Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2370: Chuyển Phát Nhanh Phiên Bản Dị Giới.

- Ta đi lấy.

Tiểu Tử ngoan ngoãn gật đầu, xoay người đi đến kho hàng.

Lan Đế nhỏ giọng hỏi:

- Bệ hạ, Tình Yêu Của Người Cá bao nhiêu tiền vậy?

- Tặng cho ngươi.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Lan Đế rời đi Ốc Đảo gia nhập vương quốc Huyền Vũ đã được một thời gian dài, hiện tại là thành viên của Bộ Đội Đặc Chủng U Linh, đưa tặng cô ấy một bộ nước hoa có thể sản xuất hàng loạt thật sự không tính là gì.

Hơn nữa, cô ấy còn là bạn của Mễ Á và Hổ Tây.

- Hở?

Đôi mắt màu hổ phách của Lan Đế trừng lớn.

Mục Lương hỏi:

- Lăng Hương tới vương quốc Huyền Vũ à?

- Không có nha.

Lan Đế phục hồi tinh thần lại, nghe vậy vội vàng lắc đầu.

Mục Lương ôn hòa hỏi:

- Vậy ngươi định đưa nước hoa cho cô ấy như thế nào?

Lan Đế giải thích:

- Ta gửi nước hoa ở trên phi thuyền vận chuyển, chờ khi nào phi thuyền đến nơi thì cô ấy tới lấy là được.

- Chuyển phát nhanh?

Đôi mắt thâm thúy của Mục Lương lấp lóe, trong lòng có ý tưởng mới.

Thế giới này còn không có chuyển phát nhanh, thậm chí còn không có “tiêu cục” đúng nghĩa.

Khi mọi người muốn tặng đồ cho thân nhân ở nơi đất khách xa xôi thì phải tự thân vận động hoặc chờ có thương đội thuận đường hỗ trợ đưa đi.

Nhưng nhờ thương đội thì lại không quá an toàn, xác suất vật phẩm quý trọng bị đánh mất hoặc bị thương đội nuốt làm của riêng rất lớn.

Thương nhân hỗ trợ giao hàng chỉ là tiện đường, sẽ không để bụng nhiều về chuyện này, thường xuyên không đưa hàng hóa đến tay người được chỉ định.

- Cái gì cơ?

Lan Đế nghiêng đầu khó hiểu.

- Không có việc gì.

Mục Lương thuận miệng lên tiếng, trong đầu đã lên kế hoạch.

- Ồ...

Đôi mắt màu hổ phách của Lan Đế chớp vài cái.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiểu Tử đi đã trở lại, đưa bộ nước hoa đặt trong rương gỗ cho cô gái tóc nâu.

Tiểu Tử ngoan ngoãn nói:

- Tình Yêu Của Người Cá có tổng cộng tám bình nước hoa, tất cả đều ở bên trong.

- Được, cám ơn ngươi.

Lan Đế vui vẻ gật đầu, rồi nhìn về phía Mục Lương, cung kính nói:

- Bệ hạ, nếu không còn chuyện gì khác thì ta xin phép đi về trước.

- Ừ, đi đi.

Mục Lương bình thản nói.

Anh xoay người đi về phía thư phòng, quyết định viết ý tưởng trong đầu vào giấy, có lẽ chuyển phát nhanh phiên bản dị giới sẽ thành công.

- Càng nghĩ càng thấy rất có tiềm năng.

Anh lẩm bẩm một câu rồi sải bước trở về thư phòng, lấy một trang giấy trắng bắt đầu viết viết vẽ vẽ.

Trong chính sảnh, Lan Đế ôm rương gỗ liếc nhìn Tiểu Tử.

- Bệ hạ vẫn luôn như vậy à?

Lan Đế thanh thúy hỏi.

- Có đôi khi thôi.

Tiểu Tử chớp mắt, mỗi lần Mục Lương vội vã rời đi thì đều là nghĩ ra được ý tưởng tốt.

Tiểu hầu gái đã quá quen với chuyện này rồi, việc sau đó là sắp xếp người canh giữ ở bên ngoài thư phòng, không để người khác quấy rầy Mục Lương.

- Kỳ kỳ quái quái.

Lan Đế nói thầm một tiếng, ôm lấy rương gỗ rồi xoay người rời đi.

Cô phải nhanh chóng tới bãi đáp phi thuyền vận chuyển và giao rương nước hoa cho nhân viên phục vụ trên phi thuyền, nhờ bọn hắn đưa cho Lăng Hương.

Nếu đi trễ thì phi thuyền sẽ cất cánh, vậy thì chỉ có thể chờ phi thuyền vận chuyển vào hai ngày sau.

………

Thành Buôn Bán Sơn Hải, ở cửa ra vào trạm xe lửa.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hai cô gái mặc váy da thú màu vàng kim đi ra trạm xe lửa, đôi môi màu tím mở to ngắm nhìn bốn phía, cảm thán nói:

- Nơi này chính là vương quốc Huyền Vũ sao...?

Các cô là quý tộc đến từ vương quốc Tố Châu, cha là công tước Khoa Kỳ, có địa vị hết sức quan trọng ở trong vương quốc.

