Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2273: Công Kích Mạnh Mẽ.

Mục Lương từ trên trời giáng xuống, rơi vào bãi đáp trước Sơn Hải Quan, lúc này có không ít người đang làm thủ tục nhập cảnh ở đại sảnh, chuẩn bị tiến vào vương quốc Huyền Vũ.

Những người này đều đến từ đại lục cũ, cưỡi thuyền lớn đi hơn một tháng mới đến đây.

Mục Lương nhìn thoáng qua bọn hắn, nhanh chóng dời lực chú ý sang chỗ khác.

- Bệ hạ!

Các nhân viên công vụ đang làm việc ở Sơn Hải Quan cung kính hành lễ, ánh mắt nhìn Mục Lương tràn đầy sự cuồng nhiệt và sùng bái.

- Ừm, các ngươi tiếp tục làm việc đi.

Anh bình tĩnh gật đầu nói.

- Vâng.

Các nhân viên cung kính gật đầu lần nữa.

Mục Lương đứng trước quảng trường Sơn Hải Quan rồi nhìn trụ đá hai bên, mặt trên trang bị linh khí pháo dùng để ứng đối tình huống phát sinh bất ngờ.

Anh suy nghĩ vài giây, quyết định lắp đặt Hệ Thống Phòng Ngự mới ở bên trên.

- Mục Lương, ngươi muốn làm gì?

Nguyệt Phi Nhan rơi xuống bên cạnh anh.

- Chờ một hồi rồi ngươi sẽ biết.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng, rồi vung tay lên, lấy ra một đống linh khí giống như hoả tiễn từ trong không gian tùy thân, có gần mười lăm cái.

Nguyệt Phi Nhan nghi ngờ chớp mắt, hỏi:

- Cần ta giúp một tay chứ?

Mục Lương lắc đầu, ôn hòa nói:

- Không cần, ta lắp một chút là xong rồi, ngươi nhìn là được.

- Vậy được rồi.

Nguyệt Phi Nhan bĩu môi.

Anh cầm lấy linh khí giống hoả tiễn rồi lắp đặt chúng nó trước trụ đá ở trước Sơn Hải Quan, thoạt nhìn giống như từng cái Máy Quay Phim khổng lồ.

Mục Lương tốn nửa giờ mới lắp hết mười lăm kiện linh khí. Anh vỗ tay một cái, lấy ra một khối huyết nhục Hư Quỷ từ trong không gian tùy thân, khí tức Hư Quỷ nhất thời khuếch tán ra ngoài.

Ngay sau đó, linh khí trên trụ đá đều tỏa sáng, miệng pháo đổi hướng, nhắm ngay khối huyết nhục Hư Quỷ trong tay Mục Lương.

- Hở?

Nguyệt Phi Nhan thấy vậy hai mắt trừng lớn.

Biểu cảm trên mặt Mục Lương không thay đổi, lấy ra bộ da người mà Hư Quỷ bỏ lại sau khi chết, cẩn thận bao trùm khối huyết nhục kia, che chắn toàn bộ khí tức của Hư Quỷ.

Tiếp theo anh thi triển năng lực khống chế huyết nhục Hư Quỷ được bao bọc da người bay lên, chậm rãi di động sang trái phải, nhưng mặc kệ đi đến nơi nào thì linh khí trên trụ đá đều sẽ chĩa miệng pháo thẳng vào nó.

Mục Lương liếc nhìn cô gái tóc đỏ đang lộ ra vẻ mặt nghi ngờ đứng bên cạnh, giải thích:

- Những linh khí này có thể kiểm tra đo lường được khí tức Hư Quỷ, dù cho chúng nó khoác da người thì cũng có thể kiểm tra đo lường ra được.

- A, như vậy không phải là thứ này có tác dụng tốt hơn so với cửa vòm đen sao?

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan lập tức sáng ngời.

Mục Lương lắc đầu, nhàn nhạt nói:

- Hai thứ vẫn là có điểm khác nhau, cửa đen có thể kiểm tra đo lường ra Hư Quỷ khoác da người, nhưng lại không thể phát động công kích.

Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc hỏi:

- Vậy những linh khí mới này có thể phát động công kích sao?

- Đương nhiên rồi.

Ánh mắt của Mục Lương lóe lên, nhìn về phía linh khí trên trụ đá.

Đúng lúc này, linh khí trên trụ đá bắn ra từng cột ánh sáng, tất cả đều trúng vào khối huyết nhục Hư Quỷ đang trôi bồng bềnh giữa không trung.

Cột ánh sáng mà những linh khí này bắn ra có màu không giống nhau, cột sáng màu đen là trọng lực, có thể triển khai Lĩnh Vực Trọng Lực ở dưới chân mục tiêu, từ đó đạt được hiệu quả hạn chế hành động của đối phương, rất giống một phiên bản khác của vũ khí tiêu diệt.

Cột sáng màu trắng thì tản ra khí lạnh, có thể đóng băng mục tiêu bị đánh trúng từ một đến ba giây.

