Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1310: Ngày Mai Báo Chí Phát Hành Bình Thường, Tập Trung Vào Các Liệt Sĩ



Trong phòng họp, bầu không khí có chút nặng nề, an toàn của cư dân thành phố phần lớn là do thành Phòng Quân liều mạng đổi về.

- Y Lệ Y, ngày mai báo chí phát hành bình thường, tập trung vào các thương binh liệt sĩ.

Mục Lương nhìn Y Lệ Y, bình tĩnh nói:

- Nội dung của tờ báo phải để công dân của thành phố hiểu rằng cuộc sống tốt đẹp bây giờ là có người khác đang thay họ gánh vác.

- Ta hiểu.

Y Lệ Y trầm ngâm một hồi rồi gật đầu, nhanh chóng ghi lại mấy lời Mục Lương. Cô cũng tự nhắc mình khi họp xong phải hỏi Cầm Vũ danh sách liệt sĩ.

Mục Lương nhìn Cầm Vũ hỏi:

- Tình hình trong quân doanh thế nào?

- Ngoại trừ số lượng người ít hơn thì không có vấn đề gì khác.

Sắc mặt Cầm Vũ nghiêm túc, rồi dừng lại một lúc rồi tiếp tục nói:

- Chí ít theo ta thấy, không có vấn đề gì.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, bình tĩnh nói:

- Ừm, mấy ngày nữa sẽ tuyển binh mới.

- Ta sẽ thu xếp.

Cầm Vũ gật đầu đáp lại.

Cô nhìn Mục Lương, đôi mắt đỏ bừng lóe sáng, hình như có chút do dự không nói nên lời.

Cộc cộc!

Mục Lương gõ nhẹ ngón tay lên bàn, ôn nhu nói:

- Nói đi.

Cầm Vũ hít sâu một hơi, nghiêm túc hỏi:

- Thành chủ đại nhân, ngươi định thu xếp cho những binh sĩ tàn tật kia như thế nào?

Mục Lương cất giọng trong trẻo:

- Đợi bọn họ dưỡng thương xong, hồi phục năng lực thì đưa vào công xưởng làm việc, người mất năng lực tự lo cho cuộc sống, nếu không còn người thân chăm sóc, thì đưa họ vào viện Phúc Lợi, sẽ có người chăm sóc cho bọn họ.

Trong kế hoạch của anh, sẽ xây dựng một khu Phúc Lợi ở ngoại ô thành phố để chăm sóc những Thành Phòng Quân đã nghỉ hưu vì chấn thương.

Trong lòng Cầm Vũ dâng lên cảm xúc, đồng thời cũng cảm thấy an tâm. Mục Lương đã không từ bỏ các Thành Phòng Quân tàn tật kia, điều này khiến cô rất cảm động.

Ở nhiều thành phố lớn, vệ binh bị tàn tật, không thể nào hành động tự chủ, cũng không có người nhà, thì chỉ có thể đợi chết hoặc một tương lai vô cùng thê thảm.

Trong phòng họp, những người khác cũng thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn Mục Lương thêm vài phần kính mộ và sùng bái.

Mục Lương nhìn Đại An Ti hỏi:

- Tình trạng ở ải Tam Quan thế nào rồi?

Đại An Ti báo cáo về tình hình của quan ải:

- Hồi thành chủ, xác của hư quỷ đã được dọn dẹp sạch sẽ, công việc sửa chữa vẫn đang được tiến hành...

Mục Lương im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi một vài điều, Đại An Ti đều có thể đáp lại ngay lập tức.

- Ừm, thuỷ triều hư quỷ vừa qua đi, đợi thành Huyền Vũ bình thường trở lại, chúng ta có thể sắp xếp cho quân phòng thủ nghỉ ba ngày, coi như là chúc mừng.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Hai mắt Cầm Vũ và Đại An Ti sáng lên, những người dưới trướng bọn họ sau khi biết được tin này, sẽ vui mừng biết mấy.

Vâng.

Đại An Ti gật đầu, tâm trạng nặng nề lúc này cũng tốt lên được một chút.

- Kế tiếp.

Mục Lương nhìn bốn quản lý của Vệ thành.

Tộc trưởng Người Cá đứng lên, kính cẩn nói:

- Thành chủ đại nhân, đảo Người Cá vẫn ổn, Vệ thành số 1 không bị thiệt hại nhiều, chỉ có một vài tòa nhà bị hư hại, không có thương vong.

- Ừm, rất tốt.

Mục Lương hài lòng gật đầu.

Hải Điệp đứng lên báo cáo tình hình ở Vệ thành số 2, cũng là một số công trình bị hư hại ở các mức độ khác nhau.

Mai Sa Khoa và Lục Nghiên cũng lần lượt báo cáo tình hình của Vệ thành số 3 và Vệ thành số 4, tổn thất không lớn, chỉ là thảm thực vật đã bị hư quỷ hủy hoại khá nhiều, nhân viên thương vong rất ít.

Mục Lương nhìn A Đát Trúc:

- Tình trạng trong ngục thế nào?

- Thành chủ đại nhân, trong ngục đều ổn cả.

A Đát Trúc vội vàng đứng dậy báo cáo công việc của mình. Gần nhà tù là lãnh địa của Băng Minh Xà, dưới cái lạnh cực độ, hư quỷ đến chỉ có con đường chết.

