Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2317: Đạo Diễn, Có Phải Bệ Hạ Khen Lầm Người Hay Không?

Đôi mắt của Mục Lương hiện ra ý cười, nói:

- Ừm, ngươi không nói thì ta cũng sẽ mang ngươi theo.

Ly Nguyệt nghe vậy hàng mi mảnh dài khẽ run lên, chân thành nói:

- Ngươi đi đâu thì ta đi đó.

- Ừm!

Mục Lương cười gật đầu.

Ly Nguyệt dịu dàng hỏi:

- Ngày mai ngươi muốn đi lúc mấy giờ? Ta đi chuẩn bị phi thuyền vận chuyển?

Mục Lương nhàn nhạt nói:

- Không cần, ta mang ngươi bay qua đó, nhìn bản đồ có vẻ không xa, sẽ tới đó trước khi trời tối.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Được, ta đi sắp xếp ế hoạch huấn luyện Bộ Đội Đặc Chủng U Linh.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Có thể bồi dưỡng thành viên mới.

- Ừm, ta đang xem xét tìm người thích hợp.

Ly Nguyệt hồi đáp.

Vương quốc Huyền Vũ rất lớn, Vệ Thành có mười hai toà, Hải Quan có hai tòa, còn có thủy cung dưới đáy biển và những khu vực khác, mỗi nơi đều cần người của Bộ Đội Đặc Chủng U Linh chấp hành nhiệm vụ, thậm chí có mấy lần không đủ người.

- Vậy là tốt rồi.

Mục Lương yên tâm.

Ly Nguyệt rời đi thư phòng, anh tiếp tục nghiên cứu Cửa Không Gian Truyền Tống, nếu như hắn nghiên cứu ra được thì đủ để cho Linh Khí Sư và Luyện Khí Sư toàn thế giới khiếp sợ.

Khi cô gái tóc trắng đi qua chính sảnh thì nhìn thấy Hi Bối Kỳ ngồi ở trên ghế sa lon, đang nhàn nhã xem TV.

Ly Nguyệt thanh thúy hỏi:

- Hi Bối Kỳ, ngày hôm nay không cần đi huấn luyện sao?

Hi Bối Kỳ dời mắt khỏi màn hình TV, quay đầu lại đáp:

- Xế chiều ta mới đi, buổi sáng có Phi Nhan rồi.

- Vậy được rồi.

Ly Nguyệt chậm rãi gật đầu, cất bước định rời đi.

- A, Nguyệt Phi Nhan?

Đột nhiên, Hi Bối Kỳ hét lên một tiếng.

- Có chuyện gì vậy?

Ly Nguyệt vội vã quay đầu nhìn lại, liếc mắt một cái lập tức nhìn thấy cô gái tóc đỏ ở trong TV.

Đôi mắt vàng óng của Hi Bối Kỳ trừng lớn, lắp bắp nói:

- Phi Nhan, Phi Nhan đi đóng phim? Chuyện này xảy ra khi nào?

Ly Nguyệt cũng có chút kinh ngạc, ngạc nhiên nói:

- Ta cũng không biết.

- Đáng ghét, bị cô ấy đi trước một bước rồi, ta cũng muốn đóng phim.

Hi Bối Kỳ chống nạnh, trong mắt tràn đầy sự ước ao.

-...

Ly Nguyệt co giật khóe miệng, không nói gì mà lặng lẽ xoay người rời đi.

Ánh mắt của Hi Bối Kỳ lấp lóe, đứng dậy tắt TV, hào hứng rời đi cung điện.

Cô búng người lên cao, đôi mắt biến thành màu đỏ như máu, cánh sau lưng giang rộng, vỗ cánh bay về phía Vệ Thành Số Tám.

Khi cô đến Vệ Thành Số Tám thì Tuyết Cơ đang chỉ huy nhân viên hậu đài chuẩn bị đạo cụ để quay chụp phim quảng cáo mới.

- Tuyết Cơ!

Hi Bối Kỳ hô to một tiếng.

Tay của Tuyết Cơ khẽ run lên, quay đầu nhìn về phía cô gái Ma Cà Rồng, kinh ngạc hỏi:

- Hi Bối Kỳ, sao ngươi lại tới đây?

- Ta muốn đóng phim, ngươi có thể để ta lên TV không?

Hi Bối Kỳ nghiêm mặt nói.

- A?

Tuyết Cơ sửng sốt a một tiếng, xua tay nói:

- Mấy ngày nay ta không có quay phim điện ảnh.

- Vậy bây giờ ngươi đang quay cái gì thế?

Hi Bối Kỳ chống nạnh hỏi.

Tuyết Cơ thành thật đáp:

- Ta đang định quay quảng cáo, phải tuyên truyền giày mới.

- Quảng cáo cũng được phát ở trên TV, ta có thể đóng nha!

Đôi mắt đẹp của Hi Bối Kỳ lập tức sáng ngời.

Tuyết Cơ nghi ngờ hỏi:

- A, tại sao ngươi lại muốn quay quảng cáo chứ?

Hi Bối Kỳ nghiêm mặt nói:

- Phi Nhan đã đóng phim rồi, ta cũng muốn lộ mặt trên TV, không thể thua cô ấy được!

-...Lý do là bởi vì như thế?

Tuyết Cơ có chút cạn lời.

