Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1390: Tối Nay Làm Cầm Thú Hay Làm Cặn Bã?



Trong Ma Dược Ma Hóa, thành phần quan trọng nhất chính là Nước Mắt Thiên Sứ.

Nhóm Luyện Dược Sư ở đại lục mới không tìm được Nước Mắt Thiên Sứ cho nên đến bây giờ bọn họ vẫn chưa thể chế tạo thành công Ma Dược Ma Hóa.

- Được rồi, ngươi cứ thử xem sao.

Mục Lương ôn hòa nói.

Anh cảm thấy cơ thể mình trở nên suy yếu một chút, thực lực vừa mới tăng lên đã nhanh chóng biến mất.

Mục Lương đưa ra ý kiến:

- Loại Ma Dược Ma Hóa này thích hợp cho cường giả cấp 6 trở xuống sử dụng, có thể phát huy dược hiệu một cách hoàn toàn.

Anh vừa dứt lời thì Tiểu Mật bưng ấm trà mới bước vào.

Mục Lương nhanh chóng uống cạn ba ly trà nóng thì mới giảm bớt hương vị kỳ quái ở trong miệng.

- Chắc còn có thể cải tiến thêm một chút nữa.

Vưu Phi Nhi trầm ngâm nói.

Cô đang suy nghĩ làm cách nào để cải thiện mùi vị của Ma Dược Ma Hóa, thuận tiện giảm bớt một chút tác dụng phụ của nó.

- Ngươi nghỉ ngơi vài ngày đi, việc này không cần nóng vội.

Mục Lương vươn tay véo khuôn mặt non mềm của Vưu Phi Nhi.

- Vâng~~~

Gương mặt xinh đẹp của Vưu Phi Nhi đỏ bừng, cô ngoan ngoãn gật đầu đáp.

Mục Lương buông tay, dịu dàng thúc giục:

- Đi thôi, đã muộn lắm rồi, ngươi mau trở về ngủ đi.

- Được rồi, vậy còn ngươi thì sao?

Vưu Phi Nhi lưu luyến mà rời khỏi vòng tay của Mục Lương.

- Một lúc nữa ta sẽ ngủ.

Mục Lương thuận miệng đáp.

Vâng....

Vưu Phi Nhi cắn môi, bước chân có chút do dự.

Mục Lương nghi ngờ hỏi:

- Có chuyện gì vậy?

- Phù~~~

Cô gái tóc vàng hít một hơi thật sâu, như thể là đã hạ quyết tâm.

Cô nhắm mắt lại, nghiêng người tới gần Mục Lương và lưu lại trên mặt anh một vệt ẩm ướt, sau đó nhanh chóng chạy như bay ra khỏi thư phòng.

- A?

Mục Lương sửng sốt một chút, trên mặt vẫn còn sót lại hơi ấm từ đôi môi của cô gái mơ hồ.

Anh chớp chớp hai mắt đen, xem ra lá gan của Vưu Phi Nhi càng lúc càng lớn.

- A ~~~

Phanh!!

Ngay sau đó, hành lang bên ngoài thư phòng truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống, tiếp theo là tiếng gào đau đớn.

- Tiểu thư Phi Nhi, ngươi không sao chứ?

Giọng nói hốt hoảng của Tiểu Mật vang lên.

- Ta không sao!

Vưu Phi Nhi nhịn đau nói.

-.....

Khóe mắt của Mục Lương nhảy lên, không lẽ cô gái mơ hồ lại ngã trên đất bằng nữa rồi?

Anh vội vàng đứng lên đi ra thư phòng, lại nhìn thấy Vưu Phi Nhi đang lồm cồm bò dậy rồi chạy đi không hề ngoảnh đầu lại.

Mục Lương nhíu mày hỏi:

- Cô ấy bị làm sao thế?

- Cô ấy.... Chân trái vấp vào chân phải nên té ngã.

Tiểu Mật nén cười trả lời.

- Quả nhiên là vậy...

Mục Lương dở khóc dở cười.

Vưu Phi Nhi vẫn luôn mơ hồ như vậy, lẽ nào cô ấy đã ăn quá nhiều chất độc cho nên khiến đầu óc bị hỏng rồi?

Anh dặn dò:

- Ngươi đưa một chút Nước Mắt Thiên Sứ đến chỗ Phi Nhi đi.

- Vâng.

Tiểu Mật ngoan ngoãn đáp, nhanh chóng xoay người chuẩn bị rời đi.

- Thôi thôi, để ta đi xem một chút.

Mục Lương gọi lại Tiểu Mật, tự mình đi đến Thiên Điện mà Vưu Phi Nhi cư trú.

Vưu Phi Nhi vẫn còn ở cung điện tại tầng tám khu Trung Ương, mặc dù Cung Điện Lưu Ly bên trên Trà Thụ Sinh Mệnh cũng có gian phòng của cô nhưng cô rất ít khi đi lên đó, nguyên nhân vì cung điện ở tầng tám gần Sở Nghiên Cứu hơn một chút.

Mục Lương đi tới Thiên Điện của Vưu Phi Nhi rồi dừng bước, bên trong phòng có tiếng hít hà truyền ra.

Cốc cốc cốc…

Anh giơ tay gõ cửa phòng.

- Ai đó?

Giọng nói khẩn trương của Vưu Phi Nhi vang lên.

- Là ta, ngươi không sao chứ?

