Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1830: Một Nửa Chặng Đường



Hi Bối Kỳ vừa nghe lập tức hiểu rõ, hóa ra là hai vị trưởng lão là đang thăm dò tin tức và mục đích của Mục Lương.

Đôi mắt đẹp của nàng đảo một vòng, khóe môi cong lên nói:

- Ta trở về đúng thật vì Mục Lương có việc...

- Chuyện gì?

Nghe vậy, biểu cảm của Dạ Nguyệt Cát Tư lập tức trở nên nghiêm túc.

- Đó chính là..... Không nói cho ngươi biết!

Hi Bối Kỳ trợn trắng mắt, xoay người đi ra bên ngoài.

Cô không thích gặp mặt đám người Đại trưởng lão, trước đây bọn họ muốn cô đi liên hôn thì tất cả hảo cảm đều bị dập tắt.

- Ngươi!

Dạ Nguyệt Cát Tư kinh ngạc trừng lớn hai mắt.

- Hi Bối Kỳ, ngươi càng ngày càng không có lễ phép, không tôn trọng bậc trên!

Áo Lợi Ba tức giận hô to.

- Các ngươi nào có dáng vẻ mà trưởng bối nên có, trước đây buộc ta liên hôn có từng hỏi qua ý kiến của ta chưa?

Hi Bối Kỳ trả lời một câu mà không hề quay đầu lại, mang Hạ Hạ dứt khoát rời đi thành Dạ Nguyệt.

- Ngươi đứng lại đó cho ta!

Dạ Nguyệt Cát Tư tức giận hô to.

- Ngươi có gan thì tới đánh ta nha.

Hi Bối Kỳ giơ tay lên quơ quơ.

-...Chết tiệt!

Dạ Nguyệt Cát Tư nghiến răng nghiến lợi mắng thầm một câu.

Hắn thật đúng là không dám ra tay với cô gái Ma Cà Rồng, như vậy rất có thể sẽ bị thành chủ thành Huyền Vũ trả thù, tuy là khả năng này không cao nhưng vì gia tộc Dạ Nguyệt, hắn không thể làm như vậy.

- Tức chết ta rồi!

Đôi mắt của Dạ Nguyệt Cát Tư biến thành màu đỏ ngầu như máu, tay vịn nổ tung thành từng mảnh nhỏ.

Áo Lợi Ba vội vã trấn an:

- Xin đại ca hãy bớt giận.

- Ta làm thế nào mà nguôi giận được?

Dạ Nguyệt Cát Tư tức giận hỏi.

- Gia tộc còn muốn dựa vào Hi Bối Kỳ và thành Huyền Vũ...

Áo Lợi Ba nói nói một cách trịnh trọng và nghiêm túc.

Dạ Nguyệt Cát Tư nghe vậy nhanh chóng yên lặng, lửa giận trong lòng cũng chậm rãi bị dập tắt.

- Được rồi, chúng ta hãy mau tìm lão tổ trở về.

Hắn đột nhiên ra quyết định.

Hắn cảm thấy không thể cứ dựa vào Hi Bối Kỳ và thành Huyền Vũ, nếu muốn địa vị của gia tộc Dạ Nguyệt không lung lay thì bản thân phải có sức mạnh mới được.

Áo Lợi Ba khổ sở nói:

- Nhưng chúng ta không có tin tức của lão tổ.

Đôi mắt của Dạ Nguyệt Cát Tư lóe lên tia sáng lạnh lẽo, trầm giọng nói:

- Vậy phái người đi thành Phượng, tìm Kim Phượng hỏi thăm.

- Nếu tìm Kim Phượng thì cái giá phải trả sẽ rất đắt.

Áo Lợi Ba kinh ngạc nói.

Kim Phượng là thành chủ thành Phượng, cô ấy có năng lực thức tỉnh là bói toán, chỉ là mỗi lần muốn cô ấy hỗ trợ thì phải trả cái giá khiến người ta nhức nhối.

- Vậy thì cũng phải trả.

Dạ Nguyệt Cát Tư hừ lạnh nói.

- Đã biết, ta sẽ phái người đến đó.

Áo Lợi Ba hít một hơi thật sâu, chậm rãi gật đầu.

- Không, ta muốn ngươi đích thân đến thành Phượng.

Dạ Nguyệt Cát Tư nhìn Tam trưởng lão.

- Được rồi.

Áo Lợi Ba không có từ chối, trong lòng hắn cũng hy vọng lão tổ trở về.

………..

Mấy bóng người từ trên trời giáng xuống, đáp xuống tầng tám Trung Ương.

Hổ Tây vừa mới đứng vững thì đã ồn ào lên tiếng:

- Chúng ta đã về rồi!

Cộp cộp cộp ~~~

Tiểu hầu gái vội vã chạy ra cung điện để nghênh tiếp.

- Cuối cùng đã trở về rồi.

Chi Lê vui vẻ cười nói, trên mặt lộ ra vẻ như trút được gánh nặng.

Vệ Ấu Lan quan tâm hỏi:

- Thành chủ đại nhân, các ngươi không sao chứ?

- Không có việc gì.

Mục Lương lắc đầu đáp, chắp tay sau lưng đi vào cung điện.

- Ta đi nghỉ ngơi một hồi.

Trinh Hoán xoa huyệt thái dương, tinh thần tập trung cao độ thời gian dài khiến nàng có chút uể oải.

- Ta cũng muốn nghỉ ngơi.

Na An nói rồi ngáp một cái.

Hổ Tây phất tay, ngây thơ nói:

- Ta phải đi trở về.

Mấy người liếc nhau, không hẹn mà cùng đi về phía Thang Vận Chuyển.

Mục Lương trở lại trong thư phòng, vừa mới ngồi vào long ỷ thì Nguyệt Thấm Lan vội vã đi vào, nàng vừa nghe được tin tức thì lập tức đến đây.

- Mục Lương, tình huống thế nào rồi?

Nguyệt Thấm Lan quan tâm hỏi.

Anh trầm giọng nói:

- Có một ổ sào huyệt Hư Quỷ, ta đã giải quyết nhưng có một ít Hư Quỷ chạy thoát, ta có tìm khu vực biển xung quanh nhưng không thấy chúng nó.

- Có Hư Quỷ chạy thoát? Vậy thì phiền toái rồi.....!

Nguyệt Thấm Lan cau mày.

Hư Quỷ rời đi sào huyệt, như vậy ma thú biển và những đội thuyền đi ngang qua khu vực đó sẽ bị Hư Quỷ công kích.

- Ngươi phái người lưu ý tình huống trên biển.

Mục Lương bình thản phân phó.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu đáp ứng.

Anh nắm tay của cô, ôn hòa hỏi:

- Ta đi mấy ngày nay, thành Huyền Vũ không có xảy ra chuyện gì chứ?

Nguyệt Thấm Lan nhìn đôi tay hai người giao nhau, ưu nhã nói:

- Không có, mọi việc đều ổn.

- Ừm, vậy là tốt rồi.

Mục Lương nhếch miệng.

Nguyệt Thấm Lan kể lại:

- Đúng rồi, hôm qua Hồ Tiên đã mang tinh thạch ma thú kiếm được ở Phố Buôn Bán về đây, hiện tại đều đặt ở trong kho.

- Có bao nhiêu?

Mục Lương nhất thời lên tinh thần.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã đáp:

- Con số cụ thể thì ta không rõ, cái này cần hỏi Hồ Tiên.

- Ta đi xem.

Mục Lương vừa dứt lời thì cơ thể lóe lên biến mất, thi triển Cú Nhảy Ám Ảnh rời đi thư phòng.

-...Cũng không chịu mang theo ta.

Nguyệt Thấm Lan nghiến răng nói, sau đó đứng dậy lắc mình rời đi thư phòng.

Khi cô đi tới nhà kho thì Mục Lương đang chuẩn bị chuyển hóa từng rương tinh thạch ma thú thành tiến hóa điểm.

- Keng! Chuyển hóa thành công...

- Keng! Chuyển hóa thành công...

Trong đầu của Mục Lương liên tục vang lên âm thanh của hệ thống.

Mười phút sau, anh nhìn một đống rương rỗng, trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Anh hơi chuyển động suy nghĩ, mở ra giao diện thuộc tính bốn chiều của mình.

Thuần Dưỡng Sư: Mục Lương

Thể lực: 5102.2

Tốc độ: 5104.0

Sức lực: 5107.9

Tinh thần: 5110.5

Thọ mệnh: 24 tuổi/45020 năm

Điểm thuần dưỡng: 5392

Điểm tiến hóa: 50,479,230,017

Năng lực:

Phân Liệt Phục Chế (cấp 9),

Ý Thức Cụ Hiện (cấp 8),

Khống Chế Nguyên Tố Bóng Tối (cấp 8).

..... Xem thêm...

- Năm mươi tỷ!

Hai mắt của Mục Lương tỏa sáng, anh đã hoàn thành phân nửa mục tiêu một trăm tỷ rồi.

Nguyệt Thấm Lan thấy Mục Lương có chút kích động, vui mừng hỏi:.

- Đã đủ rồi à? Có thể để Tiểu Huyền Vũ tiến hóa sao?

- Không đâu, còn chưa đủ, chúng ta chỉ mới đi được nửa chặng đường mà thôi.

Mục Lương cảm thán nói.

- Còn thiếu phân nửa?

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc thốt lên.

- Đúng vậy, gánh nặng đường xa.

Mục Lương cười khổ vài tiếng.

Anh hiểu được, dạo gần đây TV bán rất chạy, lúc này mới khiến điểm tiến hóa tăng nhanh như vậy.

Nguyệt Thấm Lan líu lưỡi nói:

- Nếu tiếp tục như vậy thì bao giờ Tiểu Huyền Vũ lúc nào mới có thể tiến hóa chứ?

- Từ từ rồi sẽ đến thôi, sau này chúng ta có thể kiếm nhiều tinh thạch ma thú hơn.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Anh đang đợi nhóm của Hi Bối Kỳ vận chuyển tinh thạch hung thú từ căn cứ trung chuyển trở về đây.

Chưa kể đến anh vẫn còn tiền đặt hàng xe lửa, chậm nhất là nửa năm thì anh có thể góp đủ một trăm tỷ điểm tiến hóa, lúc đó có thể để Rùa Đen tiến hóa đến cấp 12.

- Ừm, ta có lòng tin đó.

Nguyệt Thấm Lan khẽ hất hàm, từ trước đến nay thương phẩm của thành Huyền Vũ không bao giờ sợ ế hàng, đặc biệt là thức ăn và rượu.

- Ta cũng vậy.

Mục Lương cười một tiếng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận