Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2183: Phượng Nhi Hành Động.



Lão tò mò hỏi:

- Bà ấy đi đâu?

Mục Lương nhìn lão giả, bình tĩnh trả lời:

- Vương quốc Huyền Vũ, làm việc cho ta.

Đáy mắt của Hạ Sâm hiện lên cảm xúc tìm tòi và nghiên cứu, miệng nhanh hơn suy nghĩ:

- Chỉ dựa vào ngươi?

Mễ Á lạnh giọng hỏi:

- Ngươi đến đây có chuyện gì không?

Lão yên lặng một hồi, bình tĩnh nói:

- Không có.

Mục Lương hơi nghiêng đầu, đáy mắt hiện lên tia lạnh lẽo:

- Vậy thì đó là muốn tìm cái chết?

- Xin lỗi, là lỗi của ta.

Khóe mắt của Hạ Sâm co giật một cái.

Lão nhìn không thấu người trẻ tuổi trước mắt, nhưng trực giác nói cho lão biết, thực lực của đối phương không thấp hơn lão, thậm chí là vượt qua.

Mục Lương cảm thấy bất ngờ, không ngờ lão lại dứt khoát xin lỗi như vậy, lạnh giọng hỏi:

- Các hạ nói thẳng đi, tìm ta có chuyện gì?

- Ta muốn rời đi nơi này.

Hạ Sâm hít sâu một hơi rồi nói.

Lão đi đến bờ biển và nhìn thấy phi thuyền vận chuyển, nhưng khi muốn tới gần lên thuyền thì lại bị trọng lực vặn vẹo trấn áp, cuối cùng phế đi sức của chín trâu hai hổ mới chạy thoát, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến lão kiêng kỵ Mục Lương.

Mục Lương nhìn đối phương, nhàn nhạt nói:

- Hai mươi viên tinh thạch ma thú cấp 8.

Giá cả tăng lên gấp bốn lần so với người khác.

- Ngươi...

Hạ Sâm nghe vậy khoé mắt không khỏi co giật.

- Đúng giá này, không bớt.

Mục Lương nghiêm mặt nói.

Ta thích lên giá thì thế nào, ngươi lại có thể làm gì chứ?

- Đây.

Sâm đen mặt phất tay, hai mươi viên tinh thạch ma thú cấp 8 nhảy qua túi da thú.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, hai mươi viên tinh thạch ma thú cấp 8 biến mất, bị thu vào trong không gian tùy thân.

Sâm hít sâu một hơi, tiếp tục nói:

- Ta còn một việc nữa.

- Chuyện gì?

Mục Lương nói không chút để ý.

Hạ Sâm nghiêm túc nhấn mạnh từng câu từng chữ:

- Có biện pháp nào để ta đột phá không?

Lão không tìm được hy vọng đột phá ở trên đảo cho nên muốn rời đi nơi này, tới bên ngoài vượt qua quãng thời gian còn lại, đồng thời tìm kiếm biện pháp có thể đột phá.

Mục Lương nhìn chăm chú vào ánh mắt của lão, bình tĩnh nói:

- Không có.

- Thật sao?

Hạ Sâm cau mày lại.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, đạm mạc nói:

- Cho dù có thì ngươi cũng không thể trả nổi.

Giúp cường giả Thánh giai đột phá, trở thành sự tồn tại mạnh hơn, đây là chuyện không dễ dàng.

- Ta có thể làm việc cho ngươi.

Hạ Sâm trầm giọng nói.

Mục Lương chậm rãi lắc đầu, lạnh lùng nói:

- Ta không có biện pháp giúp ngươi đột phá.

Cho dù có thì cũng không thể nào giúp đối phương đột phá.

-... Được rồi, vậy mang ta rời đi nơi này.

Hạ Sâm thở dài, xoay người biến mất ở trong màn đêm.

………

Bóng đêm mông lung, Trà Thụ Sinh Mệnh tỏa ra ánh sáng nhạt khiến buổi tối ở vương quốc Huyền Vũ không đến mức duỗi tay không thấy được năm ngón.

Trong nhà lầu tiếp đãi bên cạnh trạm xe lửa Chủ Thành.

Phượng Nhi khoanh chân ngồi trên giường, hai mắt nhắm nghiền.

Một lúc sau, cô đột nhiên mở mắt ra, lẳng lặng đứng dậy, giơ tay vỗ nhẹ vào đèn lưu ly trên tường, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng bên trong bắt đầu phát sáng, gian phòng bỗng chốc trở nên sáng sủa.

- Ong ong ong ~~~

- Tới lúc hành động rồi.

Đôi mắt của Phượng Nhi lấp lóe, đi tới giữa phòng rồi ngồi xuống, bắt đầu vẽ ma pháp trận.

Sắc mặt của cô ta vô cùng chăm chú, từng nét bút vẽ ra ma pháp trận, sóng gió ma lực nổi lên.

Bên trong Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ, đôi mắt xanh biếc của Linh Nhi mở ra.