Mục Lương lên tiếng hỏi.

- Mục Lương!!

Vưu Phi Nhi kinh ngạc thốt lên, trong phòng lại truyền ra tiếng động lớn, giống như có người đang dọn dẹp thứ gì đó.

Mục Lương không khỏi lo lắng cô gái mơ hồ sẽ làm chính mình bị thương, thế là vội vàng đẩy cửa phòng đi vào.

Trong phòng, Vưu Phi Nhi đang ôm một đống quần áo chuẩn bị nhét vào giỏ đồ bẩn.

- A! Tại sao ngươi lại tiến vào chứ?

Gương mặt xinh đẹp của cô đỏ bừng, vội vàng thả quần áo xuống.

- Ta tới xem ngươi, té ngã có đau lắm không?

Mục Lương bất đắc dĩ cười nói.

Rõ ràng là bị thương, thế mà nàng còn để ý tới hình tượng trong phòng hơn.

- Ta không sao.

Vưu Phi Nhi chắp tay sau lưng, đôi mắt màu vàng óng nhìn khắp nơi, rõ ràng là chột dạ.

Mục Lương tiến lên trước, dịu dàng nói:

- Đưa tay ta nhìn một chút nào.

- Ta thật sự không có việc gì mà....

Vưu Phi Nhi vô ý thức lùi lại một bước, lông mi mảnh dài khẽ run rẩy.

Mục Lương không có đáp lại, anh vươn tay bắt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô gái tóc vàng, lộ ra vết thương trên tay.

- Bị như vậy mà ngươi nói là không có việc gì sao?

Mục Lương nhướng mày, vươn tay búng vào trán cô gái mơ hồ.

- Đợi chút nữa thì nó sẽ khép lại thôi.

Vưu Phi Nhi chột dạ nói.

- Đừng nhúc nhích.

Mục Lương nắm tay cô, nguyên tố sinh mệnh bao phủ trên miệng vết thương để cho làn da bị xây xát nhanh chóng khép lại, khôi phục như lúc ban đầu.

Vưu Phi Nhi dường như không cảm giác được sự đau đớn, cô vẫn luôn ngây ngẩn nhìn Mục Lương.

Anh kiểm tra cơ thể của cô xem còn có vết thương nào khác hay không, anh nhìn thoáng qua cô gái tóc vàng, ánh mắt của đối phương lại trốn tránh lần nữa.

Mục Lương buồn cười nói:

- Muốn nhìn thì quang minh chính đại mà nhìn, ta lại không ăn ngươi.

- Cái kia....

Vưu Phi Nhi cắn môi dưới.

- Có gì thì cứ nói.

Trong mắt của Mục Lương hiện ra ý cười, cô gái mơ hồ rất thích cắn môi dưới mỗi lần có yêu cầu mà lại không biết mở miệng như thế nào.

- Ngươi có thể ở lại đây không?

Vưu Phi Nhi lấy hết dũng khí để nói.

Mục Lương sửng sốt một chút, trong đầu hiện lên một câu.

Tối nay ngươi muốn làm cầm thú hay làm cặn bã?

………….

Sáng sớm.

Đông đông đông ~~~

Tiếng chuông du dương vang lên, sau bảy tiếng thì yên tĩnh trở lại.

Trên Trà Thụ Sinh Mệnh, bên trong Cung Điện Lưu Ly.

Nguyệt Thấm Di mở đôi mắt còn ngái ngủ quay sang nhìn bên cạnh, em gái đã không còn ở đây nữa.

- Cô ấy đi đâu rồi?

Nguyệt Thấm Di lập tức tỉnh táo lại, xoay người ngồi dậy.

Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, có thể nhìn thấy một mảnh bầu trời nhỏ phía xa xa, ngày mới vừa lên không bao lâu.

- Dậy sớm như thế, chẳng lẽ con bé không buồn ngủ sao?

Nguyệt Thấm Di lẩm bẩm một câu, cô ngáp một cái rồi xuống giường mang giày vào.

Tối hôm qua, cô và em gái tâm sự tới tận đêm khuya, cuối cùng ngủ lúc nào không hay.

Cô mang giày và mặc quần áo vào, sau đó đứng dậy đi phòng tắm, lấy ra bàn chải và kem đánh răng, nhớ lại cách rửa mặt mà Nguyệt Thấm Lan đã dạy cho mình trước khi đi ngủ tối hôm qua rồi bắt đầu đánh răng.

- Trong vương cung không có những thứ này...

Nguyệt Thấm Di vừa đánh răng vừa thất thần suy nghĩ.

Sau khi đánh răng xong rửa mặt xong thì cô nhanh chóng xoay người rời khỏi phòng.

- Thật hoa lệ, còn nguy nga hơn cả hoàng cung nữa.

Nguyệt Thấm Di đánh giá Cung Điện Lưu Ly, trong lòng khen ngợi không thôi.

Tối hôm qua trời tối, cô chỉ lo nói chuyện phiếm với Nguyệt Thấm Lan, hoàn toàn không rảnh rỗi để quan sát Cung Điện Lưu Ly.

- Chào buổi sáng, tiểu thư Thấm Di!

Ba Phù mặc trang phục hầu gái, chắp hai tay trước người, tươi cười như hoa chào hỏi.

- Buổi sáng tốt lành.

Nguyệt Thấm Di gật đầu đáp lại.

Bạn cần đăng nhập để bình luận