Môi màu tím là tượng trưng cho quý tộc ở vương quốc Tố Châu, màu môi được làm từ ma dược đặc biệt, ở trong vương quốc Tố Châu, màu tím tượng trưng cho sự cao quý.

Gia tộc Khoa Kỳ đời đời làm thương nhân, lịch sử gia tộc trên năm ngàn năm, buôn bán đủ loại mặt hàng như muối, quặng sắt, ma dược, của cải vô cùng đồ sộ.

An Lệ ngắm nhìn bốn phía, đôi mắt màu tím chớp chớp, cảm thán nói:

- Lộ Lộ, nơi đây còn phồn hoa hơn vương thành La Đấu nhiều.

Thành La Đấu là vương thành của vương quốc Tố Châu, là tòa thành mà quốc vương và chúng quý tộc sinh sống.

An Lệ là con gái lớn của công tước, năm nay mười chín tuổi, là Ma Pháp Sư hệ Ánh Sáng cấp 5, cô có một mái tóc màu tím đậm được tết thành hai bím tóc dày.

Lộ Lộ là em gái của An Lệ, năm nay mười sáu tuổi, là một vị Ma Pháp Sư hệ Ánh Sáng cấp 2, cô sở hữu mái tóc ngắn màu tím nhạt hơn chị gái một chút.

Đây là lần đầu tiên hai chị em tới vương quốc Huyền Vũ, hơn nữa còn là tiền trảm hậu tấu chạy đến đây, ngoại trừ người quen biết thì không ai biết các cô là con gái của công tước.

Đôi mắt tím của Lộ Lộ sáng ngời, gật đầu đáp:

- Đúng vậy, nơi đây thật xinh đẹp ~~~

Các cô biết về vương quốc Huyền Vũ thông qua TV, vừa xem quảng cáo đã bị hấp dẫn thật sâu, hai chị em mưu tính hơn nửa tháng mới tìm được cơ hội thoát khỏi cha mình, lén chạy ra ngoài.

- Chỗ này thật sạch sẽ, còn không có mùi hôi thối như những nơi khác.

An Lệ khen ngợi không ngớt, rồi nhìn quanh một vòng, nhìn thấy cách đó không xa có một cây đại thụ màu đỏ nhạt, vội chỉ cho em gái:

- Bên kia có một cái cây màu đỏ, nó to quá!

Đôi mắt đẹp của Lộ Lộ sáng lên, nói:

- Thật là đẹp mắt, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy một cái cây đỏ từ đầu tới đuôi, hay chị em bẻ một nhánh cây mang về cho cha xem đi.

An Lệ vừa định gật đầu thì khóe mắt chợt lưu ý đến thứ gì đó, quay đầu định thần nhìn lại thì phát hiện đó là một bảng cảnh cáo.

Khi cô đọc được nội dung bên trên thì vội vã ngăn em gái lại:

- Không được đâu, nơi đó có một tấm bảng nhắc nhở là không thể tới gần cây này, nếu không sẽ có nguy hiểm.

Lộ Lộ quay đầu nhìn lại, bĩu môi nói:

- A, ta chỉ bẻ gãy một nhánh cây thôi, sẽ không có chuyện gì đâu...

An Lệ nghiêm túc răn dạy em gái:

- Chúng ta nhìn là tốt rồi, đây không phải là ở nhà, không thể tùy hứng.

- Được rồi, ta biết rồi.

Lộ Lộ lại bĩu môi lần nữa.

Cô lưu luyến dời ánh mắt sang chỗ khác, nhưng rất nhanh đã bị thứ khác hấp dẫn lực chú ý, không khỏi thán phục liên tục:

- Oa, tòa nhà kia cao thật đấy!

An Lệ ngước mắt nhìn theo tầm mắt của Lộ Lộ, thấy được Trung tâm Huyền Vũ ở phía xa, tòa nhà cao ngất kết hợp với lớp điêu khắc bằng lưu ly bên ngoài làm cho người có thực lực yếu sinh ra lòng kính sợ.

- Chúng ta đi qua đó nhìn một chút đi.

Cô kéo tay em gái.

- Được.

Lộ Lộ gật đầu thật mạnh, tung tăng đi về phía trước.

Các cô rảo bước trên con đường dài, vừa đi vừa ngắm nhìn cửa hàng hai bên đường, nhiều lần phải dừng lại vì bị hấp dẫn bởi mùi hương bay ra từ các cửa hàng.

- Thơm quá, chị, ta muốn ăn.

Lộ Lộ làm nũng.

An Lệ mím môi một cái, gật đầu nói:

- Vậy mua chút gì ăn đi.

Thế là trong vòng nửa giờ sau, hai chị em đã ghé thăm năm, sáu cửa hàng bán thức ăn, nếm thử đủ loại món ngon như khoai nướng, khoai tây chiên, thịt viên chiên, bắp rang, v.v…

- Ngao ô ~~~

- Chị, mấy món này quá ngon!

Lộ Lộ phồng má nhai thức ăn trong miệng, đôi môi trở nên bóng loáng vì dầu chiên.

Bạn cần đăng nhập để bình luận