Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2249: Hắn Nói Đầu Óc Ngươi Có Bệnh.



Ra ngoài làm nhiệm vụ có thể dùng vào việc đột kích và trà trộn, xem như là một loại trang bị phụ trợ.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Trước hết để Phi Nhan và Hi Bối Kỳ học đi, sau đó các nàng sẽ dạy những binh sĩ Không Quân kia.

- Ừm.

Anh lên tiếng đáp lại.

Hai người trở lại cung điện, Nguyệt Thấm Lan vào phòng nghỉ trong thư phòng để cởi đồ bay.

Mục Lương cầm bút vẽ bản thiết kế đồ bay đồng thời ưu hóa một vài kết cấu, có thể giúp cho việc mặc và cởi dễ dàng hơn, tính an toàn tính cũng sẽ cao hơn.

Nguyệt Thấm Lan bước ra phòng nghỉ, mái tóc dài màu xanh nước biển đã được chải gọn gàng, khôi phục khí chất ưu nhã như trước.

Cô đi tới bên cạnh anh, nhìn bản thiết kế trên mặt bàn.

- Cứ sản xuất dựa theo hình vẽ trong đây là được.

Mục Lương cầm lấy bản thiết kế rồi đưa cho cô gái ưu nhã.

- Được!

Nguyệt Thấm Lan tiếp nhận bản vẽ rồi nhìn kỹ một lần, sau khi xác nhận mình cũng có thể xem hiểu thì mới thu hồi, bằng không thì đưa đến nhà xưởng cũng khó sản xuất hàng loạt.

Mỗi ngày cứ đúng một giờ nhất định thì Nhện Quỷ Ảnh sẽ phun ra một lượng tơ nhện lớn, con cháu của nó cũng có năng lực này, cung cấp nguyên liệu cho các nhà xưởng sử dụng.

Mục Lương quay đầu ôn hòa hỏi:

- Bên Cầm Vũ như thế nào rồi?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã báo cáo:

- Các cô ấy đã rời đi thành Sóng Nhĩ, đang trên đường đến thành Lê Mạch.

Mục Lương vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Nguyệt Thấm Lan, dặn dò:

- Ngươi nhắc nhở các cô ấy chú ý an toàn, nếu có việc ngoài ý muốn thì lập tức liên hệ cung điện.

- Ừ, ngươi yên tâm đi.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười dịu dàng.

…….

Trên phi thuyền, Cầm Vũ lau chùi trường kiếm trong tay.

Đây là một thanh trường kiếm màu tím, thân kiếm có chiều rộng bằng bốn ngón tay, mặt trên có từng văn lộ tinh mịn, nhìn thoáng qua rất giống tia chớp màu tím.

Cầm Vũ tỉ mỉ lau chùi thân kiếm, có thể nhìn ra là dùng tài liệu ma thú nào đó để chế tạo, mũi kiếm còn tản ra tia sáng lạnh lẽo.

Hổ Tây đi tới bên cạnh Cầm Vũ rồi ngồi xuống, nhìn trường kiếm màu tím, khen ngợi:

- Chị Cầm Vũ, thanh kiếm Lôi Đình này của ngươi thật đẹp mắt.

- Ừm, ngươi thích nó à?

Cầm Vũ liếc nhìn cô gái tóc màu quýt.

Hổ Tây vội vàng gật đầu, ngây thơ nói:

- Thanh kiếm đẹp như vậy, ai mà không thích chứ?

Khóe môi của Cầm Vũ cong lên, bình tĩnh nói:

- Trinh Hoán không thích loại vũ khí này.

Hổ Tây nhớ tới hình ảnh quân trưởng Hải Quân vung Phương Thiên Họa Kích, không khỏi rùng mình một cái, buồn bực nói:

- Đúng vậy, cô ấy thích hợp với vũ khí đại khai đại hợp (dài nặng) hơn.

Cầm Vũ mỉm cười, cắm Lôi Đình Kiếm vào vỏ.

Lôi Đình Kiếm là vũ khí mà Mục Lương chế tạo cho riêng cô, thuộc về linh khí cao cấp, có thể gia tăng thực lực cho người sử dụng nó.

- Mấy giờ rồi?

Cầm Vũ xoa tay đứng lên hỏi.

Hổ Tây thanh thúy đáp:

- Ba giờ chiều.

Cầm Vũ nhìn về phía xa, hỏi:

- Còn chưa tới thành Lê Mạch sao?

Hổ Tây nghiêm mặt nói:

- Đã phái người đi điều tra tình huống, chắc sắp trở về rồi.

- Ừm.

Cầm Vũ chậm rãi gật đầu.

- Vù vù vù ~~~

Một lúc sau, phía xa xuất hiện một điểm đen, nhìn kỹ mới thấy rõ là binh sĩ Không Quân ra ngoài tìm hiểu tin tức đã trở lại.

Ong Thợ tới gần phi thuyền, binh sĩ Không Quân cầm dây cương ngồi trên lưng nó cúi chào hai người Cầm Vũ ở đầu thuyền, sau đó hô to:

- Đại nhân, phía trước chính là thành Lê Mạch.

- Tình huống thế nào?

Hổ Tây vội vã hỏi thăm.

Binh sĩ Không Quân hồi đáp:

- Thoạt nhìn toàn bộ bình thường, không thấy tung tích của Hư Quỷ.

- Không có Hư Quỷ?

Hổ Tây sửng sốt một chút.

Cầm Vũ cau mày hỏi:

- Có phải là chưa tới thời gian ra tay của chúng nó không?

- Ta cũng cảm thấy vậy.

Hổ Tây nghe vậy đôi mắt sáng lên.

Hai người liếc nhau, các cô đều tin tưởng tuyệt đối vào tin tức từ cung điện khu Trung Ương truyền đến, huống chi Lạp Nhã bói toán chưa bao giờ phạm sai lầm.

Cầm Vũ bình tĩnh nói:

- Hư Quỷ vẫn chưa ra tay, như vậy chúng ta có thể đi tìm thành chủ thành Lê Mạch để thương lượng việc sơ tán dân chúng trong thành, giảm thiểu thương vong tới mức thấp nhất.

Hổ Tây lẩm bẩm:

- Chỉ sợ là bọn hắn không tin thôi.

- Vậy thì cũng phải thử xem.

Cầm Vũ nói với thần sắc nghiêm túc.

- Được rồi, vậy ta mang ngươi tới đó?

Hổ Tây quay đầu hỏi.

Cầm Vũ gật đầu một cái, đáp:

- Ừm, tốc độ của ngươi nhanh nhất.

- Vâng!

Hổ Tây kéo tay của Cầm Vũ, chuẩn bị thi triển năng lực thức tỉnh rời đi.

Cầm Vũ đặt một tay lên vỏ kiếm, ngay sau đó hai người biến mất tại chỗ.

Hổ Tây mang theo Cầm Vũ tiến hành Không Gian Thiểm Thước, những nơi nào trong tầm mắt cô đều là điểm dừng chân, sau mấy lần Dịch Chuyển Không Gian thì cả hai đã an toàn đi tới thành Lê Mạch.

- Nơi này chính là thành Lê Mạch à ~~~ ?

Hổ Tây đứng ở bên ngoài tường thành, ngẩng đầu nhìn chăm chú vào cửa thành cao mười mấy mét, thoạt nhìn rất có khí thế.

Cầm Vũ vẫn đặt tay lên chuôi kiếm, cất bước nói:

- Vào thành thôi.

Hổ Tây vội vàng đuổi theo, hai người tiến vào thành Lê Mạch trong ánh mắt soi mói của Kỵ Sĩ gác cửa thành.

- Ta còn tưởng rằng bọn hắn sẽ ngăn hai ta lại chứ.

Hổ Tây quay đầu liếc nhìn phía sau.

Cầm Vũ tiếp tục bước tiếp mà không quay đầu lại:

- Không quan trọng, thời gian khẩn cấp, chúng ta đi Phủ Thành Chủ tìm người trước đã.

- Vâng!

Hổ Tây gật đầu.

Cô ngắm nhìn bốn phía, trên đường nhộn nhịp người qua lại, thoạt nhìn rất an toàn và bình thường.

Hổ Tây lẩm bẩm:

- Chính là người ở đây hơi bẩn một chút, hôi thối một chút, như vậy mà lũ Hư Quỷ kia cũng có thể ăn được, thật là mất vệ sinh!

-...

Cầm Vũ cạn lời, khóe mắt co giật một cái.

Hổ Tây cảm thán:

- Vẫn là vương quốc Huyền Vũ chúng ta tốt nhất, khắp nơi đều rất sạch sẽ, trong không khí cũng không có mùi lạ.

Cầm Vũ nhìn đầy đường rác rưởi, gật đầu nhận đồng từ trong thâm tâm.

Hổ Tây kéo một người dân đi ngang qua, hỏi thăm vị trí của Phủ Thành Chủ.

Người qua đường giơ tay chỉ về phía trước:

- Cứ đi dọc theo con phố này là được, cuối đường có thể nhìn thấy Phủ Thành Chủ.

- Ồ, ra là vậy cám ơn ngươi.

Hổ Tây cảm kích nói, suy nghĩ một chút, có lòng tốt mà nhắc nhở đối phương một câu:

- Tốt nhất là ngươi nên nhanh chóng rời khỏi đây, nơi này rất nhanh sẽ có nguy hiểm xảy ra.

- Nguy hiểm gì?

Người qua đường nghi ngờ hỏi.

Hổ Tây nghiêm mặt nói:

- Sẽ có Hư Quỷ ăn thịt người xuất hiện, đến lúc đó muốn chạy thì cũng đã chậm rồi.

-...

Người qua đường nhìn Hổ Tây và Cầm Vũ với ánh mắt kỳ quái rồi xoay người bỏ đi, trước khi đi còn thì thầm một câu.

- Chị Cầm Vũ, hắn mới vừa nói gì thế?

Hổ Tây chớp chớp đôi mắt màu quýt.

Cầm Vũ liếc nhìn người bên cạnh rồi nhỏ giọng trả lời:

- Hắn nói đầu óc ngươi có bệnh.

- A, nhưng ta không có bệnh nha!

Hổ Tây hơi nghiêng đầu, vẻ mặt mờ mịt.

-... Ta cảm thấy là có.

Cầm Vũ giơ tay đỡ trán, xoay người bước nhanh về phía trước.

Bạn cần đăng nhập để bình luận