Cột sáng màu thì tím chứa thuộc tính lôi, uy lực có thể tổn thương cả cường giả cấp 8.

Cột sáng màu xanh có thể triển khai năng lực Tơ Nhện Thiên Ảnh của Mục Lương, đồng dạng dùng để hạn chế hành động của mục tiêu.

Cột sáng màu đỏ tản ra khí tức nóng rực, mục tiêu bị bắn trúng sẽ cảm giác như là lửa thiêu đốt, nếu không kịp tránh thoát thì chắc chắn sẽ bị chết cháy.

Những linh khí có năng lực khác nhau này hợp thành Hệ Thống Phòng Ngự mới, cũng là thành quả nghiên cứu gần nửa tháng của Mục Lương.

Dưới sự tấn công đa dạng của Hệ Thống Phòng Ngự, anh tin tưởng không Hư Quỷ nào có thể đi vào vương quốc Huyền Vũ.

- Thật lợi hại!

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan sáng lấp lánh, nhìn khối huyết nhục đã biến thành tro bụi giữa các cột ánh sáng, trong đầu đột nhiên dâng lên ý niệm muốn bắt một con Hư Quỷ sống về làm thí nghiệm.

Sau khi huyết nhục Hư Quỷ hóa thành tro bụi, toàn bộ linh khí di động trở về vị trí cũ.

- Cũng không tệ lắm.

Mục Lương hài lòng gật đầu.

Nguyệt Phi Nhan ngước mắt hỏi:

- Mục Lương, ngươi không định bắt một con Hư Quỷ sống tới thực nghiệm sao?

Anh nhàn nhạt đáp:

- Đừng nóng vội, chờ khi nào Vưu Phi Nhi làm xong thực nghiệm thì lại lấy tàn thứ phẩm thử lại lần nữa.

Anh nhớ tới Hư Bát đang thoi thóp ở Viện Nghiên Cứu, có thể dùng nó để tiến hành lần thực nghiệm thứ hai.

- Vậy để ta đi hỏi Vưu Phi Nhi.

Nguyệt Phi Nhan nói xong liền muốn đi Phòng Liên Lạc.

Mục Lương gọi lại cô gái tóc đỏ, bình thản nói:

- Không cần đâu, Hư Bát còn có giá trị nghiên cứu rất lớn, tạm thời không thể để nó chết được.

- Được rồi, vậy thì chờ thêm một lúc nữa vậy.

Nguyệt Phi Nhan dừng bước, quay đầu hỏi:

- Mục Lương, sau này phi thuyền vận chuyển đều sẽ lắp đặt thứ này à?

- Ý của ngươi là hệ thống phòng ngự? Trước tiên sẽ lắp đặt ở các căn cứ trung chuyển, phi thuyền thì để sau này hãy nói.

Mục Lương nhàn nhạt đáp.

Chế tạo những linh khí này rất tốn thời giờ, Già Lạc lại bận quá không giúp được, cho nên chỉ có một mình hắn lo liệu hết mọi việc.

- Tốt thôi.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu.

Mục Lương vỗ vai cô gái tóc đỏ, ôn hòa nói:

- Được rồi, ngươi tiếp tục huấn luyện binh sĩ đi, ta trở về đây.

- Vâng, buổi tối gặp lại!

Nguyệt Phi Nhan phất tay, buổi tối nàng phải về cung điện ăn tối.

- Không nhất định có thể đợi được ta ăn cơm đâu.

Mục Lương mỉm cười nói.

Nguyệt Phi Nhan sửng sốt một chút, quay đầu hỏi:

- Vì sao chứ?

- Ta còn nghiên cứu khác phải làm.

Mục Lương giải thích.

Anh vẫn chưa vẽ được ma pháp trận không gian trong vòng cổ, hiện tại chuẩn bị trở lại phòng làm việc tiếp tục nghiên cứu, tốt nhất là biết rõ ràng như thế nào mà Lưu Tâm có thể băng qua biển lớn, đi thẳng tới vương quốc Huyền Vũ.

Mục Lương hoài nghi ma pháp trận không gian trong tinh thạch ma thú là một ma pháp trận truyền tống, lúc này mới có thể giải thích những chuyện xảy ra ở trên người cô gái tóc cam đất.

- A, ngươi không định nghỉ ngơi một ngày sao?

Nguyệt Phi Nhan phồng má hỏi.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Dựa vào thực lực của ta, nửa năm không nghỉ ngơi là chuyện nhỏ, ngươi cứ yên tâm đi.

Nguyệt Phi Nhan đảo mắt một vòng, sau đó bĩu môi nói:

- Ta lại không lo lắng cơ thể của ngươi, chỉ là mẹ sẽ rất nhớ ngươi thôi.

Mục Lương há miệng, đúng là đã hai, ba ngày rồi hắn chưa gặp Nguyệt Thấm Lan.

Nguyệt Phi Nhan lại tiếp tục nói:

- Mấy ngày trước Hồ Tiên trở về cũng không thấy ngươi.

- Mấy ngày hôm trước Hồ Tiên trở về à?

Mục Lương kinh ngạc hỏi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận