Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 359: Đừng Sợ, Ta Không Ăn Thịt Người

- Lại một kiện linh khí cao cấp khác!
Hai mắt Phong Thanh Lang mở lớn.
Khôi Giáp Chu Tước màu lửa đỏ quá mức nổi bật, đặc thù của linh khí cao cấp quá rõ ràng.
Sự hâm mộ trên mặt đám người Viêm Tượng càng rõ ràng hơn.
- Chẳng lẽ thành Huyền Vũ và thành Tương Lai có quan hệ hợp tác?
Hồ Tiên âm thầm suy đoán.
- A, ta đi dò xét.
Nguyệt Phi Nhan vẫy tay chào tạm biệt mẹ.
Cô dùng ý niệm khống chế cánh vỗ, lại phóng lên cao lần nữa, bay ra ngoài thành.
- Các vị, chúng ta đi thôi.
Nguyệt Thấm Lan nghiêng đầu lễ phép mỉm cười ra hiệu, còn các người thú lại đang rơi vào im lặng.
Lúc này, hầu gia Viêm Tượng có tính cách táo bạo nhất cũng tỉnh táo lại, đây là địa bàn của người khác, không thể không cẩn thận.
- Không thể tưởng tượng nổi, cả tòa thành lại có thể bảo trì sự sạch sẽ như vậy.
Phong Thanh Lang thầm giật mình.
Trong lúc ngắm nhìn xung quanh, hắn nhận ra đường phố nơi đây còn sạch sẽ hơn nhiều so với Phủ Thành Chủ thành Vạn Yêu Phủ, mặt đất không có rác rưởi và những thứ ô uế, tất cả phòng ốc đều được sắp xếp ngay ngắn.
Hồ Tiên ngẩng đầu nhìn lên trời, quan sát tán cây cực lớn che đậy nửa bầu trời ở nơi xa, giác quan thứ sáu nói cho cô biết đây không phải là loại cây bình thường.
Bức tường lưu ly cực lớn cũng khiến cho cô cảm thấy ngạc nhiên, rốt cuộc bọn họ làm như thế nào?
Mười lăm phút sau, đám người tới gần khu trung tâm ngoại thành trước Khu Vực Trung Ương.
- Đại nhân Thấm Lam.
A Mạn và một vị hộ vệ Khu Vực Trung Ương khác chào hỏi Nguyệt Thấm Lan bằng quân lễ tiêu chuẩn.
- Ừ.
Nguyệt Thấm Lan gật đầu thăm hỏi, bước qua cửa chính Khu Vực Trung Ương.
Hồ Tiên chớp chớp mắt nhìn A Mạn khiến đối phương tinh thần hoảng hốt một chút.
Chờ đến lúc lấy lại tinh thần, Hồ Tiên và những người khác đã đi theo Nguyệt Thấm Lan tới tầng hai Khu Vực Trung Ương.
Các người thú đi vào Khu Vực Trung Ương, mới phát hiện ở đây mới thật sự là xa xỉ.
Hai bên đường trồng đầy cây xanh, sinh trưởng tốt đẹp, xanh mơn mởn một mảnh.
- Cây xanh nhiều tới như vậy sao!
Biểu lộ trên mặt Phong Thanh Lang sắp chết lặng.
Kể từ khi tiến vào thành Huyền Vũ, mọi thứ đều khiến hắn ở trong trạng thái kinh ngạc không thôi.
Mọi người đi tới cửa cung điện, Nguyệt Thấm Lan dẫn bọn hắn vào phòng khách.
- Xin ngồi chờ trong chốc lát, ta đi mời thành chủ đại nhân tới.
Nguyệt Thấm Lan mỉm cười, ưu nhã quay người rời đi.

Kẽo kẹt!
Cửa phòng khách khẽ đóng, để lại mấy người thú đang ngồi giương mắt nhìn qua.
- Nơi đây có thể sánh với Điện Thú Vương.
Hồ Tiên đánh giá phòng khách một vòng.
Vách tường bằng phẳng, trên tường còn có mấy bức vẽ trang trí, mặc dù chỉ gồm màu trắng đen xám lạnh, lại có thể miêu tả ra sự vật thật cụ thể.
- Hừ!
Viêm Tượng lạnh rên một tiếng, nhắm mắt lại mà nghỉ ngơi.
- Hứ !
Hồ Tiên lật ra con ngươi màu trắng đẹp mắt, hai mắt quan sát những cửa sổ được làm từ pha lê, trong tròng mắt khẽ hiện lên vẻ yêu thích.
Mấy phút sau.

Cót két !
Phòng cửa lại bị đẩy ra.
Vệ Ấu Lan và Ba Phù đi vào phòng tiếp khách, còn bưng theo nước trà, một đĩa nhỏ khoai lang chiên và bánh bao trắng tinh trong tay.
- Mời uống trà.

Vẻ mặt hai tiểu hầu gái trắng bệch, trong lòng càng sợ, đây là lần đầu tiên hai người họ được nhìn thấy người thú, nói không sợ mới là giả.
Ba Phù khẽ cắn môi dưới, chịu đựng nỗi sợ mà cẩn thận từng li từng tí trưng bày từng ly pha lê đến trước mặt các người thú.
Nước trà màu xanh nhạt còn đang bốc hơi nóng.
- Đây là cái gì?
Hồ Tiên ngửi lấy nước trà trước mặt một cái, ngược lại cảm thấy hứng thú với đĩa khoai lang chiên và bánh bao ngọc lưu ly.
- Đây là khoai lang chiên, khi ăn có thể phối với trà.
Vệ Ấu Lan yếu ớt trả lời.
- Khoai lang chiên?
Hồ Tiên run hai lỗ tai hồ ly một cái.
Cô lại đưa tay cầm một miếng lên, để trước mắt mà kiểm tra.
- Còn thứ này lại là cái gì?
Phong Thanh Lang hơi nghiêng người, đi ngửi cái bánh bao trắng tinh kia.

