Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1564: Loại Chuyện Bất Lương Như Thế, Có Cho Ta Một Trăm Lá Gan Ta Cũng Không Dám Làm



Vũ Cách nghiêm túc nói:

- Đại nhân, mỗi ngày ta đều quan sát những quy trình này, hơn nữa còn có ghi chép lại, cho nên sẽ không tính sai.

Mục Lương liếc nhìn Vũ Cách một cái, sau đó gật đầu:

- Mang ta đi lầu hai xem một chút.

- Vâng.

Vũ Cách âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hắn giơ tay ra hiệu:

- Mời thành chủ đại nhân đi theo ta.

………..

Mục Lương bước lên gian phòng trên lầu hai, lọt vào tầm mắt là từng chiếc bàn dài được chế từ Lưu Ly, rất nhiều công nhân đứng ở hai bên trái phải, trong tay đang cầm dao gọt trái cây.

Lầu hai chỉ có bốn bức tường, ngoài mười mấy cây cột lớn thì hầu như chẳng có gì ngăn cách không gian căn phòng, vậy nên chỉ cần đứng ở cửa phòng đầu cầu thang đi lên là có thể nhìn thấy toàn bộ trong phòng, không sót một điều gì.

Rào rào…

Ngoài ra, trên lầu hai này còn có rất nhiều bồn chứa nước, các công nhân đang đem từng giỏ hoa quả đổ vào trong các bồn chứa nước để lựa chọn loại bỏ những quả đã hư hỏng.

Còn về hoa quả ở đâu, việc này là do một nhóm công nhân phụ trách điều khiển Kiến Gọng Kìm việc vận chuyển hoa quả từ lầu một lên lầu hai.

- Thành Chủ đại nhân, ngài xem, bên phải là khu làm sạch, bên trái là khu cắt gọt gia công hoa quả.

Khuôn mặt Vũ Cách rất chăm chú giới thiệu trình tự làm việc:

- Sau khi hoa quả được rửa sạch hai lần sẽ được chuyển đến chiếc bàn dài này, công nhân bên này sẽ phụ trách cắt gọt, cạo sạch vỏ, loại bỏ hạt, sau đó sẽ tiếp tục được vận chuyển lên lầu ba để tiến hàng phơi sấy.

- Ừm, ở đây có bao nhiêu công nhân đang làm việc?

Mục Lương chắp tay sau lưng, quan sát nhưng công nhân đang làm việc ở đây.

Vũ Cách cung kính trả lời:

- Bẩm đại nhân, tại phòng ở lầu hai này có 300 công nhân đang làm việc, còn trên lầu ba thì có 182 người ạ.

- Ừm, ta thấy ở đây có không ít trẻ con cũng làm việc, chuyện này là sao?

Mục Lương nghiêng đầu hỏi.

- Mười sáu đứa nhỏ này được trả tiền lương bằng một phần ba người lớn, phần lớn đều là con của các công nhân ở đây, làm việc cũng nhanh nhẹn nên được giữ lại.

Vũ cách giải thích.

- Không phải là ép buộc?

Mục Lương cau mày.

- Đại nhân nói đùa rồi, loại chuyện bất lương như thế, có cho ta một trăm lá gan ta cũng không dám làm.

Vũ Cách vội vàng xua tay phủ nhận.

- Chắc chắn không phải là ép buộc?

Ly Nguyệt nhìn những đứa trẻ kia, trên mặt chúng luôn tươi cười, thi thoảng còn quay sang nói chuyện phiếm với những công nhân khác.

Mục Lương vỗ vai Vũ Cách, hời hợt nói:

- Đừng khẩn trương như vậy, ta chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi.

- Vâng.

Vũ Cách thở phào trong lòng, tuy là không là chuyện gì trái lương tâm, nhưng bị chụp một cái tội danh như vậy lên đầu đúng là không chịu nổi, hơn nữa chính mình lại không thể giải thích rõ ràng.

- Những công nhân này đều đến từ thành Tát Luận sao?

Mục Lương lại hỏi.

Vũ Cách định thần lại, giải thích:

- Đúng vậy, tiền lương và đãi ngộ mà Thành chủ đại nhân đã định ra, hơn nữa công việc cũng không khó, nên chỉ hai ngày là đã chiêu mộ đủ người.

Mục Lương dừng bước, nhìn mấy người công nhân vạm vỡ đang cầm dao cắt hoa quả.

Mễ Á thấp giọng nói:

- Mục Lương, nhìn tư thế cắt trái cây của những người này, quả nhiên là dùng dao rất thành thạo.

Ly Nguyệt chăm chú nhìn mấy người đàn ông cao to vạm vỡ kia dùng dao, chỉ vài đường dao hạ xuống đã biến một quả táo thành sáu miếng, đao pháp vừa nhanh vừa chuẩn.

- Đều không phải là người bình thường.

Cô gật đầu nói.

- Ừm.

Mục Lương thuận miệng ừm một tiếng, nhìn về phía người phụ trách, bình tĩnh hỏi:

- Ở đây có ai hay gây sự hay không nghe lời không?

- Có một số người nhưng đều bị Thành Phòng Quân đuổi ra ngoài rồi ạ.

Vũ Cách nói đúng sự thật.

Lời vừa dứt, hắn tiếp tục nói:

- Các công nhân ở đây đều được ký hợp đồng thuê mướn, những công nhân gậy chuyện chỉ là số ít.

Nội dung của hợp đồng rất đơn giản, ví dụ như: Một, không cho phép gây lộn ẩu đả trong phạm vi nhà xưởng; Hai, không cho phép làm một số chuyện bất lợi đối với thành Huyền Vũ, nhất là chuyện bất lợi đối với nhà xưởng…

Ly Nguyệt đưa mắt nhìn mấy người đàn ông cao lớn vạm vỡ kia, trong câu nói rõ ý thăm dò:

- Mấy người kia vẫn thành thật yên phận sao?

Ánh mắt Vũ Cách lộ vẻ cảm khái, nói:

- Đúng vậy, tuy dáng vẻ của họ có hơi dữ dằn nhưng chưa từng gây sự, ngược lại họ rất nghe theo sự sắp xếp của những người quản sự.

Ly Nguyệt lại hỏi:

- Có biết lai lịch của họ như thế nào không?

Vũ Cách nhớ một chút, cung kính trả lời:

- Tiểu nhân đã hỏi qua, họ vốn là một đội thám hiểm trên biển, chỉ là một năm trước gặp phải một đám cướp biển vô cùng mạnh khiến cả đội tử thương nghiêm trọng, sau đó họ giải tán.

- Quả nhiên không phải người bình thường.

Ly Nguyệt nghe xong thì quay lại nhìn Mục Lương, ánh mắt có ý thăm dò.

- Mặc kệ họ đi, chỉ cần họ không gây chuyện là được.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

Mễ Á thấp giọng hỏi:

- Vậy đại nhân có muốn phái người canh chừng họ không?

- Ừm, nếu xác định nhân phẩm họ không có vấn đề thì có thể tìm hiểu thêm, sau đó thu nhận họ vào đội an ninh.

Mục Lương gật đầu một cái.

Để đảm bảo an toàn cho xưởng sản xuất, cũng không thể chỉ điều Thành Phòng Quân từ thành Huyền Vũ qua đây, cái chính là vẫn phải bồi dưỡng một đội an ninh ở nơi đây.

- Vâng.

Mễ Á gật đầu đáp ứng.

- Đi lên lầu ba xem thử!

Mục Lương chắp tay sau lưng nói.

- Mời Thành Chủ đại nhân đi theo ta.

Vũ Cách liền vội vàng gật đầu.

Mấy người xoay người đi lên lầu ba. Còn chưa đi vào bên trong đã cảm nhận được một luồng khí nóng đập vào mặt. Lầu ba là khu sấy hoa quả, là bước cuối cùng của quá trình làm hoa quả sấy khô.

Đi vào lầu ba, bên trong là những lò than, xếp theo từng hàng dài, cứ hơn nửa thước lại có một cái lò, là một dạng giá lưới Lưu Ly tám tầng.

Lúc này, đang có công nhân xếp đều hoa quả đã được cắt thành miếng mỏng lên các giá lưới, đưa vào trong lò, dựa vào nhiệt độ cao bên trong lò than làm khô hoa quả.

Toàn bộ lầu ba này đều là các giá lưới, trên mặt đều xếp đầy những miếng hoa quả đã được cắt gọt sạch sẽ, chờ đến lúc được sấy khô. Vì để đảm bảo nhiệt độ nên lầu ba được sửa dụng rất nhiều lò than, tuy được ngăn cách bằng kính lưu ly nhưng nhiệt độ của cả lầu ba vẫn rất cao.

Các công nhân ở đây đều mặc quần đùi áo cộc, có người thì đang cho thêm củi vào lò than, co người phụ trách lật các miếng hoa quả trên giá lưới, cũng có người đang cầm giỏ tre lấy những miếng hoa quả đã được sấy khô đi, đặt những miếng hoa quả tươi khác lên đó.

- Nóng quá.

Mễ Á khẽ nhếch môi hồng. Đôi tai mèo dưới mũ của cô đang lắc qua lắc lại. Cô liếc nhìn Mục Lương, thật sự muốn lè lưỡi ra mà thở cho đỡ nóng.

- Nhịn một chút, chúng ta sẽ lập tức rời đi.

Mục Lương nói giọng ôn hoà.

Cơ thể anh toát ra một luồng khí lạnh khiến cô gái tóc trắng và cô gái tai mèo bên cạch cảm thấy thoải mái hơn một chút.

- Thành Chủ đại nhân, ngài có muốn đi vào bên trong một chút không ạ?

Vũ Cách hỏi, trên trán đầy mồ hôi.

- Đương nhiên.

Mục Lương cất bước vào khu hong khô.

Bạn cần đăng nhập để bình luận