Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 3535: Nguyệt Thấm Lan Sinh

- Quả nhiên là nghe hiểu được.

Đôi mắt của Mục Lương sáng lên, lại có nhận thức mới đối với con gái.

- Lúc này mới qua một tháng, điện hạ đã có thể nghe hiểu được tiếng người, quá lợi hại rồi.

Đám người Tiểu Mật thán phục lên tiếng.

- A a -

Tiểu công chúa bĩu môi, y y nha nha không biết đang biểu đạt cái gì.

Mục Lương suy nghĩ một chút, khuyên nhủ:

- Phải ngủ trưa mới có thể cao được, biết không?

Tiểu Mật ngoan ngoãn hỏi:

Mục Lương ôn hòa hỏi.

- Vâng, bệ hạ.

- Ừm, Hồ Tiên nương nương của các ngươi đâu?

- Ôm con bé đi ngủ đi.

- Được rồi, vậy ta đi thăm vương hậu.

- A a -

Tiểu Mật ngây thơ đáp:

Mục Lương cười đưa con gái vào trong lòng Tiểu Tử.

Tiểu công chúa chớp chớp mắt vàng phấn, buông lỏng tay đang nắm lấy tay áo của cha.

- Hôm nay bệ hạ đi ra sớm như vậy là đã làm xong việc rồi à?

Nguyệt Thấm Lan nửa tựa ở trên đầu giường đọc sách, bụng cao cao nổi lên.

Tiểu Tử âm thầm thở phào một hơi, ôm lấy tiểu công chúa cẩn thận từng li từng tí đi đến Thiên Điện.

Thanh Vụ và Ba Phù ở bên cạnh, thỉnh thoảng lại thêm chút nước nóng vào ly.

- Hồ Tiên nương nương đang ngủ trưa.

Mục Lương bỏ lại một câu rồi cất bước đi về phía Thiên Điện của Nguyệt Thấm Lan, muốn chia sẻ niềm vui khi chế tác thành công điện thoại di động ma huyễn.

Ba Phù gật đầu đồng ý.

Thanh Vụ nghiêm túc nói.

Ba Phù lắc đầu đáp.

Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn hai người.

- Cộc cộc cộc -

- Các ngươi không cần coi chừng ta, bận việc gì thì đi làm đi.

Ngoài cửa vang lên giọng nói của Mục Lương.

- Thấm Lan, ta vào được không?

Lúc này cửa phòng bị gõ.

- Chăm sóc vương hậu nương nương chính là chuyện quan trọng nhất.

Nguyệt Thấm Lan nhấc mắt lên, ưu nhã nói:

- Ta nói mà cũng không nghe à?

Ba Phù và Thanh Vụ liếc nhau, kéo ghế muốn ngồi xuống.

- Đúng vậy.

- Không cần, chúng ta không mệt nha.

- Vậy ngồi xuống đi, đừng đứng ngây ngốc cả ngày như vậy.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- bệ hạ tới rồi.

Đôi mắt đẹp của Ba Phù và Thanh Vụ sáng lên.

- Cọt kẹt -

Cửa phòng bị đẩy ra, Mục Lương cất bước đi vào, hai mắt chạm vào đôi mắt màu xanh biển của cô gái ưu nhã.

- Hôm nay ngươi đi ra sớm như vậy, là điện thoại di động ma huyễn chế tạo xong rồi à?

Nguyệt Thấm Lan nhạy bén hỏi.

Mục Lương cười một tiếng, gật đầu trả lời:

- Đúng vậy.

- Nhanh, mau lấy ra cho ta xem.

Ba Phù và Thanh Vụ nghe vậy thì vẻ mặt nghiêm túc, vội vã rời đi chuẩn bị nước nóng và vải sạch sẽ.

- Nước ối vỡ rồi, nhanh chuẩn bị đồ để sinh!

Mục Lương cũng nhận thấy có gì đó không đúng, chấn động tinh thần, quay đầu ra lệnh:

Đột nhiên, Nguyệt Thấm Lan hơi cau mày, cảm thấy dưới thân một mảnh mát lạnh, chẳng mấy chốc đã làm ướt một mảng giường lớn.

Thanh Vụ và Ba Phù đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy đã ăn no chén cơm chó này.

Nguyệt Thấm Lan vươn tay đặt lên trên mu bàn tay của Mục Lương lại.

- Chỉ có ba trò chơi nhỏ này thôi à?

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc hỏi.

Mục Lương ôn hòa đáp:

- Sau này sẽ tăng lên.

- Ta rất chờ mong còn sẽ có thêm trò chơi gì mới.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Ta đã có ý tưởng, chờ khi nào rảnh rỗi lại làm tiếp.

Mục Lương vươn tay nhẹ nhàng xoa bụng của nữ nhân.

- Tốt.

Chỉ trong một thời gian ngắn Nguyệt Thấm Lan đã học xong cách sử dụng điện thoại di động ma huyễn, cảm thấy rất hứng thú đối với trò chơi nhỏ trong đó.

