khi cô nhìn thấy Trà Thụ Sinh Mệnh.

Nguyệt Thấm Di ngước mắt nhìn lên, tán cây cực lớn xông vào mắt không chút báo trước và nhanh chóng tràn ngập toàn bộ tầm nhìn của cô.

- Cái cây này lớn quá!!

Cô sửng sốt và kinh ngạc thốt lên.

Nguyệt Thấm Lan cười giới thiệu:

- Đây là Trà Thụ Sinh Mệnh, Thánh Thụ của thành Huyền Vũ chúng ta.

- Trà Thụ Sinh Mệnh, Thánh Thụ?

Nguyệt Thấm Di lẩm bẩm tự nói, sự rung động trên mặt không hề sụt giảm chút nào.

Trà Thụ Sinh Mệnh là cây xanh lớn nhất mà nàng nhìn thấy từ trước đến nay, không loài cây nào có thể sánh bằng, nên cảm thán không thôi:

- Nó quá lớn.

Đối với Nguyệt Thấm Di mà nói, sự chấn động mà Trà Thụ Sinh Mệnh mang tới cũng không thua kém gì khi mà nàng phát hiện đại lục mới.

- Sau này chắc có thể lớn hơn nữa.

Nguyệt Thấm Lan nói rồi nhìn về phía Mục Lương.

- Đương nhiên rồi.

Anh tự tin nở nụ cười.

Chỉ cần có điểm tiến hóa thì Trà Thụ Sinh Mệnh có thể tiến hóa đến cấp 12, đến lúc đó tự nhiên sẽ gia tăng kích thước, nhưng trước đó hắn phải hoàn thành tiến hoá Rùa Đen.

- Thật quái lạ, tại sao trước giờ ta chưa từng nghe nói về thành Huyền Vũ chứ?

Nguyệt Thấm Di nghi ngờ hỏi.

Nguyệt Thấm Lan giải thích:

- Chuyện này rất bình thường, thành Huyền Vũ chỉ vừa mới thành lập và phát triển gần một năm nay thôi, lúc đó ngươi đã sớm rời đi bên kia để tới đây rồi.

-??

Nguyệt Di ngẩn người, vội giơ tay lên, lộ ra vẻ mặt khó hiểu, nói:

- Chờ một chút, ý của ta là ta chưa từng nghe nói về thành Huyền Vũ ở chỗ này!!

- Thành Huyền Vũ chỉ vừa đến đại lục mới vào hôm qua, trước đó ngươi không nghe nói tới cũng là chuyện dễ hiểu.

Nguyệt Thấm Lan nói với vẻ mặt đương nhiên.

Nguyệt Thấm Di im lặng suy nghĩ một lúc, sau đó khóe mắt nhảy lên, hồ nghi nói:

- Ngươi đừng nói với ta là thành Huyền Vũ có thể di động đấy!!

- Ngươi đoán đúng rồi!

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa, nhìn thần sắc khiếp sợ và không tin được trên mặt chị gái, trong lòng cô rất là vui vẻ.

- Chuyện cười này không buồn cười chút nào đâu.

Nguyệt Thấm Di co giật khóe miệng.

- Mục Lương, ngươi giải thích một chút được không?

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía Mục Lương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận