Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2184: Linh Vận Kỳ Lạ.



Mễ Nặc gật đầu nhận đồng:

- Ừm, lợi hại hơn ngươi nhiều.

- Cái gì?

Đôi mắt của Nguyệt Phi Nhan trừng lớn, bất mãn nhìn chằm chằm cô gái tai thỏ.

- Không có gì, ta nói đùa thôi.

Mễ Nặc cười cong mắt, đôi tai thỏ xù lông trên đầu lắc lư một cách vui sướng.

- Cộp cộp cộp ~~~

Đột nhiên, có tiếng bước chân truyền đến từ xa.

Tiểu Mật đi ra từ Phòng Liên Lạc, đứng trước mặt các cô gái rồi nói:

- Tiểu thư Bạch Sương, công chúa Linh Vận đang đứng ở bên ngoài Trung Ương, bảo muốn tìm ngài nói chuyện một chút.

- Linh Vận?

Bạch Sương ngạc nhiên hỏi lại.

Tiểu Mật nói thêm:

- Đúng vậy, cô ấy nói mình là bạn tốt của ngài.

Bạch Sương hơi hé miệng, nhẹ giọng nói:

- Ta và Linh Vận không tính là quá quen biết, chỉ có cha ta và cha cô ấy nhận thức thôi.

- Vậy ta có nên để cô ấy đi vào không?

Tiểu Mật chớp mắt.

- Linh Vận à, vậy để cho cô ta vào đi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đi vào chính sảnh.

- Vâng.

Tiểu Mật lên tiếng, xoay người trở về Phòng Liên Lạc, thông báo cho hộ vệ bên ngoài.

Bạch Sương khó hiểu nhíu mày:

- Thật sự quá kỳ quái, tại sao cô ta lại đột nhiên tới tìm ta chứ?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Có lẽ là quá nhàm chán, cũng có thể là có chuyện gấp, chờ cô ta tới thì sẽ biết thôi.

- Ta có thể đi ra ngoài gặp cô ta.

Bạch Sương ngượng ngùng nói.

- Không cần đâu.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ nhàng vỗ vai của Bạch Sương.

- Vâng, được thôi.

Ánh mắt của Bạch Sương lóe lên, cô càng ngày càng thích nơi đây và cả những người này.

Nguyệt Phi Nhan lớn gan suy đoán:

- Có thể cô ta tới đây để ăn chực nằm chờ.

- Cũng có khả năng đó.

Nguyệt Thấm Lan cười một tiếng.

Mễ Nặc nghiêm mặt nói:

- Các ngươi đừng nghĩ xấu người khác như vậy, biết đâu đối phương thật sự có chuyện quan trọng thì sao?

- Cũng đúng.

Nguyệt Thấm Lan cười tươi như hoa gật đầu, quay đầu dặn dò:

- Diêu Nhi, ngươi đi gọt một chút trái cây, một hồi chiêu đãi khách.

- Vâng.

Diêu Nhi ngoan ngoãn gật đầu, xoay người đi phòng bếp.

Khoảng hai mươi phút sau, Phượng Nhi đi tới tầng tám, được tiểu hầu gái dẫn đi vào cung điện.

- Cộp cộp cộp ~~~

Sự xuất hiện của cô ta lập tức hấp dẫn tầm mắt của Nguyệt Thấm Lan và những người khác.

Phượng Nhi đi vào chính sảnh, liếc mắt một cái đã thấy được Bạch Sương, đôi mắt đẹp sáng lên, ngọt ngào hô:

- Chị Bạch Sương.

Ánh mắt của Bạch Sương lóe sáng, nhẹ giọng mở miệng:

- Linh Vận.

- Xin chào mọi người.

Phượng Nhi nhiệt tình phất tay chào hỏi.

Phượng Nhi nói dối không chớp mắt:

- Lúc cha ta rời đi có dặn dò nếu cảm thấy buồn chán thì có thể tìm ngươi chơi, cho nên ta mới tới đây.

Diêu Nhi vừa vặn bưng khay trái cây bước ra phòng bếp, nghe được câu này chân mày không nhịn được nhăn lại.

- Diêu Nhi, ngươi gọt trái cây thật chậm.

Nguyệt Thấm Lan nói không chút để ý, đôi mắt màu xanh nước biển hơi lập lòe.

Diêu Nhi ngẩn người một giây, sau đó cúi đầu:

- Xin đại nhân trách phạt.

- Lần sau không được như vậy nữa, để khay ở đó đi.

Nguyệt Thấm Lan hơi nâng cằm.

- Vâng.

Diêu Nhi đặt khay trái cây trên bàn rồi đứng ở phía sau Nguyệt Thấm Lan.

Lúc này, Linh Vận và Bạch Sương đang trò chuyện, thoạt nhìn quan hệ của hai người rất tốt.

Trong mắt Nguyệt Thấm Lan hiện lên một tia nghiền ngẫm, khẽ vỗ nhẹ vào mu bàn tay của tiểu hầu gái.

Diêu Nhi lập tức lên tinh thần, chăm chú lắng nghe lời nói của Linh Vận.

……….

Nguyệt Thấm Lan ngồi dựa ở trên ghế sa lon, tư thái ưu nhã và thả lỏng, tay cầm ly trà trống rỗng rồi vuốt dọc miệng ly, đầu ngón tay còn có hơi ấm lưu lại.