Cô biết việc Nguyệt Thấm Di cho Nguyệt Phi Nhan lộ mặt ở trong phim, không ngờ cô gái Ma Cà Rồng lại bởi vì cái này mà tìm đến mình.

Phải biết rằng Nguyệt Phi Nhan chỉ xuất hiện hai phút ở trong phim, hơn nữa vẫn là nhân vật không có bất cứ lời thoại nào.

Bách Biến Ma Nữ hít một hơi thật sâu, im lặng nhìn cô gái Ma Cà Rồng, nghĩ nên tìm lý do nào để uyển chuyển từ chối đối phương.

Hi Bối Kỳ thúc giục:

- Ngươi mau một chút nha, buổi chiều ta còn phải đi huấn luyện nữa!

Tuyết Cơ dò hỏi:

- Có phải chỉ cần lộ mặt ở trên TV là được, đúng không?

- Đúng vậy, nhưng thời gian lộ mặt phải lâu hơn Phi Nhan.

Hi Bối Kỳ nghiêm túc nói.

Tuyết Cơ co giật khóe miệng, thỏa hiệp nói:

- Được rồi, ngươi đi thay quần áo đi, chờ chút nữa ta gọi ngươi lên sân khấu.

- Ừ, được

Nghe được lời này, đôi mắt của Hi Bối Kỳ lập tức sáng ngời.

Nhân viên hậu đài dẫn cô gái Ma Cà Rồng đến nơi thay đổi trang phục rồi đưa cho nàng một bộ đồng phục của nhân viên cửa hàng giày dép.

- Các ngươi muốn ta đóng vai nhân viên bán hàng à?

Hi Bối Kỳ thay xong đi tới đứng bên cạnh Bách Biến Ma Nữ rồi hỏi.

Tuyết Cơ đưa cho nàng một trang giấy, thanh thúy nói:

- Đúng vậy, đây là lời thoại quảng cáo, một hồi nữa ngươi phối hợp với những người khác quay chụp một đoạn phim quảng cáo chừng ba phút.

- Ừ.

Hi Bối Kỳ nhìn lời thoại trên giấy, chỉ có ba câu.

Mười phút sau.

Tuyết Cơ cao giọng nói:

- Những người khác chuẩn bị, tranh thủ quay một lần là qua.

- Vâng!

Các nhân viên đồng thanh đáp lại.

- Phi Nhan làm được, ta cũng có thể làm được!

Hi Bối Kỳ nhấc hai tay thành nắm đấm, cổ vũ bản thân.

Tuyết Cơ nghiêm mặt nói:

- Ừm, cứ diễn dựa theo những gì ta vừa mới nói với ngươi, được chứ?

Hi Bối Kỳ nghiêm túc gật đầu, đáp:

- Đương nhiên rồi, ta rất lợi hại, Mục Lương từng khen ta có khiếu diễn kịch đấy!

- Hy vọng là vậy đi.

Tuyết Cơ buồn cười nói.

Mọi người tập trung tiến hành quay chụp quảng cáo, mãi cho đến hai giờ sau mới kết thúc.

Hi Bối Kỳ thở ra một hơi, xua tay nói:

- Rốt cuộc cũng quay xong rồi, ta trở về huấn luyện đây, hy vọng ngày mai có thể nhìn thấy đoạn quảng cáo này.

Bách Biến Ma Nữ có chút cạn lời, đoạn quảng cáo ba phút mà phải mất gần hai tiếng mới quay xong, tiến độ này quả thật là xưa nay chưa từng có.

Các nhân viên không khỏi hỏi:

- Đạo diễn, có phải bệ hạ khen lầm người hay không?

- Cái này còn cần phải hỏi à?

Tuyết Cơ trợn trắng mắt, nhìn cô gái Ma Cà Rồng, người đọc sai lời thoại mười mấy lần, rời đi Phim Trường.

………

Bên ngoài thành Tát Luận, trong con đường núi gập ghềnh, Bạch Sương và Mai Đặc mang theo nhóm Kỵ Sĩ đi sâu vào trong núi.

Đi tuốt ở đằng trước là gã đạo tặc Phất Thất, lúc này hắn ta đã bị trói gô, chỉ có hai chân là còn hoạt động.

- Cộp cộp cộp ~~~

Bạch Sương cau mày hỏi:

- Nè, còn chưa tới nơi sao?

- Ở ngay phía trước thôi.

Phất Thất đen mặt nói.

Bạch Sương lạnh nhạt đe dọa:

- Tốt nhất là ngươi đừng giở trò gì, bằng không chôn sống ngươi.

-... Ưu nhã, đừng hở tí là kêu đánh kêu giết như vậy.

Mai Đặc nhức đầu nhắc nhở em gái.

- Hừ.

Bạch Sương hừ dỗi một tiếng.

Mai Đặc bất đắc dĩ, chỉ có thể lạnh nhạt nhìn về phía Phất Thất, cảnh cáo hắn ta đừng giở trò.

- Cộp cộp cộp ~~~

Phất Thất tiếp tục lầm lũi đi tới trước, lại qua nửa giờ mới dừng lại, cao giọng nói:

- Đến rồi, ở nơi đó.

Bạch Sương ngưng thần nhìn lại, hồ nghi nói:

- Đống đất đằng kia chính là lối vào cổ mộ?

Phất Thất gật đầu đáp:

- Đúng vậy, lúc bọn hắn rời đi đã lấp đất lại.

Bạn cần đăng nhập để bình luận