- Đây là phím khởi động, hai cái này là điều chỉnh âm lượng to nhỏ...

Mục Lương tay cầm tay giảng giải:

Trên mặt Nguyệt Thấm Lan lộ ra vẻ tò mò, nhận lấy điện thoại di động ma huyễn thưởng thức.

Mục Lương đi lên trước, lấy điện thoại di động ma huyễn ra khỏi không gian tùy thân.

Nguyệt Thấm Lan lộ ra vẻ mặt vui mừng, vội vã buông sách trong tay xuống.

Thanh Vụ vừa chạy vừa hô:

- Nhanh lên, vương hậu nương nương sắp sinh rồi, mau đi mời bác sĩ Lị Liên tới.

- Được rồi, ta lập tức đi mời cô ấy.

Tiểu Mật đáp một tiếng, vội vàng chạy bước nhỏ rời khỏi Khu Vực Trung Ương.

Mục Lương nắm tay Nguyệt Thấm Lan, trấn an nói:

- Không có chuyện gì đâu.

- Ừm.

Nguyệt Thấm Lan hít sâu một hơi, có thể cảm nhận được đứa trẻ trong bụng đang động.

Cô nhìn về phía nam nhân trước mắt, dịu dàng nói:

- Ngươi đi mau đi, nơi này có mấy người Tiểu Mật rồi.

- Tôi không sao, ta ở đây với ngươi.

Mục Lương nói với giọng điệu kiên định.

Đôi môi hồng của Nguyệt Thấm Lan giật giật, có chút ngượng ngùng.

- Cọt kẹt -

Cửa bị đẩy ra, Thanh Vụ bưng nước nóng tiến vào, Ba Phù đi theo ở phía sau, đưa vào hơn mười cái khăn lông sạch sẽ, ngoại trừ cái đó ra còn có rất nhiều bí dược chữa thương.

Nguyệt Thấm Lan nhìn đống đồ kia, không hiểu sao lại cảm thấy khẩn trương hơn.

Lại qua nửa giờ, Lị Liên vội vã đi tới.

Cô là bị tiểu hầu gái cưỡi xe máy mang về, tóc bị gió lớn thổi có chút rối loạn.

- Bệ hạ vạn an, vương hậu nương nương vạn an.

Lị Liên cung kính hành lễ.

Mục Lương trầm giọng nói:

- Miễn lễ, mau đến xem cô ấy.

- Vâng.

Lị Liên nghe vậy vội vàng tiến lên, cẩn thận kiểm tra cơ thể Nguyệt Thấm Lan.

Mấy phút sau, cô thở phào nói:

- Bệ hạ, vương hậu nương nương cần khoảng một tiếng nữa mới sinh.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Thấm Lan hít một hơi thật sâu.

- Ta đi tắm rửa khử trùng.

Lị Liên cung kính ‌ đứng lên nói.

- Đi thôi.

Mục Lương lên tiếng.

Hắn trở về cầm tay của Nguyệt Thấm Lan, bình tĩnh nói:

- Ngươi vất vả rồi.

Nguyệt Thấm Lan lắc đầu nói:

- Cái này có gì vất vả, đây là con của chúng ta mà.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, lúc này im lặng là vàng.

Thời gian trôi qua, Nguyệt Thấm Lan cảm nhận được đau đớn, cơn đau càng ngày càng kịch liệt.

Cô nghĩ đến lời nói của Hồ Tiên, bắt đầu tập hít sâu.

Lị Liên đã trở về, bắt đầu động tác kế tiếp.

Ngoài cửa, đám người Ly Nguyệt đều ở đây, lo lắng chờ đợi.

- Cộp cộp cộp -

Tiếng bước chân vội vã truyền đến, Nguyệt Thấm Di chạy vào chính sảnh.

- Thế nào rồi?

Cô sốt ruột nói hỏi.

Nguyệt Thấm Di nhận được tin tức thì lập tức chạy về, một đường vội vàng không ngừng nghỉ.

- Mới vừa bắt đầu.

Ly Nguyệt bình tĩnh đáp.

Hồ Tiên trấn an nói:

- Mục Lương ở bên trong, sẽ không có chuyện gì đâu.

- Vậy là tốt rồi.

Nguyệt Thấm Di thở phào một hơi.

Cô biết, chỉ cần Mục Lương ở bên trong thì em gái sẽ không có nguy hiểm, cứ an tâm chờ đợi là được.

Trong lòng cô còn có chút khẩn trương, Nguyệt Thấm Lan là chí thân của cô, một lúc nữa thôi cô còn sẽ nghênh đón thêm một người nhà mới.

Trong sự lo lắng chờ đợi của các cô gái, nửa giờ trôi qua rất nhanh.

Nguyệt Phi Nhan cắn môi dưới nhìn chằm chằm cửa Thiên Điện, thì thầm:

- Mẹ...
Bạn cần đăng nhập để bình luận