- Những phạm nhân kia thế nào rồi?

Mục Lương vẫn hỏi đến tình hình của những phạm nhân như thường lệ.

Anh vẫn nhớ, trong tù có vài tên cướp vẫn đang chờ người gửi tiền chuộc đến, nhưng đã vài tháng rồi, tiền chuộc tiếp theo vẫn chưa được gửi đến.

Một tia tiếc nuối hiện lên trong mắt Mục Lương, sau khi làm tròn số, anh đã tổn thất một trăm triệu điểm tiến hóa.

- Bọn họ đã bắt đầu ngoan ngoãn rồi, chỉ là ngày nào cũng hỏi có ai mang tiền chuộc đến không?

A Tỷ Trúc đã trả lời thành thật.

Hồ Tiên một tay ôm mặt, thờ ơ nói:

- Chắc là bị bỏ rơi rồi chăng?

Mục Lương cười nhạt, ra hiệu cho A Đát Trúc ngồi xuống, những người khác tiếp tục báo cáo công việc.

Hồ Tiên đứng dậy, chỉ để lại một câu nhẹ nhàng:

- Phố Buôn Bán không có hư quỷ tiến vào, mọi thứ vẫn như cũ.

Trước khi các hư quỷ tiến vào thành, Sương Mù Mộng Ảo của Hoa Sương Mê đã bao phủ phố Buôn Bán, hư quỷ nào tiếp cận đều sẽ tàn sát lẫn nhau.

- Ừm, hai ngày nữa có thể bắt đầu mở lại.

Mục Lương nhắc nhở.

- Rõ.

Hồ Tiên mỉm cười như hoa ngồi xuống.

Mục Lương nhìn Già Lạc đang chống cằm bằng một tay:

- Gia Lạc, chế tạo phi thuyền vận chuyển thế nào rồi?

Gia Lạc ước tính trong lòng rồi nói:

- Trước mắt đã có ba phi thuyền vận chuyển sắp hoàn thành, cần khoảng năm ngày nữa.

- Ừm, ta dự định nửa tháng nữa sẽ đưa cả thành Huyền Vũ đến kênh Sương Mù.

Mục Lương nói dự định trong lòng.

Nửa tháng đủ để giải quyết nhiều vấn đề.

Quan trọng nhất vẫn là phi thuyền vận chuyển, là một liên kết quan trọng kết nối các thành phố lớn và căn cứ trung chuyển, sau khi thành Huyền Vũ đi đến vùng đất mới, liệu nơi này có thể tiếp tục kiếm được tinh thạch hung thú hay không.

Gương mặt của Bối Vi Nhân lộ rõ ​​vẻ ngạc nhiên nghi hoặc, kênh Sương Mù ở đâu?

- Nửa tháng à, ta rõ rồi.

Gia Lạc trầm ngâm gật đầu. Cô đang nghĩ, trong nửa tháng nữa, có thể chế tạo ra một phi thuyền vận tải khác không?

- Nửa tháng, thời gian có gấp quá không?

Nguyệt Thấm Lan chau đôi mày xinh đẹp.

- Không đâu.

Mục Lương như đã định liệu từ trước.

- Vậy à.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu đáp lại.

Tiếp theo là báo cáo của Nguyệt Thấm Lan về việc tái xây dựng sau thảm họa, đồng thời cũng đề cập việc hoạt động trở lại của công xưởng và trường học.

………….

Vù vù hô…

Bên trong một hang động ẩn trong ngọn núi thấp nhỏ, giữa vùng đất hoang vu với những hố sâu gồ ghề lồi lõm, Phong Thanh Lan đang nhắm hai mắt nằm trên mặt đất.

- Khụ khụ!

Đột nhiên hắn ho khan vài tiếng, từ từ đôi mắt đã nhắm chặt suốt hai ngày kia.

- Ta không chết?

Phong Thanh Lan cất tiếng khàn khàn.

Với đôi mắt đầy mờ mịt, hắn ngồi dậy, thân thể suy yếu tưởng chừng như một cơn gió nhẹ thổi qua cũng đủ sức đẩy ngã hắn.

Hắn trốn thoát khỏi Thành Vạn Yêu, tránh né hư quỷ đuổi giết.

Sau khi phản giết được hai con hư quỷ cấp bảy, hắn cố gắng chống đỡ thương thế, tìm được hang động này rồi tránh vào bên trong.

Lỗ tai Phong Thanh Lan run rẩy, cái bụng bắt đầu kháng nghị, nằm bất động trong này suốt hai ngày, không chết xem như đã cực kỳ may mắn. Hắn đứng lên, xoay người đi ra bên ngoài hang động.

Chờ tới khi hắn đi ra bên ngoài, nhìn thấy không trung ảm đạm, trong lúc nhất thời sững sờ.

- Trăng Máu biến mất? Thuỷ triều hư quỷ đã qua?

Phong Thanh Lan lộ vẻ mặt kinh ngạc, sau đó lại chuyển thành vẻ mừng rỡ như điên. Trăng máu biến mất, cũng có nghĩa là hắn đã an toàn, không cần tiếp tục lo lắng bị hư quỷ đuổi giết nữa.

Bạn cần đăng nhập để bình luận