Tiểu Tử bưng ấm trà, dịu dàng hỏi:

- Đại nhân Thấm Lan, có muốn uống trà tiếp không?

- Ừm, cho ta thêm 1 tách.

Nguyệt Thấm Lan lười biếng lên tiếng.

- Ào ào ~~~

Tiểu Tử nghiêng miệng ấm trà,nước trà xanh biếc đổ vào trong tách.

Nguyệt Thấm Lan lặng lẽ ngước mắt nhìn về phía Bạch Sương và Linh Vận.

Hai người đã trò chuyện được nửa giờ, chưa hề có dấu hiệu kết thúc.

Đám người Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ đã rời đi, trong chính sảnh chỉ còn lại nhóm của Mễ Nặc, Ngải Lỵ Na.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nhắc nhở:

- Thời gian không còn sớm, các ngươi đi nghỉ ngơi đi.

Bạch Sương nghe vậy nhìn về phía đồng hồ quả lắc trên tường, cả kinh thốt lên:

- A, đã hơn mười giờ rồi sao?

- Đúng vậy, ngủ sớm dậy sớm tốt cho da dẻ.

Nguyệt Thấm Lan nhấc mắt lên, khóe môi hơi cong, cười nói.

- A, vậy ta đi ngủ đây, dạo này ta luôn cảm thấy da dẻ không tốt lắm.

Bạch Sương vội vã đứng lên, hai bàn tay trắng vỗ nhẹ vào má.

- Vậy ta..

Phượng Nhi cũng đứng lên, trên mặt hiện ra biểu cảm muốn nói lại thôi.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười nói:

- Đã trễ như vậy rồi, đi đêm không quá an toàn, hôm nay Linh Vận ở lại đây ngủ một đêm đi.

- Vậy quấy rầy mọi người.

Đôi mắt đẹp của Phượng Nhi sáng lên, không nhịn được mừng thầm, như này rất hợp ý cô ta.

Xem ra việc cô ta ngụy trang thành Linh Vận rất thành công, có thể ở lại khu Trung Ương, bước đầu tiên trong kế hoạch đã hoàn thành.

Nguyệt Thấm Lan quay đầu dặn dò:

- Tiểu Tử, ngươi đi sắp xếp phòng cho tiểu thư Linh Vận.

- Vâng.

Tiểu Tử ngoan ngoãn gật đầu, giơ tay ra hiệu:

- Tiểu thư Linh Vận, mời đi theo ta.

- Được, cảm ơn.

Phượng Nhi gật đầu một cái, tạm biệt Bạch Sương rồi đuổi theo bước chân của tiểu hầu gái đến Thiên Điện.

Sau khi Bạch Sương và một vài người khác rời đi, Diêu Nhi tò mò thấp giọng hỏi:

- Đại nhân, lời nói của cô ta chỉ có vài câu là thật, vì sao ngài còn để cho đối phương ở lại cung điện chứ?

- Đặt đối phương ở ngay dưới mắt chúng ta sẽ thuận tiện quan sát hơn.

Nguyệt Thấm Lan nhàn nhạt nói.

- Hóa ra là vậy.

Diêu Nhi như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.

Ngải Lỵ Na kinh ngạc a một tiếng, hỏi:

- Cô ta có vấn đề à?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Ừm, miệng đầy lời nói dối, cho ta một loại cảm giác rất cổ quái.

Ngải Lỵ Na gật đầu nói:

- Ta cũng cảm thấy đối phương rất kỳ quái nhưng lại không biết ở chỗ nào?

- Ta cũng có loại cảm giác này.

Ngôn Băng gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan ngước mắt hỏi:

- Ny Cát Sa đâu rồi?

- Hôm nay, cô ấy phải trực đêm.

Ngôn Băng nhẹ giọng trả lời.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía cô gái tóc hồng và cô gái tóc tím:

- Ta cần một trong hai ngươi thay cô ấy trực đêm hôm nay, bảo cô ấy trở về theo dõi Linh Vận, năng lực thức tỉnh của cô ấy rất thích hợp việc theo dõi.

- Để ta.

Ngôn Băng đứng lên, cất bước rời đi chính sảnh.

Không bao lâu, Ny Cát Sa đi vào cung điện, tiện tay gỡ mũ giáp xuống.

Mái tóc màu xanh của Ny Cát Sa xõa tung, nàng ôm mũ giáp hỏi:

- Chị Thấm Lan, đối tượng đang ở đâu?

Cô đã được Ngôn Băng cho biết chuyện gì xảy ra.

- Thiên Điện cuối bên trái, căn phòng ở giữa.

Nguyệt Thấm Lan nhẹ giọng nói.

- Vâng, ta lập tức đi giám sát cô ta.

Ny Cát Sa lên tiếng, cất bước đi tới Thiên Điện phía bên trái.

Khi tới gần Thiên Điện thì nàng lại đội mũ giáp lên, tiến vào trạng thái ẩn thân, sau đó nhắm mắt thi triển năng lực thức tỉnh.

Vô thanh vô tức, trên thanh xà ngang trong Thiên Điện của Phương Nhi xuất hiện một lỗ tai và một đôi mắt, bọn chúng đều ẩn hình, người ở bên trong không hề hay biết.

Bạn cần đăng nhập để bình luận