- Bánh bao là một món ăn rất ngon.
Ba Phù len lén nuốt xuống ngụm nước miếng.

Bữa sáng hôm nay của bọn họ cũng là bánh bao, tuy chỉ có một, nhưng cũng để cho cô nhớ mãi không quên.

- Bánh bao?
Các người thú liếc mắt nhìn nhau, cũng không nhận ra đây là thứ đồ ăn gì.
- Khoai lang chiên ăn cũng rất ngon.
Đức Lợi An nhỏ giọng nói.
Anh và người thú đầu sư tử đã ăn khoai lang chiên xong, dù là vào nhà người khác cướp của mới có được.
Hồ Tiên vừa hơi hoài nghi vừa cầm lên một miếng khoai lang chiên nhỏ, dùng đuôi cáo che chắn lại cái miệng, rồi bỏ khoai lang vào trong miệng, nhấm nuốt.
Mới nhai hai cái, mùi khoai lang nồng nặc đã toàn bộ tràn ngập trong khoang miệng.
Bảy cái đuôi cáo Hồ Tiên kia cùng lúc theo đó mà run lên, lần nữa vươn tay, lại cầm một miếng khoai lang chiên.
Phong Thanh Lang híp nửa mắt, cũng quả đoán ra tay, dứt khoát lấy đi phân nửa khoai lang chiên trong khay.
Con ngươi màu đỏ của Viêm Tượng hầu gia nhìn về phía Hồ Tiên, vừa thấy đuôi cô khẽ động bên đó, hiển nhiên tâm trạng đang vô cùng vui thích.
Điều này chứng minh khoai lang chiên thật sự ăn rất ngon.
Hắn nhịn không được, vươn mũi, cũng lấy đi hết chỗ khoai lang chiên còn lại trong đĩa pha lê, một hơi thở nhét vào trong miệng mà nhấm nuốt.
Ngải Bố Lạp và Đức Lợi An há miệng, bọn họ cũng muốn ăn khoai lang chiên mà.
- Mùi vị thật ngon.
Phong Thanh Lang khẽ chép miệng ba cái, mấy miếng khoai lang chiên còn chưa nhét đủ kẽ răng anh.
Hắn lại dồn hết lực chú ý đặt lên mấy cái bánh bao, ôm lòng hiếu kỳ mà đưa tay cầm một cái lên.
Bánh bao chỉ to bằng nửa nắm tay của hắn, đối với phần lớn người thú mà nói, một cắn đã có thể ăn tiếp một cái bánh bao.
Phong Thanh Lang cũng làm như thế, ném bánh bao vào trong miệng mà nhấm nuốt.
Sau đó, đôi mắt của hắn lập tức phát sáng, kinh ngạc mà lên tiếng:
- Thật là mềm, ăn cũng ngon.
Hồ Tiên nghe vậy càng không chút do dự, dứt khoát lấy đi hai cái bánh bao, lúc này trong đĩa lưu ly chỉ còn lại có hai cái cuối.
Tốc độ của Viêm Tượng cũng không chậm, thẳng thừng cầm hết hai cái bánh bao còn lại bỏ vào miệng.
- Thật là mềm, ăn cũng ngon, cái này làm thế nào vậy?
Hồ Tiên kinh dị hỏi.
- Thịt của Lợn Tám Răng Nanh và rau xanh.
Vệ Ấu Lan yếu ớt đáp lại một câu.
Hồ Tiên vội vã hỏi:
- Làm sao làm?
- Chúng tôi không biết.
Vệ Ấu Lan lắc đầu.
- Ừm, không biết.
Ba Phù cũng lắc đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn đã trắng bệch.
- Đừng sợ, ta không ăn thịt người.
Hồ Tiên dùng giọng đầy quyến rũ nói.
Gương mặt xinh đẹp của Vệ Ấu Lan khẽ cười, ngăn ở đằng trước Ba Phù.
Hồ Tiên cũng cười khanh khách, còn muốn tiếp tục đùa giỡn hai tiểu hầu gái một lát.
Đạp đạp đạp !
Tiếng bước chân truyền tới từ phòng khách ngoài, làm các người thú lập tức thu các loại vẻ mặt lại.
Mục Lương và Nguyệt Thấm Lan cùng tới phòng khách nhập hội.
- Có tý việc bận, nên trì hoãn một hồi.
Trên mặt Mục Lương giương nụ cười nhạt, ngồi xuống chỗ chủ vị, Nguyệt Thấm Lan thanh nhã giới thiệu:
- Vị này chính là đại nhân Mục Lương, thành chủ của thành Huyền Vũ chúng ta.
Thành chủ Huyền Vũ lại trẻ tuổi như thế?
Ba vị hầu gia đều rất kinh ngạc, nhịn không được quan sát Mục Lương tỉ mỉ một hồi.
Cái đuôi sau lưng Hồ Tiên nhẹ nhàng lắc lư, đôi mắt quyến rũ lại tựa như biết câu người.
Ngải Bố Lạp thấy vậy vội vã lên tiếng giới thiệu:
- Ba vị này là hầu gia của Vạn Yêu thành, hầu gia Viêm Tượng, hầu gia Hồ Tiên và hầu gia Phong Thanh Lang.
Bạn cần đăng nhập để bình luận