- Thật là, lại lựa lúc người ta đang ngủ! Nhưng cha bảo ta phải theo dõi, vẫn là đi xem một chút vậy.

Cô bé nói thầm một tiếng, cơ thể hóa thành ánh sáng xanh rồi biến mất.

Trong nhà lầu, Phượng Nhi tiếp tục vẽ ma pháp trận, tốn nửa giờ mới hoàn thành.

- Vù vù vù ~~~

Cô ta đứng dậy bước vào trung tâm ma pháp trận ngồi xuống, nơi đó là mắt trận.

Phượng Nhi ngồi xuống, lẩm nhẩm chú ngữ, trong đầu hiện ra dáng vẻ của Linh Vận.

Cô ta cho tay vào túi da thú, lấy ra một đôi bít tất của Linh Vận, đây là vật môi giới để thi triển hắc ma pháp.

Thời gian trôi qua, sau nửa giờ, ngũ quan của Phượng Nhi trở nên mơ hồ, giống như mặt nước bình tĩnh bị một đôi tay khuấy động.

Khi ngũ quan của thiếu nữ trở nên rõ ràng thì đã giống hệt Linh Vận.

Cô ta đứng lên, soi gương kiểm tra khuôn mặt, sau khi xác định không có gì khác biệt với Linh Vận thì mới hài lòng đặt gương xuống.

Khóe môi của Phượng Nhi cong lên, thay quần áo đã chuẩn bị sẵn rồi tràn đầy tự tin đẩy cửa phòng bước ra ngoài.

Cô ta đi xuống lầu, lên xe thú hướng thẳng về phía khu Trung Ương.

Sau một tiếng, xe thú dừng ở bên ngoài cửa lớn Trung Ương, thiếu nữ cất bước xuống xe, nhìn chăm chú vào cánh cửa và thản nhiên đi tới.

Khi cô ta tới gần cửa chính Trung Ương thì bị hộ vệ ngăn lại.

A Thanh bước tới chặn đường, nghiêm túc nói:

- Tiểu thư Linh Vận, đã trễ thế này rồi, ngươi tới đây có chuyện gì không?

Phượng Nhi thanh thúy nói:

- Ta muốn tìm Mục Lương.

- Bệ hạ không có ở trong Trung Ương.

A Thanh đáp với sắc mặt nghiêm túc.

Phượng Nhi hất cằm lên nói:

- Vậy thì ta tìm Bạch Sương, ta biết cô ấy đang ở bên trong.

Dựa vào tin tức mà cô ta thu thập được, khi Linh Vận ở Vệ Thành Số Mười Hai trượt tuyết thì đã làm quen với Bạch Sương, mà Bạch Sương vẫn chưa rời đi kể từ khi đại điển kiến quốc kết thúc, sau đó còn vào ở trong nơi này.

A Thanh cảnh giác hỏi:

- Các hạ tìm tiểu thư Bạch Sương có chuyện gì không?

Phượng Nhi liếc đối phương bằng khuôn mặt của Linh Vận:

- Ta và cô ấy là bạn bè, muốn tìm cô ấy trò chuyện.

- Các hạ chờ một chút, việc này ta phải đi xin phép.

A Thanh đáp với giọng điệu giải quyết theo việc chung.

- Được rồi, nhanh lên một chút.

Phượng Nhi giả vờ không kiên nhẫn nói.

Hiện tại, cô ta dùng khuôn mặt của Linh Vận, có thể ngang ngược kiêu ngạo mà không cần kiêng nể gì cả, chỉ cần không đụng phải người quen thì những người khác sẽ không thể nào hoài nghi thân phận của cô ta, dù sao công chúa đều là nuông chiều từ bé, có tính tình là chuyện bình thường.

A Thanh không có để ý, quay đầu thì thầm với A Mạn gác đêm chung với mình, đối phương nghe xong xoay người rời đi.

A Thanh lạnh mặt nói:

- Làm phiền các hạ chờ ở đây.

- Hừ.

Phượng Nhi bĩu môi, trong lòng có chút khẩn trương.

Bên trong cung điện.

Bạch Sương, Hi Bối Kỳ và những người khác đang cùng nhau xem TV.

Sau khi đại điển kiến quốc kết thúc thì cô đã đi dạo chơi các tòa Vệ Thành một vòng, tiếp đó lại tới khu Trung Ương tạm biệt Mục Lương và mọi người, nào ngờ lại bị các cô gái kéo lại ở thêm một đoạn thời gian nữa.

- Ha ha … Nữ chính này quá buồn cười.

Nguyệt Phi Nhan cười đến cong người.

- Sao lại có người ngu xuẩn đến thế chứ?

Hi Bối Kỳ cũng bật cười.

Đôi mắt của Bạch Sương lộ ra ý cười, nói:

- Rất thú vị.

Mễ Nặc quay đầu hỏi cô gái tóc đỏ:

- Hình như phim này do mẹ của ngươi quay chụp phải không?

- Đúng vậy, mẹ Thấm Di quay đấy, mẹ ta rất lợi hại.

Nguyệt Phi Nhan kiêu ngạo hất cằm lên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận