Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 358: Chẳng Lẽ Thành Vạn Yêu Muốn Khai Chiến Với Thành Huyền Vũ Sao

- Tê tê !
Nhện Quỷ Đỏ xuất hiện bên ngoài cửa sổ, một chiếc chân nhện to lớn như trường mâu thò vào, ghim xuống mặt đất cách hầu gia Viêm Tượng chưa tới năm mét.
Sáu con mắt lập lóe ánh sáng xanh lạnh lẽo nhìn chằm chằm hầu gia Viêm Tượng.
- Hung thú cấp 7!
Tròng mắt màu đỏ của Viêm Tượng co rụt lại.
- Các hạ, chẳng lẽ thành Vạn Yêu muốn khai chiến với thành Huyền Vũ sao?
Cao Thao lên tiếng, sắc mặt trang nghiêm.
- Hầu gia...
Ngải Bố Nạp và Đức Lợi An sắp khóc ra tiếng.
Nếu hai người bọn họ nhớ không lầm, lần trước con nhện này vẫn chưa lớn tới mức như vậy thì phải?
- Bồi thường như thế nào?
Viêm Tượng hỏi, giọng nói khàn khàn.
Sự tủi nhục trên mặt hắn sắp không thể che giấu nổi, cơn giận trong lòng như núi lửa chuẩn bị phun trào, cuối cùng lại bị cưỡng chế đè xuống.
- Mười viên hung thú tinh thạch sơ cấp trung đẳng.
Cao Thao lạnh nhạt nói.
Khuôn mặt Viêm Tượng càng đen hơn, chuyện này rõ ràng là ăn cướp trắng trợn.
Hắn nghiến răng nghiến lợi, chấp nhận ăn mệt trả một số hung thú tinh thạch lớn.
- Tê tê !
Bóng đen ngoài cửa sổ lập tức biến mất, Nhện Quỷ Đỏ rời đi.
Nhân viên này sắp duy trì không nổi nụ cười trên môi, hơi lắp bắp hỏi:
- Các hạ còn cần Văn Điệp Thông Quan chứ?
- Cần.
Viêm Tượng nói với giọng điệu dữ dằn.
Nhân viên công tác cầm lấy hung thú tinh thạch trên quầy, run rẩy viết Văn Điệp Thông Quan, tiến hành thủ tục đăng ký.
Mấy phút sau.
Viêm Tượng siết chặt Văn Điệp Thông Quan đi qua Thiên Môn Lâu, đạp bậc thang đi về phía Huyền Không Các.
- À này, trước đó không lâu chúng ta có tới đây rồi, cho nên không cần giao phí nữa đúng không?
Ngải Bố Nạp nghiêm túc hỏi.
Nhân viên công tác thở phào, hắn ngước mắt mỉm cười, chân thành nói:
- Vẫn thu.
Khóe mắt Ngải Bố Nạp run rẩy.
Hắn ngẩng đầu nhìn bóng dáng của hầu gia Viêm Tượng, đen mặt giao hung thú tinh thạch, hoàn thành thủ tục, cầm Văn Điệp Thông Quan đi qua Thiên Môn Lâu.
Trong Huyền Không Các, Hồ Tiên đi dạo một vòng, đồng ý cho nhân viên nữ kiểm tra người.
Người không đeo vũ khí, mới có thể vào thành.
- Tiểu thư Hồ Tiên, thành Huyền Vũ hoan nghênh ngươi.
Nhân viên nữ mỉm cười đưa tay ra hiệu.
Như cảm ứng được cái gì, Hồ Tiên nghiêng đầu sang chỗ khác, hầu gia Viêm Tượng và Ngải Bố Nạp, Đức Lợi An đã đi vào Huyền Không Các.
- Thế mà ta tưởng ngươi đã trở về rồi đấy?
Hồ Tiên cười nhạt nhìn về phía hầu gia Viêm Tượng.
- Hừ.
Viêm Tượng đen mặt làm lơ Hồ Tiên.
- Xin chào, mong mọi người vui lòng hợp tác kiểm tra.
Nhân viên phục vụ cảnh giác nhìn hầu gia Viêm Tượng:
- Không cho phép mang vũ khí vào thành Huyền Vũ, ở đây cung cấp dịch vụ gửi đồ.
- Không có vũ khí.
Hầu gia Viêm Tượng run lỗ tai như quạt hương bồ.
Nhân viên phục vụ không có buông lỏng cảnh giác, mà nghiêm túc kiểm tra một lần, bảo đảm không có vũ khí mới thả bọn họ đi.
- Thành Huyền Vũ hoan nghênh ngươi.
Viêm Tượng xụ mặt, đi tới một tòa pháo đài cuối cùng.
Sơn Hải Quan, hộ vệ giơ tay ngăn lại các người thú đang đến gần.
- Xin hãy xuất trình Văn Điệp Thông Quan.
Hộ vệ nói.
- Đây.
Hồ Tiên duỗi bàn tay trắng như ngọc, hai ngón tay kẹp Văn Điệp Thông Quan.
Hộ vệ cắn răng, chật vật dời ánh mắt sang chỗ khác, không dám nhìn vào đôi mắt của Hồ Tiên.
Hắn mở Văn Điệp Thông Quan rồi đọc nhanh, sau đó nghiêng đầu hô:
- Văn Điệp Thông Quan không có vấn đề, cho phép qua.
Sau đó hộ vệ lần lượt kiểm tra Văn Điệp Thông Quan của đám người hầu gia Phong Thanh Lang, hầu gia Viêm Tượng, sau đó cho mọi người vào thành.
Đạp đạp đạp !
Bọn người Hồ Tiên băng qua Sơn Hải Quan, đi vào Phố Buôn Bán, lọt vào trong tầm mắt là đường phố chỉnh tề sạch sẽ, từng gian cửa hàng được sắp xếp có trật tự.
- A, thật sạch sẽ.
Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên lóe sáng, cô cảm thấy khá bất ngờ.
Phong Thanh Lang và Viêm Tượng lặng lẽ quan sát Phố Buôn Bán, mấy hơi thở sau thì ngửi thấy một mùi thơm hấp dẫn.
- Đây là mùi gì?
Phong Thanh Lang kinh ngạc hỏi.
Hầu gia Viêm Tượng đen mặt, hầu kết trượt lên trượt xuống.
Ngải Bố Nạp hít hà, là mùi vị quen thuộc.
Hắn thấp giọng cung kính nói:
- Hầu gia, đó là mùi khoai nướng.
- Khoai nướng? Đó là cái gì?
Hồ Tiên cảm thấy hứng thú hỏi một câu.
- Hình như là rễ cây của một loại thực vật.
Đức Lợi An giải thích không chắc chắn cho lắm.
- Bên kia có cửa hàng khoai nướng, chúng ta có thể tới nếm thử.
Lúc này giọng nói của Nguyệt Thấm Lan truyền đến.
Nàng ngồi trước cửa ra vào Tiệm Đồ Uống Lạnh, cặp chân đẹp thẳng tắp thon dài bắt chéo, trong tay còn cầm trà sữa trân châu.
Các người thú nghe tiếng nhìn lại.
- Cô ấy chính là Thư Ký của thành Huyền Vũ.
Ngải Bố Nạp vội vàng nhắc nhở.
Người thú đang quan sát Nguyệt Thấm Lan, đối phương đồng dạng cũng đang quan sát bọn hắn.
- Dáng dấp...... Rất thú vị.
Nguyệt Thấm Lan âm thầm cảm thán một tiếng.
Cô đứng dậy, ưu nhã hỏi:
- Các vị tới đây để giao dịch với thành Huyền Vũ à?
- Đúng vậy, nhưng chúng ta muốn đàm phán với thành chủ của các ngươi.
Hồ Tiên vũ mị cười nói.
Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn người thú đầu sư tử và người thú đầu sói, thanh nhã hỏi:
- Các ngươi có thể đại biểu thành Vạn Yêu sao?
- Đương nhiên rồi.
Hồ Tiên lắc đuôi.
Đôi mắt xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan híp lại, người phụ nữ này quá yêu diễm.
- Giao dịch thì được, nhưng chúng ta muốn gặp thành chủ của các ngươi.
Phong Thanh Lang nói.
- Được thôi, đi theo ta.
Nguyệt Thấm Lan nhấp một hớp trà sữa trân châu, cất bước đi về phía Úng Thành.
Các người thú đuổi kịp, dọc đường đi vẫn luôn ngắm nhìn bốn phía, sự kinh dị trong mắt chưa bao giờ giảm bớt.
Xuyên qua Úng Thành, Nguyệt Thấm Lan tăng tốc độ một chút.
- Bộ quần áo này thật dễ nhìn.
Hai mắt Hồ Tiên lộ ra vẻ thích thú, bước nhanh tới phía trước.
Cô cười nhẹ nhàng hỏi:
- Chị, bộ quần áo của ngươi là từ đâu tới vậy?
- ..... Chị?
Nguyệt Thấm Lan nghiêng đầu liếc Hồ Tiên, nếu chỉ xét từ nửa gương mặt thì đúng là đối phương trông nhỏ tuổi hơn mình một chút.
- Đây là linh khí do đại nhân Mục Lương tự tay thiết kế, không giao dịch ra bên ngoài.
Nguyệt Thấm Lan khẽ nâng cằm, có chút mùi vị lấy le.
Hồ Tiên hơi híp mắt, quan sát tỉ mỉ bộ quần áo màu lam trên người Nguyệt Thấm Lan.
- Cái này, bộ quần áo này là linh khí cao cấp.
Cô ngạc nhiên lên tiếng.
Nguyệt Thấm Lan không nói gì chỉ khẽ cười, tâm trạng càng ngày càng tốt.
Hồ Tiên thu lại vẻ kinh ngạc, trong lòng có đủ loại suy đoán, chẳng lẽ thành chủ thành Huyền Vũ còn là một vị Linh Khí Sư cao cấp!
Cô liền bĩu môi, nói thầm một tiếng:
- Chế tạo quần áo thành linh khí cao cấp, có phần quá xa xỉ rồi.
Trong lòng Hồ Tiên có chút chua xót, cô ở thành Vạn Yêu nhiều năm như vậy, linh khí trung cấp ra dáng ra hình cũng không có mấy món, chớ đừng nhắc tới linh khí cao cấp.
Hầu gia Phong Thanh Lang và hầu gia Viêm Tượng cũng ghen ghét không kém, đây chính là linh khí cao cấp, bọn họ không có, chỉ nghe nói Thú Vương có một kiện linh khí cao cấp.
- Mẹ, những người này là ai?
Nguyệt Phi Nhan mặc Khôi Giáp Chu Tước từ trên trời giáng xuống, lơ lửng cách mặt đất chừng năm mét, ngạc nhiên dò xét những người thú trước mắt.
- Khách đến từ thành Vạn Yêu.
Nguyệt Thấm Lan dịu dàng đáp lại.
Bạn cần đăng nhập để bình luận